|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
có thì làm sao mà chạy đua với nhau được!! – thêm một nhân nữa phản đối.
_Đúng đúng… câu đố này ko tính!!! – lại một nhân nữa.
_Tụi bay đúng là đồ… con lừa mà!! Câu đố đơn giản vậy mà ko nghĩ ra thì xuống mẫu giáo học đi. Thế này, con rắn ko thể chạy đua được với con rồng vì nó ko có chân => ko có con nào thắng cả. Kekeke…
Cả lớp ngã bổ chửng vì lời giải đáp và giọng cười man rợ của nó… Lời giải đơn giản vậy mà lại chẳng có ai nghĩ ra, đúng là ko xứng đáng làm học sinh lớp 12, az.
RẦM…
Mọi người đang cười đùa vui vẻ thì cánh cửa lớp bật mở, nguyên nhân chính là cánh tay của thầy sinh.
Sau 2s thinh lặng, cả lớp phá ra cười khi nhìn bộ dạng của “vị nhà giáo”. Áo thì xộc xệch, đầu tóc rồi bù xù, quần thì ống ngắn ống dài, còn ko mang cả giày nữa, chân thì dính đầy bùn đất.
“Vị nhà giáo đáng kính” lớn tiếng quát
_TRẦN THÁI LINH!! EM CÓ CÒN LÀ MỘT HỌC SINH NỮA KO VẬY??? TẠI SAO EM DÁM VÔ LỄ QUÁ ĐÁNG VỚI TÔI NHƯ THẾ??
Nó ngơ ngác đứng dậy ko hiểu chuyện gì (giả nai đếy)
_Thưa thầy…
_EM MAU LÊN VĂN PHÒNG GẶP TÔI NGAY!!
_Thưa thầy, em Linh đã làm chuyện gì mà thầy lại giận dữ như thế?? – cô toán lên tiếng hỏi.
_Àk, cô xem con học trò đó đi. Học trò gì chứ??? Quỷ con thì có… cô xem nó đã làm gì tôi đây này!!
_Xin hỏi em Linh đã trêu chọc thầy lúc nào ạh???
_Vừa mới đây thôi!! Khi chuông hết tiết tôi ra khỏi lớp thì em ấy hốt hoảng chạy tới chỗ tôi báo là ở bãi đất trống sau trường có đánh nhau. Tôi chạy đi xem thì kết quả là bị lún xuống hố cát, còn em ấy thì ko biết đứng ở đâu ném bịch bùn về phía tôi túi bụi.
_Theo như thầy nó thì cũng phải mất khoảng 15p đúng ko?? Nhưng em Linh đã ở trong tiết của tôi ngay từ khi mới vào được 5p rồi!!
“Vị nhà giáo đáng kính” – thầy sinh – ngỡ ngàng. Ko hiểu sao nó có thể vừa ném bịch bùn vào người thầy vừa ở trên lớp nhỉ??? Phòng học này cũng đâu có cửa nhìn ra bãi đất trống đâu???
_Có lẽ là thầy nhầm rồi ạh, mời thầy đi cho chúng tôi tiếp tục tiết học!!
“Vị nhà giáo đáng kính” kia đi rồi, cả cô và lớp đều thở phào nhẹ nhõm. Nó hơi nhíu đôi mày lại rồi đứng lên hỏi
_Thưa cô, tại sao cô lại bênh vực em??
_Cô ko bênh vực em. Cô chỉ nói đúng sự thật thôi… Với lại dù gì thì cô cũng chẳng ưa cái lão đầu hói dê xồm ấy. Nhưng em hãy nói thật với cô đi, có đúng là em làm thầy ấy bị như thế ko???
_Dạ… dạ ko ạh!!
_Ukm, vậy thì tốt. Nếu em làm thì cô sẽ mang tội đồng lõa với em đấy. Từ nay thôi chọc phá giáo viên đi, như thế là ko đúng với đạo làm người đâu.
Ko hiểu sao tự dưng nó cảm thấy hối hận về những việc mà mình làm từ đầu năm tới giờ. Cô toán nói đúng, nó ko nên làm như thế. Người ta nói “tôn sự trọng đạo”, còn nó thì sao nào?? Ko tôn kính thầy cô, cũng chẳng coi trọng đạo lí gì hết… quả thật là nó sai lầm rồi, sai thật rồi.
Nó hối hận_đúng!! Từ nay nó sẽ ko như thế nữa_chưa chắc!! Nhưng liệu “vị nhà giáo đáng kính” kia có buông tha cho nó hay ko??? Với lại mặc dù học giỏi nhưng nó cũng làm mất lòng ko ít thầy cô trong trường, liệu họ có hùa lại với nhau để tống cổ nó ra khỏi trường hay ko??? Điều đó ai mà biết chắc được đây?? Hình như sự hối hận của nó đã quá muộn màng thì phải.
Reeng…
Tiếng chuông báo hiệu tan trường cũng đã vang lên. Cả lớp chờ cô kiểm bài xong rồi ùa ra ngoài. Nó thì thu dọn sách vở một cách từ từ, hay nói đúng hơn là một cách chậm rãi_chậm như rùa.
Duy đứng chờ nó. Cậu đã hứa là sẽ cũng nó đi nhà sách mà.
Sau khi nó và Duy ra khỏi lớp thì Hoàng Vĩnh Kì cũng đi theo… rình. Chỉ còn lại mỗi một mình Cát Anh ở trong lớp… cô nàng ngồi yên như tượng phỗng, trong đầu toan tính gì đó mà chỉ có cô và trời đất biết được mà thôi. Sau một hồi lâu rồi Cát cũng đứng dậy ra về.
“Mày cứ đợi đi, hạnh phúc sẽ thuộc về tao!! Mày là con nhỏ ko biết xấu hổ, miệng thì cứ nói là chung thủy với Lâm, vậy mà suốt ngày bám dính lấy Duy, giờ lại thêm thằng Kì nữa… Mày đúng là đồ con gái ko ra gì!”
…
Nó cứ lượn qua lượn lại trong nhà sách bên quầy hàng lưu niệm. Nó cứ liếc nhìn cái hộp nhạc, rồi lại tra xem trong túi mình hiện còn lại bao nhiêu…
Az, ko đủ tiền mua rồi… hiz, sao mà số nó khổ vầy nè trời???
Duy nhìn nó mà phì cười, khuôn mặt nó đa dạng thật.
Cậu cầm chiếc hộp nhạc lên mà ngắm nghía, sau đó kéo tay nó ra quầy tính tiền.
_Chị gói cho em cái này!!
_Tổng cộng 415,500VND em!!
Duy thanh toán xong liền đưa chiếc hộp đã được gói cẩn thận cho nó. Nó ngạc nhiên
_Ai kêu mày mua cho tao???
_Đừng có tưởng bở. Tao ko cho ko mày đâu, sau này có tiền nhất định phải trả đó!! – Duy cười.
Nó gãi đầu gãi tai. Thằng bạn của nó tốt quá, mà sao từ trước tới giờ lúc nào nó cũng bắt nạt Duy cả.
Nó cười, nhận lấy chiếc hộp từ tay Duy. Xong đâu đó, tụi nó kéo nhau vô quán café… ngồi ngâm.
Kì nhìn thấy, hắn tự hỏi ko biết lớp trưởng và con nhóc cá biệt ấy có mối quan hệ như thế nào đây??
Chương 12
Ads Nó quăng mình xuống giường. Vừa lúc mới đi học về là nó lại nghe tiếng ba mẹ cãi nhau, sau đó ba nó lại đi ra ngoài. Ông nhìn nó thấy nhưng lại phớt lờ, đi ngang qua nó mà cứ như nó là ko khí, thậm chí ông còn ko thèm mỉm cười xoa đầu nó như ngày xưa mỗi khi nó đi học về nữa…
Nó đi ngang phòng ba mẹ… Dù muốn dù ko nó cũng phải nhìn vào trong. Mẹ nó đang ôm gối ngồi trên giường khóc sướt mướt. Từ khi nó vào lớp 12, chưa bao giờ gia đình này được yên ổn. Phải chăng là do nó quá phá phách, nghịch ngợm, rồi bị nhà trường báo về nhà nên ba mẹ mới thường xuyên cãi nhau. Nó thấy ba cũng quá đáng thật, nếu vì nó thì chỉ cần răn dạy nó được rồi, sao tự dưng lại trút hết lên người của mẹ chứ???
E e è é e è…
Âm báo tin nhắn tới. Nó lục cặp lôi chiếc đt ra rồi dở ra xem
“Tối nay gặp tôi chút đi!! Tại Hương Lúa” – là từ số của Kì.
Hắn lại muốn gì ở nó nữa đây. Nhìn thấy bộ dạng đau khổ của mẹ tự dưng nó cảm thấy mất hết sức lực, ko muốn làm bất cứ chuyện gì nữa, cũng chẳng muốn gặp ai…
“Đang trên đường xuống địa ngục!! Ko thể trở về được… Có gì thứ 2 lên trường rồi nói!!” – xong nó off máy luôn cho khỏi phiền phức.
…
Ko biết nó đã ngủ thiếp đi bao lâu rồi nhỉ??? Lúc mở mắt ra, âm thanh đầu tiên mà nó nghe được là tiếng bụng kêu… ọt ọt.
Az, nó tung chăn bước xuống giường đi làm VSCN. Nhưng nó chợt nhớ ra một điều mà sáng nào cũng phải có, đó là tiếng đồng hồ báo thức.
“Quái nhỉ?? Sao hôm nay mấy cục sắt cũ kĩ đó ko kêu inh ỏi nữa?? Ủa mà tối qua mình đi ngủ có đắp chăn sao ta??”
Rồi nó chợt nghĩ tới mẹ. Chắc lúc mẹ lên gọi nó xuống ăn cơm, nhìn thấy nó ngủ một cách bê bối như vậy liền chỉnh sửa lại rồi đắp chăn cho nó đây mà… mẹ nó lúc nào cũng là nhất, mặc dù la mắng thì hơi bị nhiều.
Nó nhìn đồng hồ. Az, lại một kỉ lục guiness mới đây sao??? Mới có 5h sáng thôi mà nó đã bò ra khỏi giường rồi. Hèn chi mấy cái đồng hồ kia ko kêu là phải.
Nó bước xuống nhà, dù muốn dù ko cũng phải ngó vào trong phòng ba mẹ. Ba ko có ở đó… sao ba đi làm sớm vậy nhỉ??? Mẹ thì… cũng ko có trong phòng luôn. Có chuyện gì vậy ta??? Sao hôm nay ba mẹ đều ra khỏi nhà sớm vậy?? Hôm nay là chủ nhật mà???
Nó lắc đầu, bước xuống nhà bếp tìm cái gì đó để bỏ bụng. Thật bất ngờ, bàn ăn đã được dọn sẵn. Hôm nay mẹ nấu cơm sáng, đỡ phải ăn bánh mì khô khan nữa. Hôm qua với hôm nay mẹ là thiệt, toàn làm những chuyện ko giống mẹ ngày thường.
Lòng nó tự dưng dâng lên một nỗi lo, một nỗi tuyệt vọng mà chính nó cũng ko biết nguyên nhân do đâu nữa.
Cạch… a, có tiếng người mở cửa. Hình như mẹ về.
Nó chạy ra phòng khách…
Ko phải mẹ mà là ba và một người phụ nữ khác.
_Con chào ba, con chào cô!! – nó lễ phép, thật ko giống nó ngày thường.
_Ukm, chào con!! – ba nó lạnh lùng – Em vào bếp coi đi!! – rồi đổi giọng ngay tức khắc.
Ba dẫn người phụ nữ vào trong bếp.
Nó nhìn theo bằng con mắt ngạc nhiên tò mò. Người ấy là ai??? Còn mẹ nó đâu???
Nó đi vô trong bếp. Hai người lớn đang ngồi ăn cùng nhau… nó trố mắt nhìn ba nó và người phụ nữ.
_Mẹ đâu rồi ba??
_Chiều mẹ sẽ về!! Con ngồi xuống ăn cơm đi.
Nó kéo ghế ngồi xuống cạnh ba… nhưng giờ nó có thể nuốt nổi sao?? Một người phụ nữ ko quen biết đang ngồi ăn cùng ba con nó, còn mẹ nó thì ko thấy đâu cả.
_Sao con ko ăn đi?? – ba dịu dàng hỏi nó, thái độ khác hẳn lúc nãy.
_Con nuốt ko vô. Con đi tìm mẹ đây!!!
Nói rồi nó đứng dậy khỏi bàn ăn, nhưng ba nó gọi giật ngược trở lại
_Ngồi xuống đi!! Rồi từ từ ba sẽ giải thích tất cả với con.
_Vậy ba nói đi!!
_Ba xin lỗi vì từ đầu năm học ba đã ko quan tâm con, lạnh lùng với con.
_Ba đừng nói chuyện đó!! Mẹ con đâu?? – giọng nó càng trở nên gay gắt, ánh mắt thì đỏ ngầu lên. Dường như nó đã đoán được phần nào sự việc.
_Mẹ con ko về đây nữa đâu!! – ba nó thở ra.
_Tại sao?? – nó cố giữ cho giọng mình ko bị lạc đi.
_Ba mẹ đã li hôn rồi!! Mẹ về nhà ngoại ở Đà Lạt, con ở với ba và dì. Đây là dì Trinh, từ nay dì sẽ thay thế mẹ chăm lo cho con.
_Thì ra… con tưởng chuyện này chỉ có trên phim?? – nó nhếch mép.
_Con đừng vậy!! Ba biết là con ko chấp nhận, nhưng từ từ rồi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




