watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8030 Lượt

em đó anh!! Anh thấy sao…

_Cũng bình thường thôi, sao đẹp trai bằng anh mày mà!

_Gớm, ko biết mèo nào cắn mỉu nào nha! – Duyên trề môi.

Nó thì im lặng ko nói tiếng nào, chỉ lắng tai nghe. Em của con Cát lại

bồ bịch với em của thằng Kì, đúng là duyên trời định. Vậy mà trước giờ nó cứ tưởng thằng Khôi chưa có “ẻm” chứ.

Hết im lặng, nó lại nhìn Kì nhưng hắn đang bận nói chuyện với em rể tương lai, còn lại Duyên thì nhìn nó “say đắm”. Khi thấy nó nhìn mình, Duyên vui vẻ cười tươi rồi nói

_Chị đẹp thiệt đó nha, ko hổ là nàng Lọ Lem!!

_Nhưng kịch và đời thường khác nhau, chị đây ko phải là Lọ Lem đâu cưng!! Chị là một nàng công chúa đó, mặc dù nhà ko giàu được như nhà cưng nhưng mà giờ chị đang sống trong hạnh phúc, ko phải với dì ghẻ.

_Hì, chị vui quá. Em muốn kết bạn với chị có được ko??

_Ok thôi, một đứa em gái kute. Nhưng mà em phải giải được câu đố của chị…

_Câu đố? Là sao chị? À… em có nghe nói qua, chị cứ nói đi!

_Ờ… ummm, có một con rắn chạy thi với một con bò, hỏi con nào thắng?

_Thực chất cuộc thi này hok có diễn ra, vì rắn ko có chân làm sao mà chạy thi được!! – Duyên trả lời nhanh chóng.

Sao dạo này nó toàn đưa ra mấy câu đố dễ dàng ko à, ko phải là nó muốn tạo điều kiện cho đối phương chứ? Nó mà cũng có ngày “nhân từ” vậy sao nhỉ? Đúng là một chuyện lạ khác nữa của nó.

Duyên đã giải được câu đố của nó, tất nhiên là nó chấp nhận con bé rồi. Dù sao có thêm một đứa em cũng vui, trước giờ nó toàn là được mọi người yêu thương ko à, giờ nó sẽ thử cảm giác yêu thương một người không phải là Lâm sẽ như thế nào. Lâm… nghĩ tới Lâm nó lại thấy mình quá nhu nhược, yếu đuối.

_Thôi anh chị đi đây!! Hai đứa cũng mau về đi, tối rồi!! – Kì dặn dò.

Hai đứa nhóc chào anh chị rồi phóng thẳng khỏi tầm mắt của bọn nó. Nó khẽ mỉm cười, đúng là hai đứa nhóc thú vị. Có được hai đứa em đó cũng đỡ buồn hơn. Dù sao trong mấy ngày tới nó cũng chẳng biết phải làm gì.

Kì dẫn nó vào siêu thị, đi ngang qua quầy đồ trang sức, Kì nhìn thấy có một sợi dây chuyền khá đẹp. Vậy là hắn quyết định sẽ mua tặng nó – tất nhiên là trên danh nghĩa bạn bè. Nó thì đang loanh quanh bên hàng đồ lưu niệm, nó muốn tìm xem ở đây có cái hộp nhạc nào giống với cái mà Duy đã mua cho nó ko, để nó mua tặng lại Duy coi như huề. Nhưng hình như chẳng có cái nào giống, hoặc ít ra cũng chẳng có cái nào làm nó ưng ý cả. Các hộp nhạc này ko giống với chiếc mà nó thích.

Nó vẫn đương tìm quanh thì bất chợt Kì quàng tay ra trước ngực nó, và đeo sợi dây chuyền vào cho nó. Ngạc nhiên, nó quay lại hỏi

_Trò gì nữa vậy?

_Ko, chỉ là quà tặng nhân ngày đầu tiên “hẹn hò” thôi mà!! – hắn cười.

_Hẹn hò? – nó có vẻ ko vui lắm.

_Tất nhiên, là theo kiểu bạn bè đó!!

_Ukm!! – nó cười – nhưng mắt thẩm mĩ của mày tệ quá, sợi dây xấu hoắc!!

_Cái gì? – hắn bực bội – người ta đã tặng quà cho thì phải biết cảm ơn chứ, ở đó mà chê bai này nọ. Người đâu mà bất lịch sự!!

Nó cười phá ra vì thái độ của hắn, giống Duy lắm. Hai thằng này có cái tính con nít y như nhau, nhưng chỉ có hắn là dám cãi lại nó thôi. Nhiều lúc nghĩ lại nó thấy cãi nhau thế này cũng vui vui, mặc dù ko muốn nhưng nó chẳng thể phủ nhận được, hoặc ít ra là con tim của nó…
Chương 35

Ads Nó quăng mình lên giường. Vĩnh Kì là một thằng con trai tốt, nó phải công nhận là thế. Nó rất muốn duy trì mối quan hệ bạn bè với hắn, chỉ thế thôi… nó ko mong giữa nó và hắn có bất cứ mối quan hệ tiến sâu nào khác, đơn thuần chỉ là bạn bè mà thôi.

Nó mân mê sợi dây chuyền mà hắn vừa tặng cho, sợi dây được làm bằng một sợi dây nhựa màu đen, còn mặt dây chuyền là một hình ngôi sao bằng bạc, chính giữa là một mẩu thủy tinh lam sáng lấp lánh. Đồ giả thôi, nhưng sao mà sợi dây lại đẹp đến vậy chứ? Nó lại cảm thấy dường như mình lại tiếp tục đánh trống ngực khi nghĩ về Kì.

Suốt một tuần nay cảm giác lạ kì ấy cứ xuất hiện, và nó luôn phản bác con tim của mình. Nó ko muốn, ko thể chấp nhận được sự thật – rằng bản thân đã thích Kì. Nó ko biết đó là sự rung động bình thường hay thích theo kiểu nam nữ, nhưng nó ko thể nào chấp nhận được những gì mà trái tim nó yêu cầu, nó ko muốn phản bội lại tình cảm đối với Lâm. Mặc dù cho tới giờ nó vẫn chẳng có tin tức gì của Lâm nhưng trong lòng nó có niềm tin – rằng một ngày nào đó, Lâm sẽ trở về. Đến lúc đó, nó có thể thanh thản mà hưởng hạnh phúc cuộc sống ban cho. Bởi vậy, tình cảm đối với Kì là ko được phép, là trái với lương tâm của nó…

Nó ko biết phải làm sao bây giờ, cái thứ tình cảm “trái với đạo đức” ấy nó ko bao giờ có thể chấp nhận được, nhưng liệu lí trí của nó có thể thắng được con tim ko? Những ước muốn của trái tim nó có thể ko chấp nhận ko? Có lẽ… ko, điều đó quá ko đối với một con người. Suy cho cùng thì nó cũng đâu phải là thần thánh. Với lại trái đất thì luôn xoay, xã hội thì luôn vận động, và con người thì luôn thay đổi, bởi vậy tình cảm của con người cũng sẽ thay đổi theo. Thế nên nếu nó có tình cảm với Kì thì cũng chẳng có gì là trái phép, bởi vì ko có luật nào cấm trái tim rung động trước một người cả, chỉ là do quan niệm khác người của nó buộc chính bản thân mình phải khổ, phải cư xử như vậy mặc dù nó cũng biết là nó làm cho người đối diện và chính mình phải đau.

Nó lại đi học trễ, đúng với bản chất của “nữ hoàng trễ giờ” của mình. Dạo này ông giám thị hình như có chuyện buồn gì đó nên cũng chẳng thèm mắng mỏ gì nó nữa, tự dưng lại đâm chán…

Nó nằm dài thườn thượt trên bàn. Càng ngày bài vở càng nhiều, năm nay lại là năm cuối cấp nữa… chắc nó phải chuyên tâm vô học thôi, chứ để bị lưu ban thì ê mặt lắm.

Cô hôm nay cũng lại đi trễ, một tuần nay cô luôn vô lớp trễ hơn nó… giờ thì nó đang thắc mắc ko biết có lí do gì mà cô lại trở nên như vậy, lúc trước bao giờ cô cũng tới rất sớm mà… hay là cô muốn giành lấy danh hiệu “nữ hoàng đến trễ” của nó nhỉ?

_Cả lớp trật tự!! Cô thông báo với cả lớp một tin vui, lớp chúng ta đã giành giải nhất văn nghệ trong kỉ niệm trường vừa rồi, phần thưởng là 700.000 VND, đề nghị cả lớp cho một tràng pháo tay!!

Cả lớp vỗ tay rần rần. Gì chứ, công đầu là thuộc về cô mà… Chính cô là tác giả của cái kịch bản “điên khùng” ấy, nhưng nhờ có thế mà lớp nó mới giành chiến thắng được đấy chứ, phải tán thưởng cô mới đúng.

Nó quay sang nhìn Kì và bắt gặp ánh mắt của hắn đang nhìn mình, một cách trìu mến. Thoáng bối rối, nó quay mặt đi.

_Cả lớp yên nào!! – cô lại lên tiếng – Cô còn có một tin vui nữa muốn thông báo cho cả lớp biết. Đó là lớp trưởng Phạm Thanh Lâm của chúng ta đã trở về sau hơn một năm mất tích. Em vô đi Lâm!!

Tim nó như ngừng đập khi nghe tin Lâm trở về. Từ phía sau cánh cửa, Lâm bước vào. Nó sững người nhìn Lâm.

Đó chính là chàng hoàng tử mà nó hằng mong nhớ, chàng hoàng tử thô bạo và ba trợn nhưng lại có một tấm lòng cực kì ấm áp. Nó vui, nhưng ko hiểu sao ngay sau đó lại buồn.

Dường như ánh mắt của Lâm đã ko còn như ngày đó nữa, nó cảm nhận được thế, hay là nó đã hoang tưởng?

Lâm nhìn nó, ko chào hỏi, ko cười, chỉ một thoáng rồi quay đi. Nó khẽ ngạc nhiên: “Tại sao Lâm lại lờ mình đi? Chẳng lẽ người ta nói đúng? Xa mặt thì cách lòng… chẳng lẽ Lâm đã quên mình rồi sao?”

Và rồi bao nhiêu câu hỏi : chẳng lẽ, liệu, có phải là… được đặt ra trong đầu nó. Và dòng suy nghĩ của nó bị cắt ngang bởi lời nói của cô

_Em ngồi cạnh Linh nhé?

_Ko, em muốn ngồi ở bàn cuối còn trống kia!! – Lâm phản đối tức thì.

Cả lớp òa lên ngạc nhiên, đúng vậy, ở cái trường này ai mà ko biết nó thích Lâm và chính Lâm cũng thích nó. Vậy mà Lâm lại từ chối ngồi cạnh nó đúng là một chuyện lạ khác nữa.

Nó quay mặt đi, con tim đang đau nhói lên. Nó thích Lâm, và chính Lâm cũng đã tỏ tình với nó, mặc dù chỉ là qua một bức thư thôi nhưng đã làm cho nó rất xúc động. Vậy mà Lâm thì sao? Xem đi, Lâm thậm chí còn chẳng thèm nhìn mặt nó lấy một lần nữa.

Nó đau nhưng vẫn ko hề khóc. Một năm qua nó đã khóc rất nhiều rồi, chỉ vì chuyện gia đình mà thôi. Nó ko phải là một đứa con gái lụy tình, cũng chẳng phải đam mê cuồng si gì Lâm cả, chẳng có lí do gì để nó phải khóc hết. Nhưng mà tại sao trong lòng nó vẫn cảm thấy rất đau, con tim như ngừng đập khi Lâm từ chối ngồi cạnh nó.

Duy đưa ánh mắt ái ngại nhìn nó, Kì thì nhìn Lâm bực dọc. Kì thích nó nhưng ko muốn sở hữu nó, hắn chỉ mong cho nó được hạnh phúc thôi.

Lâm thì dửng dưng thờ ơ bước vụt ngang qua nó như chưa từng quen biết. Nó ko biết vì lí do gì mà Lâm lại làm lơ nó, hay l

là Lâm đã quên nó rồi? Nhưng nó ko cam tâm, nó chỉ có mình Lâm… nó tự trói buộc con tim mình ko được thích người nào khác ngoài Lâm, vậy mà hắn thì sao? Hắn thậm chí còn chẳng thèm cười với nó nữa, hắn ko còn như ngày xưa nữa. Nhưng chỉ mới một năm thôi mà, tại sao Lâm có thể quên nó nhanh đến vậy? Chẳng lẽ hình ảnh của nó lại mau chóng phai mờ vậy sao? Ko được, nó ko cam tâm… nó ko thích như vậy!!

Giờ ra chơi, cả lớp kéo nó xô đẩy nó tới gần Lâm. Có mấy đứa còn hét to

_Nào, nữ hoàng đã chờ hoàng tử từ rất rất lâu rồi. Giờ chàng đã trở về thì phải nói gì đi chứ???

_Wey,

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT