watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8017 Lượt

thổ lộ tình cảm của mình đi… ngại ngùng mà chi?

_Đúng đó, nói đi Linh!!

“Cái tụi này bị điên hết rồi hả trời? Tự nhiên lại bày cái trò quỷ này là sao?? Bực bội quá!!” – nó thầm nghĩ rồi quay sang Lâm.

Nó cũng đã định nói hết với Lâm mọi nỗi niềm của mình, nói về nỗi nhớ của mình đối với Lâm. Nhưng khi thấy vẻ mặt lạnh như băng của Lâm thì nó ko thể nào cất lên thành tiếng được. Nó cứ thấy như có gì đó đã chẹt ngang ở cổ họng và dây âm thanh cũng ko còn hoạt động nữa. Với lại ko lẽ lại nói những điều đó trước mặt đông đảo bàn dân thiên hạ thế này sao?

Đến lúc này, Lâm ngước lên nhìn nó với con mắt ngạc nhiên

_Cô là ai? Sao tự dưng lại tụ tập ở chỗ của tôi vậy??

CÔ LÀ AI??, cô là ai sao? Lâm đang nghĩ gì vậy, chẳng lẽ đã quên nó thật rồi sao??

_Lâm? Lâm quên Linh rồi sao???? Tại sao chứ?

_Tôi ko quen cô, làm ơn tránh xa ra cho tôi đọc sách.

Từng lời nói của Lâm như hàng ngàn mũi kim đâm xuyên qua tim nó. Những lời mà nó đang nghe… ko phải là những lời mà nó chờ đợi. Có lẽ… tại sao Lâm lại quên nó một cách nhanh chóng như vậy?

Dù thích Lâm nhưng lòng tự ái của nó thì cao hơn cả núi Thái. Dù có chết nó cũng ko cầu xin tình yêu của người khác, nó là một đứa con gái có lòng tự trọng rất cao… ko bao giờ nó hạ mình xin xỏ người khác điều gì vì mình. Ko bao giờ…

_Mày đừng buồn nữa!! – Uyên vỗ vai nó – Chắc là có lí do đặc biệt gì đó Lâm mới như thế…

_Mày im đi, mày biết gì mà nói!! – nó cáu.

_Tại sao mày lại cáu với Uyên, Uyên chỉ muốn tốt cho mày thôi… con ngốc!! – Duy quát.

Nó trố mắt nhìn Duy. Ko đúng, tại sao Duy cũng lại quát mắng nó chứ? Nó đã làm gì sai? Đã làm gì sai? Chẳng lẽ mới có được hạnh phúc của gia đình thì nó lại bị xã hội tẩy chay sao? Ko, nó ko cam tâm.

Jin đứng chờ nó ở trước cổng trường và đang bị đám con gái bu kín như kiến. Cũng ko phải là lạ gì khi Jin bị như vậy, dù sao thì Jin cũng là anh sinh đôi của nó, nó đẹp – tất nhiên là Jin phải đẹp rồi. Nhất là khi Jin cười rất có duyên, khi ấy Jin để lộ một chiếc răng khểnh xinh xinh nhìn mê ơi là mê.

Nhưng mà bây giờ ko phải là lúc nhắc tới vẻ đẹp của Jin, chuyện tình cảm của nó đang gặp bế tắc. Mới đầu giờ thôi nó còn thấy rung động vì Kì, vậy mà sau sự xuất hiện của Lâm thì nó lại nhanh chóng quên mất đại công tử của mình đi. Thực sự con tim của nó đang muốn gì? Chính nó cũng ko hiểu được, nhưng nó biết một điều là mình vẫn còn rất sâu đậm với Lâm. Bằng chứng là con tim của nó đã run lên khi nhìn thấy hắn, đã rỉ máu khi hắn ko nhận nó, đã nhói lên theo từng lời nó vô tình của hắn… nó biết mình còn thích Lâm nhiều lắm.

_Hey, Linh!! – Jin vẫy nó – Chuyện gì mà thẫn thờ vậy em?

_Dạ hok có gì!! Anh em mình đa café hén anh?

_Oh… ko được rồi. Giờ anh còn mấy bệnh án nữa chưa coi xong. Để dịp khác nha…

_Thôi cũng được. Mình về đi anh!!

Bất chợt lúc đó nó nghe có người gọi tên mình. Là đại công tử Hoàng Vĩnh Kì… hắn chạy xồng xộc tới chỗ nó.

Nó quay lại, nhìn hình ảnh Kì vừa chạy vừa gọi nó chợt bật cười. Thì ra trên đời vẫn còn có người muốn gọi tên nó.

_Anh về trước đi, em…

_Ukm, cũng được!! – Jin tươi cười cắt ngang.

Nó quay về phía Kì và hỏi

_Có chi mô?

_T… đi chơi ko?

_Thôi mệt lắm. Mày đừng có lôi tao đi lung tung như ngày hôm qua nữa!

Kì cười, gãi gãi đầu. Chợt từ đằng xa Kì nhìn thấy có một bóng dáng quen thuộc. Có lẽ nào… đúng rồi, chính là người ấy…

Sắc mặt Kì dần chuyển từ trắng hồng sang đỏ lét, từ bình thường sang chế độ ngạc nhiên tột cùng.

Chính là người ấy, người đã gây sóng gió trong lòng Kì, cũng chính là nguyên nhân sâu xa khiến Kì chống đối gia đình mình.
Chương 36

Ads Bóng dáng ấy càng ngày càng gần, và gương mặt ấy đã hiện rõ ra… sự thật là…

Nhìn Kì bất bình thường như vậy, nó hơi ngạc nhiên và nhìn theo ánh mắt của Kì. Đó là một cô gái, đúng hơn là một thiên thần đang tung bước trong gió.

“Thằng khùng này cũng mê gái đẹp hả trời?” – nó khẽ bực bội.

Cô gái ấy càng ngày càng tiến gần hơn về phía bọn nó. Dường như đôi chân của Kì ko đứng vững nổi nữa, hắn quá ngạc nhiên trước sự xuất hiện của cô gái ấy.

Cô gái dừng lại, đúng vị trí mà nó với hắn đang đứng. Ánh mắt Kì bây giờ ko còn nhìn nó nữa, là dán chặt vào cô gái thiên thần kia.

Cô gái khẽ mỉm cười và nói

_Ai vậy Kì? Ko lẽ xa nhau một thời gian mà Kì đã quên Lam rồi sao?

_K…ko!! Ko… có!!

Kì lắp bắp. Hắn ngạc nhiên tột cùng trước sự có mặt của Nhược Lam – mối tình đầu của mình. Nó thì nhìn hắn ko chớp mắt, dường như trong lòng nó lại dâng lên một cảm xúc gì đó.

_Ummm, xin lỗi Linh nhưng Kì về trước nha? – Kì quay sang hỏi nó.

_Ok, nước dân chủ mà!! – nó nhún vai rồi quay lưng bỏ đi một mạch.

Kì cũng ko nhìn theo nó và bỏ đi cùng cô gái. Cuối cùng thì nó lại một mình… đến cả Kì cũng đã bỏ nó và đi theo cô gái đẹp như thiên thần ấy rồi.

Bực bội, nó toan bước đi thì chợt khựng lại. Nó nhìn thấy ở phía khá xa cổng trường là hình bóng của một người. Đó ko phải ai khác, chính là Lâm. Nhưng có điều Lâm ko đứng một mình, hắn đang đứng cùng một cô gái và dường như cả hai đang cãi nhau hay sao ấy, khoảng cách khá xa để nó có thể chắc chắn đó là một trận cãi vã.

Sở dĩ nó nghĩ Lâm đang cãi nhau với cô gái là bởi vì cô ta đang nắm lấy tay Lâm và lay lay ra vẻ cầu xin, còn hắn thì vô tình đẩy ngã cô gái. Đương nhìn thì Lâm lại hướng mắt về phía nó khiến nó bối rối quay đi, dù sao Lâm cũng chẳng còn nhớ nó là ai mà.

Thấy nó đang nhìn mình, hắn nhếch mép cười rồi tiến về phía nó. Thấy vậy nó quay lưng bỏ đi, hiện tại nó chưa thể giáp mặt với hắn được. Nhìn nó quay lưng bỏ đi trong lòng hắn dường như dâng lên một cảm giác hụt hẫng, hắn ko biết mình bị làm sao nhưng tự dưng lại cảm thấy buồn ghê gớm. Dường như hắn đã quên nó thật rồi…

Cùng lúc ấy, tại “Vườn Chuối”, có một đôi nam thanh nữ tú đang ngồi đối diện nhau. Hai li nước được kêu ra thi nhau chảy mồ hôi vì bầu ko khí im lặng đến đáng sợ này. Nhất là đôi mắt sắc lẻm của cô gái, đôi mắt ấy làm cho người đối diện cảm thấy rùng mình.

_Kì… Tại sao Lam có thể quay về được vậy? – Kì khó nhọc cất lời.

_Lam về Kì ko vui sao? Đúng thôi, Kì đang tơ tưởng đến con nhỏ đó mà, làm sao mà vui khi Lam xuất hiện được chứ?

_Ko… ko phải vậy đâu!! Chỉ là Kì…

_Vậy là Kì còn tình cảm với Lam?

_Ừa, nhưng mà…

_Vậy tốt rồi! Lam hứa sẽ ko hiểu lầm Kì nữa đâu!!

Đôi mắt của Lam trở lại vẻ bình thường chứ ko căng thẳng như vừa rồi nữa. Điều đó khiến Kì thở phào nhẹ nhõm.

Hơn ai hết, Lam luôn chiếm một vị trí quan trọng trong lòng Kì, bởi vậy hắn ko nỡ để Lam phải tổn thương vì mình, nhưng cũng ko muốn vì Lam mà đánh mất đi tình cảm dành cho nó. Hắn thích nó, bởi vì tình cảm của hắn đã thay đổi. Và nó chính là nguyên nhân sâu sa khiến hắn thay đổi. Từ khi có nó, hắn ko cau có, ko cáu bẳn như xưa nữa mà trở nên vui vẻ hơn, yêu đời hơn, hoạt bát và năng nổ hơn… đó là điều mà Lam ko thể mang lại cho hắn, và cũng chính là mốc đánh dấu sự khác nhau giữa nó và Lam. Bởi vậy, nếu phải từ bỏ tình cảm với nó thì hắn thà chết còn hơn… nhưng bản thân hắn lại ko muốn để Lam phải tổn thương. Rốt cuộc thì hắn phải làm sao đây? Hắn phải làm sao để có thể có được tình cảm của nó, và đồng thời ko làm Lam phải tổn thương.

Hắn quá tham lam. Ông bà ta có câu: “Tham thì thâm!”, dù biết là vậy nhưng hắn vẫn cứ tham lam, vẫn cứ muốn có được cả hai… hắn ko muốn mất ai trong hai người đó cả. Nhưng dường như tình của mà hắn dành cho nó thì nhiều hơn hẳn, bởi vậy nên hắn ko thể từ bỏ nó.

Hơn nữa, khi nhìn Lam dành tình cảm cho mình nhiều đến vậy, hắn ko thể từ chối phũ phàng với cô ấy… là một thằng con trai, lương tâm hắn ko cho phép hắn làm như vậy.

_Kì nè, sao Kì ko hỏi về tình hình của Lam? – Lam gợi chuyện.

_A… Kì quên mất! Tại sao Lam có thể trở lại được vậy?

_Ummm, thì hôm đó khi Lam vừa đi học về là nghe ba thông báo có quý nhân phù trợ, rồi từ đó công việc làm ăn của ba phất lên. Ba chỉ nói là có quý nhân phù trợ chứ ko cho biết cụ thể, nên Lam cũng ko rõ lắm. Nhưng mà thế lực của gia đình Lam bây giờ chẳng thua kém gì nhà Kì hết đâu, Kì đừng lo cho Lam!! – cô nàng thiên thần nở một nụ cười.

Kì cũng cười, nhưng ko phải là một nụ cười vui vẻ mãn nguyện mà là một nụ cười đầy tâm trạng. Phải chăng hắn mong Lam ko trở về? Phải chăng hắn muốn Lam mãi mãi chỉ là mối tình đầu của hắn? Phải chăng hắn ko muốn Lam ở đây trong thời gian này? Phải chăng…?

Đang ngồi thẫn thờ bỗng có một đứa bé ăn xin chạy tới chỗ hắn, quỳ lạy xin xỏ

_Anh chị ơi, anh chị thương tình cho em vài đồng đi, em đã đói cả hai ngày nay rồi!! Xin anh chị thương tình giúp đỡ.

Đang toan bảo đứa bé đi chỗ khác thì Lam phải khựng lại vì nhìn thấy Kì đang móc ví ra. Dường như tình thương người của Kì dạt dào hơn cô gái thiên thần này thì phải…

Khi đưa Lam về nhà xong, Kì quay trở ra phố. Hiện giờ Kì chưa muốn về nhà, sự xuất hiện của Lam làm hắn quá đỗi bất ngờ và bàng hoàng. Cho tới giờ hắn vẫn chưa thể tin được đó là sự thật…

Đang đi một cách vô thức trên đường chợt

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT