|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lời ba nói như sét đánh ngang tai nó… cái gì mà anh trai?? Nó tưởng ba nói giỡn nên liền cười
_Thôi mà ba!! Ba nói nhanh đi con có hẹn với thằng Duy rồi!!
_Ba ko giỡn… ba nói thật!!
Mặt nó bắt đầu tái, nó ko tin… nhưng vẻ mặt hình sự và thái độ nghiêm túc trong giọng nói của ba cho nó biết ba ko hề nói đùa. Trước giờ ba ko bao giờ nói đùa trong bộ dạng đó cả…
_B… ba nói… cái gì vậy?? Con hok có thích giỡn kiểu này đâu!!
_Ba ko zỡn. Chuyện xảy ra cách đây 18 năm. Khi đó ba và dì Trinh thương nhau, nhưng ông bà nội con bắt ba phải lấy Nữ – tức là người mà con gọi là mẹ đó!! Nếu ba ko lấy Nữ thì dì Trinh sẽ phải chịu khổ. Ba ko thể để dì Trinh chịu khổ nên đành lấy Nữ. Nhưng đúng khi ấy thì ba nhận được tin dì Trinh có mang, đã 4 tháng. Ba nghe như sét đánh ngang tai. Ba vì ko muốn dì Trinh phải chịu khổ mà lấy Nữ nhưng ba chẳng thể dứt bỏ tình yêu cùng giọt máu của mình được!! Nữ hứa là sẽ ko gây khó dễ nếu…
_Nếu gì ba?? Mẹ con đã nói gì??
_Nếu dì Trinh giao đứa con của dì cho Nữ. Nữ hứa là sẽ chăm sóc đứa con đó tử tế. Ba đã chấp nhận, dì Trinh cũng chấp nhận. Ko ngờ dì mang thai đôi, và ba đã mang con đem cho Nữ. Tất nhiên là cô ấy ko hề biết dì Trinh sanh đôi!! Đó là một đêm trời mưa, sấm sét rất to. Ba đã mang đứa bé gái cho Nữ… dì Trinh đã khóc rất lâu. Từ ấy dì rất sợ sấm sét. Jin là đứa bé trai song sinh ấy…
_Vậy… vậy có nghĩa… con là… con của…
_Đúng!! Mẹ ruột của con là dì Trinh!!
Ba nó quay mặt đi để ko phải nhìn vẻ mặt đau khổ của nó. Đúng như ông dự đoán, khi biết được sự thật này nó sẽ rất đau lòng. Ông ko đành lòng nhìn đứa con gái mà mình yêu thương nhất trên đời đau lòng, và ông đã nhắm mắt làm ngơ. Tất cả là do ông, nếu ngày ấy ông kiên quyết thêm một chút thì bây giờ con gái của ông đã ko phải đau thế này. Nếu ngày ấy ông ko để nó rời xa mẹ ruột của nó thì bây giờ sẽ ko có bí mật làm nó đau lòng này… nếu ông ko ủy mị, nếu ông cứng rắn nhất định với dì Trinh thì bây giờ sẽ ko có đau lòng…
Nó đau… phải!! Con tim nó đang quặn thắt lại đây. Nó biết ba nó ko nói đùa. Nhưng lòng nó ko thể chấp nhận được sự thật này… thì ra người mà nó ghét, nó khinh rẻ, nó lạnh lùng từ trước tới giờ lại chính là người mẹ ruột của nó… nó… cảm xúc của nó lúc này thế nào nhỉ?? Nó buồn, nó tuyệt vọng, nó khinh bản thân?? Tất cả đều ko phải!! Nó chỉ bất ngờ, chỉ hoảng hốt, chỉ ko thể chấp nhận được sự thật này… nó chẳng thể nào chấp nhận được… ko thể!! Hơn hết, nó đau… tim nó dường như vỡ vụn ra khi nghe được: “Mẹ ruột của con là dì Trinh!!” từ chính miệng của ba nó. Ko lí nào ông lại đem chuyện này ra mà đùa giỡn, ko thể. Nhưng nó ko thể chấp nhận được sự thật, rằng dì Trinh lại chính là mẹ ruột của mình… nếu vậy từ trước giờ nó đã mang tội bất hiếu mất rồi!!
Nó ngồi yên bất động, sắc mặt dần trở lại như bình thường. Nó đau nhưng ko rơi lệ… cảm giác sao nhỉ?? À đúng rồi… giống như là khi nó bị xúc phạm nhân phẩm, khi bị nói là có “baby với đại ka” của PBC. Đúng, chính là cảm giác đó.
Ba nó nhìn nó, ông biết nó đang nghĩ gì. Nó là đứa con gái ông thương yêu suốt 18 năm qua… ông hiểu rất rõ lòng nó. Dù nó ko biểu lộ ra ngoài nhưng ông cũng biết rằng nó đang đau, đang rất đau lòng khi biết được sự thật phũ phàng ấy!! Nếu đem so với Jin thì nó đang thương hơn nhiều. Dù Jin từ nhỏ đã sống cực khổ, nhưng Jin được nhận tình thương từ cả ba lẫn mẹ ruột. Còn nó thì sao? Dù sống sung sướng nhưng lại ko được ở gần mẹ ruột của mình… ba thì suốt ngày đi vắng. Chính vì gia đình như thế nên 8 năm trước nó mới bất trị như thế!! Đúng là so với nó thì Jin rất hạnh phúc, hạnh phúc hơn nó nhiều. Và bây giờ người đau lại là nó, chẳng phải ba, chẳng phải mẹ, chẳng phải Jin. Chỉ có mình nó là phải chịu đựng sự thật phũ phàng đã được giấu kín suốt 18 năm trời ấy.
Nếu mẹ ruột của nó là dì Trinh, vậy mẹ trước kia là kẻ đã phá hoại hạnh phúc của nó… đã tước đi nó từ tay mẹ ruột. Vậy tình thương mà bà đã dành cho nó, tất cả đều là giả dối sao?? Những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ âu yếm, những tình thương dạt dào… tất cả chỉ là giả dối. Đó là người đã tước đi hạnh phúc của nó… vậy ra suốt 18 năm qua nó đã sống trong sự giả dối.
_Hì… con biết rồi! Thưa ba con xin phép ra ngoài. Con có hẹn với Duy!!! – nó nói với gương mặt tươi cười càng khiến cho dì Trinh và ba nó lo hơn.
Nó vụt đứng dậy, rất nhanh. Nó bước ra cửa ko ngoảnh lại nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt đầy tâm trạng của ba. Nhưng nó làm gì được đây?? Nó ko muốn… sự thật ấy, bí mật ấy… nó ko thể chấp nhận được!! Nó… nó ko muốn… thì ra nó chỉ là một đứa trẻ thừa, thì ra…
…
Nó lại ngồi ở quán café quen thuộc, và chờ Duy. Mỗi lần có chuyện thì gặp Duy là cách giải quyết tốt nhất của nó. Gì chứ, Duy luôn đưa ra hướng giải quyết đúng đắn hơn nó. Chỉ riêng chuyện của con nhỏ Quyên mập với chuyện ba nó tái hôn thì biết, Duy luôn sáng suốt hơn nó… nó dù thông minh nhưng cứ đụng chuyện là lại nổi nóng, ko bao giờ nó có thể bình tĩnh nhìn nhận sự việc một cách đàng hoàng được.
Duy tới, chạy nhanh vào chỗ nó. Trong điện thoại, nó nói với giọng buồn bã khiến cho Duy rất lo lắng.
_Duy… tao ở đây!! – nó tươi cười vẫy Duy.
_Có… có chuyện… gì?? – Duy thở dốc.
_Ngồi đi, có chuyện gì đâu?? – nó vẫn cười.
_Mày đừng vậy, có gì thì cứ nói đi!! Tao giải quyết cho. Nhìn mày như vậy là tao biết lại có chuyện rồi!! Nói nhanh đi…
_Mày cứ giành nói vậy sao tao nói? – nó cáu.
_Ờ ha… tao quên!! – Duy cười, gãi gãi đầu – mày nói đi!
_Tao… tao… oaoaoaaaa – nó khóc òa lên.
Duy ngạc nhiên, đây là lần thứ 3 Duy được chứng kiến nước mắt của nó. Duy di chuyển từ phía đối diện sang bên cạnh nó, ôm nó vào lòng và vỗ về. Dù ko biết chuyện gì nhưng Duy nghĩ ắt hẳn phải ghê gớm lắm mới có thể làm cho nó khóc to như thế. Duy vỗ về nó, khẽ hát bài “A little love” cho nó nghe. Bỗng dưng nó quệt nước mắt, đẩy Duy ra rồi nói một cách bất bình
_Tao buồn chuyện khác chớ có phải buồn tình đâu mà mày hát như vậy? Khùng hết biết!!
_Thì mày nói đi tao mới biết được chứ!! – Duy cằn nhằn.
Nó nhún vai, thôi khóc và kể cho Duy nghe đầu đuôi câu chuyện. Lúc đầu thì Duy hơi ngỡ ngàng một chút, nhưng sau đó cậu phán
_Ummm, quá đột ngột!! Mày ko chấp nhận được cũng đúng. Nhưng mà chuyện gì rồi cũng sẽ đâu vào đây, thời gian sẽ giải quyết tất cả. Mày biết mà, rồi từ từ mày cũng sẽ chấp nhận được thôi!!
_Haizz, nếu ko được thì sao đây? Hok lẽ tao phải cố gắng cả đời??
_Bậy, nhất định mày sẽ quen thôi, sẽ sớm thôi mà!! Yên chí đi…
Nó suy ngẫm một lát, rồi bật cười
_Hahah!!
_Mày khùng hả?? – Duy co người đề phòng.
_Hờ… tao có chí* đâu mà yên??
_Mệt mày quá. Giờ này còn giỡn được… ủa mà mày hết buồn rồi hả??
_Ummm, nói chuyện với mày xong tự nhiên cảm thấy bình thường òi. Thôi, ko khóc nữa!!
Nó cười, Duy cũng cười. Nó đâu biết rằng, ở phía xa xa có một đôi mắt đang dõi theo nó, một cách đau khổ và tuyệt vọng.
Chương 33
Ads Nó nhẹ nhàng mở cửa bước vô nhà, giờ này cũng đã khá trễ. Nó đi từ lúc 9h sáng mà tới 11h đêm mới chịu mò mặt về nhà. Ko biết cả nhà có bực bội vì cái tính ích kỉ của nó ko nữa.
Đèn vẫn còn bật sáng trưng ngôi nhà. Thôi tiêu rồi, chắc là ba ngồi chờ nó về để xử tội đi nhong nhong ngoài đường suốt ngày đây mà. Ai chứ ba thì dám lắm à, tuy chưa bao giờ ba đánh nó nhưng ông đã từng hăm dọa nó rồi, và nó cũng thấy sợ.
Nhưng trái với lo sợ của nó, ko phải là hình ảnh một người ba cầm roi nhịp nhịp lên ghế mà một người ba đang ngồi đừ ra thẫn thờ giống như đang chờ đợi, chờ đợi sự quay đầu của đứa con vậy.
_Thưa ba… con mới về!! – nó cất tiếng phá tan bầu ko khí im lặng bao trùm – Cho con xin lỗi vì…
Ba nó nhìn nó, đôi mắt giận dữ hơn bao giờ hết. Ông đứng vụt dậy, thật nhanh tiến về phía nó. Nó nhắm mắt lại chuẩn bị chịu trận bão cấp 12 của ba sắp đổ bộ. Nhưng ko, nó cảm nhận được một hơi ấm đang lan tỏa khắp cơ thể mình. Vòng tay ba… vòng tay chưa bao giờ ôm lấy nó nay lại đang quàng lên cơ thể nó. Nó cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ ba… có lẽ tình thương của ba quá lớn lao so với con tim ích kỉ nhỏ bé của nó… nó ko ngờ rằng có một ngày ba lại ôm chầm lấy nó trong vui sướng, vì đứa con gái thương yêu của mình đã trở về.
Nó cũng quàng tay ôm lấy ba… đúng lúc ấy Jin và dì Trinh bước vào. Nó đẩy ba ra rồi quay về phía dì
_Thưa dì… à ko, thưa mẹ con mới về!! Em chào anh hai!! – nó tươi cười.
Ba – dì Trinh – và cả Jin nữa, bất ngờ vì thái độ của nó thay đổi quá nhanh chóng. Mới sáng nay thôi, nó còn im lặng ko chịu nói gì vậy mà…
_Linh… con chịu… nhận mẹ sao?? – mẹ nó run run.
_Em chịu nhận anh sao Linh? Anh cứ tưởng em sẽ…
_Anh hai, có anh hai em rất vui. Mẹ nữa, sao mẹ ko nói cho con biết sớm… mẹ làm con phạm tội bất hiếu rồi đó!! – nó ra vẻ trách móc.
Dì Trinh ôm nó vào lòng, vừa khóc vừa nói
_Mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi… đáng ra mẹ ko nên bỏ rơi con… con chịu tha thứ cho mẹ sao Linh??
_Ko đâu!! Con sẽ ko tha thứ, nếu mẹ ko bù đắp tình thương cho con!! Ọe (nó mắc ói vì lời nói sến như con hến của mình).
Cả nhà cười vang một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




