watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4615 Lượt

Nguyệt Nguyệt nghe chuyện xưa của anh, có chút đau lòng thay cho Lăng Thiệu, anh vốn là một đứa bé hoạt bát,bởi vì cha chết, làm cho anh phiền muộn, dần dần, thân thể càng ngày càng kém, bệnh nặng bệnh ít không ngừng; quan hệ giữa anh cùng mẹ anh không được tốt, lần này bà ấy trở về nước, vì muốn nối duyên anh cùng với tiểu thư nhà họ Hạ,cho nên anh mới rời nhà trốn đi, anh không muốn giống như mẹ anh, chối bỏ tình yêu, chối bỏ hôn nhân.
Anh ôm cô vào trong ngực, bắt đầu chán nản, chị Hạ Dung Dung, cô cũng biết, cô mới vào đại học thì nghe được chuyện của chị ấy, trong lời của người khác, chị ấy giống như một nữ thần;nghe nói chị ấy rất đẹp, hơn nữa thành tích học tập rất tốt, là một cô gái rất xuất sắc.
Cho tới bây giờ, Lô Nguyệt Nguyệt là cô gái không tự tin, lúc này, trên mặt hiện ra sự tự ti , nhỏ giọng nói:"Nhưng là, chị Hạ Dung Dung, thật sự rất ưu tú, rất tốt . . . . . ."
"Sao vậy?" Lăng Thiệu thấy Lô Nguyệt Nguyệt có chút mất hứng, nắm tay cô, "Yên tâm, anh chỉ thích Nguyệt Nguyệt!Vậy còn em? Em đã biết được sự thật, em còn chưa nói về cuộc sống của em?"
"Ưmh, cuộc sống của em rất đơn giản!" Lô Nguyệt Nguyệt gãi gãi đầu của mình, "Đi học, kiếm tiền. . . . . . Cứ như vậy thôi, những thứ khác, em muốn không được."
"Bây giờ còn thêm một chuyện, giúp anh!" Lăng Thiệu lại bá đạo nói xong, nụ cười ấm áp, có chút trẻ con.
"Lăng Thiệu,em phát hiện anh càng ngày càng bá đạo." Tay Lô Nguyệt Nguyệt nắm thành quả đấm nhỏ, đánh nhẹ anh một cái.
Lăng Thiệu nhếch môi,cười he he nhìn cô, hôn cô một cái, "Bây giờ mới biết, đã muộn!"
Lô Nguyệt Nguyệt phát hiện, lúc Lăng Thiệu không cười, nhìn rất là lạnh lùng, nhưng lúc anh cười, hết sức ấm áp,như ánh mặt trời trong ngày đông ấm áp.
Trước khi tới đây,cô còn muốn chia tay, nhưng vì mấy câu nói của Lăng Thiệu, trái tim Lô Nguyệt Nguyệt cũng tựa sát vào nhau, hai người ngọt ngào ngồi đó .
"Nguyệt Nguyệt, buổi tối ngủ với anh, được không?"Đột nhiên Lăng Thiệu nhích tới gần cô, thổi một hơi vào tai cô.
"A . . . . ." Sắc mặt Lô Nguyệt Nguyệt có chút đỏ, xoay người, định ra khỏi cửa, nhưng Lăng Thiệu nắm chặt tay cô, trong con ngươi đen bóng hiện lên một chútgian xảo, còn làm bộ đáng thương,"Anh không dám ngủ một mình."
"Gạt người! Bình thường anh ngủ với ai?" Lô Nguyệt Nguyệt không thể tin được, anh là người lớn rồi nha!
"Bình thường, có quản gia,nhưng bây giờ anh chạy tới đây, chỉ có mình em thôi, cho nên. . . . . ."
"Ưmh. . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt vẫn còn ở chần chờ, Lăng Thiệu đã trả lời thay cô, "Tốt lắm, cứ quyết định vậy đi!"
Lúc này, tim Lô Nguyệt Nguyệt đập rất nhanh, rất nhanh, thật ra, cô là một cô gái rất bảo thủ, cảm thấy ngủ cùng phòng với Lăng Thiệu, không tốt cho lắm; nhưng, bởi vì đối phương là Lăng Thiệu,cô không đành lòng cự tuyệt anh, thậm chí, trong lòng cô còn có chút mong đợi, đối với tâm trạng mâu thuẫn này, làm cô không tưởng tượng nổi.

Tối nay, Lô Nguyệt Nguyệt làm chuyện gì cũng chậm chập, như nấu cơm, rửa chén, tắm, lau sàn. . . . . .
Lăng Thiệu vừa xem TV vừa ăn trái cây, thấy Lô Nguyệt Nguyệt làm việc gì cũng chậm rì rì,trong lòng anh hiểu cô đang suy nghĩ gì, đột nhiên cúi đầu, kêu cô một câu: "Nguyệt Nguyệt."
"Cái gì?" Lô Nguyệt Nguyệt đang thất thần mà lau sàn, nghe anh gọi mình, sợ hết hồn.
Lăng Thiệu nhìn cô mà nhíu mày , "Em đang nghĩ gì vậy?"
"Không có nghĩ gì cả!"Lô Nguyệt Nguyệt không thể cho anh biết mình đang nghĩ cái gì, vội vàng lắc đầu phủ nhận, sắc mặt từ từ đỏ lên; thật ra thì cô đang suy nghĩ, mấy ngày trước, Tô Tô nói với cô về cái chuyện kia, việc giữa nam nữ. . . . . .
"Nếu không suy nghĩ gì, tại sao mặt đỏ như vậy?" Lăng Thiệu dùng tăm cắm vào miếng táo, thả vào trong miệng mà nhấm nháp.
"Đâu….đâu

có? Nhất định là em mệt mỏi!" Lô Nguyệt Nguyệt cười khan.
"À. . . . . ." Lăng Thiệu sâu xa nói “À" một tiếng, nụ cười càng mở rộng, chờ cô vất vả lau sàn xong,vội kêu cô tới đây, "Nguyệt Nguyệt, chúng ta đi nghỉ ngơi thôi."
"Ưmh, xem TV một chút được không?" Lô Nguyệt Nguyệt kiếm cớ, cố kéo dài thời gian, cô cảm thấy, cùng anh ngủ chung,không tốt lắm! Mặc dù bọn họ đã từng ngủ chung. . . . . .
"Không được, anh thấy em rất mệt. . . . . ." Lăng Thiệu cười cười, nhìn mặt Lô Nguyệt Nguyệt, vừa cười he he nói:"Muốn xem tivi cũng được, trong phòng cũng có TV, chúng ta nằm xem, càng thoải mái hơn."
"Ưmh. . . . . ."
"Chẳng lẽ em có việc chưa làm xong?"
"Hình như….Hình như không có. . . . . ."
Lăng Thiệu nằm trên giường vừa lớn vừa mềm, Lô Nguyệt Nguyệt cẩn thận từng li từng tí ngồi lên, cảm thấy rất thoải mái; Lăng Thiệu nằm trên giường, nhìn cô đang do dự, vẫy vẫy tay với cô,"Nằm đi!"
"Ưmh. . . . . . Em có thể trải chăn, ngủ dưới đất ."
"Chẳng lẽ em ở ghét bỏ anh?" Sắc mặt Lăng Thiệu trở nên không tốt.
"Không có, không có!" Lô Nguyệt Nguyệt vội lắc đầu, dưới ánh mắt uy hiếp của anh , cô chậm rãi nằm xuống mép giường.
Hình như Lăng Thiệu không hài lòng khi Lô Nguyệt Nguyệt cẩn thận như vậy, nhưng không tức giận, để mấy cái đệm sau lưng của hai người,"Chúng ta xem TV chút đi."
Lăng Thiệu ấn điều khiển ti vi, cùng xem ti vi với Lô Nguyệt Nguyệt, TV đang chiếu một bộ phim tình cảm lâm li bi đát,Lô Nguyệt Nguyệt xem mà rơi nước mắt, điều này làm cho Lăng Thiệu cảm thấy khó chịu, quyết định tắt ti vi.( 3T: hơ hơ………dạo này taz buôn máy chém a!!!!)
Lô Nguyệt Nguyệt cầm khăn giấy (lau nướcmắt), "Anh làm gì vậy?"
"Nó làm cho em khóc." Lăng Thiệu đúng tình hợp lí nói xong, ném điều khiển ti vi sang một bên,anh thích nụ cười của cô nhất, nụ cười của cô làm cho anh cảm thấy an tâm, cho nên không được để cho cô khóc.
TV xem không được, anh đè cô xuống, "Nguyệt Nguyệt, anh kể chuyện cười cho em nghe, em phải cười cho anh."
"Được."
Lăng Thiệu vơ vét mấy chuyện cười từ trong đầu, Lô Nguyệt Nguyệt nghe xong, sững sờ nhìn anh, ôm thân thể đang run lẩy bẩy của mình.
"Sao vậy?" Lăng Thiệu không hiểu.
"Lạnh quá."
Lăng Thiệu bật cười, nhéo mặt của cô, "Em dám nói truyện cười của anh không vui?"
"Ưmh, không phải vậy. . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt vội vàng lắc đầu, xoay đầu qua một bên rồi len lén cười.
Lăng Thiệu ảo não, đây là lần đầu tiên anh kể chuyện cười, nhưng cô không cười! Vì vậy, anh giở trò với cô. . . . .Cù lét!
Lô Nguyệt Nguyệt sao mà chịu được? Vừa cười, vừa khóc, "Không…không nên. . . . . ."
Lăng Thiệu rất ít nói chuyện với người khác, cũng rất ít làm chuyện như thế này, nhưng lúc này,anh cảm thấy thỏa mãn, cù lét cô, bắt nạt cô, trong lòng có một thứ bắt đầu nảy sinh.
Lô Nguyệt Nguyệt nằm ở bên giường, nhưng quằn quại (bị nhột), thiếu chút nữa là té xuống, cánh tay dài của anh ôm lấy cô đặt lại trên giường, anh trêu chọc cô một chút nữa, thấy Lô Nguyệt Nguyệt khóc,mới ngừng tay; mắt của cô ướt nhẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, bĩu môi, lấy chăn che mình, sợ hãi nhìn anh. 3
Lăng Thiệu nhìn bộ dáng đáng yêu của cô, đầu"Oanh" một tiếng, toàn thân nóng rực lên, anh thở hổn hển, cúi người xuống hôn cô, một cái tay anh ôm cổ

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT