|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
gì, ngẩng đầu lên nhìn cô; Lô Nguyệt Nguyệtgật đầu một cái, thật may là nơi này cách trường học của mình rất gần, mình có thể chăm sóc anh.
"Buổi tối ở lại cùng anh." Lăng Thiệu lại bá đạo nói.
"Như vậy không tốt đâu. . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt vội vàng lắc đầu một cái,ai, tại sao anh có thể được voi đòi tiên vậy?
Đột nhiên Lô Nguyệt Nguyệt phát hiện mình bị bề ngoài của anh lừa, khi bắt đầu, cô còn tưởng rằng thân thể Thiệu Lăng không được tốt,nhưng tính tình ôn hòa; nhưng chung sống một khoảng thời gian thì cô mới phát hiện, thân thể anh tốt hơn một chút, nhưng tính tình càng ngày càng kém. . . . . . Tình tình Đại Thiếu Gia hiện rõ, để cô từ chối điều gì anh yêu cầu là điều không thể.
"Bây giờ em muốn đi học! Rồi về chăm sóc anh, bữa ăn tối anh muốn ăn gì? Đợi lát nữa em đi mua thức ăn."Lô Nguyệt Nguyệt nhìn cách Thiệu Lăng ăn mỳ, rất đẹp mắt, làm cô không dời ánh mắt đi được.
"Tùy em, em mua vài thứ để tắm rửa đi, anh muốn ở chỗ này một thời gian ngắn, em tới đây giúp đỡ anh."Lúc Lăng thiệu nói chuyện luôn tự nhiên, mà Lô Nguyệt Nguyệt cũng không bác bỏ lời của anh; cô cảm thấy, Thiệu Lăng như vậy, dường như anh có một cuộc sống an nhàn sung sướng như Đại Thiếu Gia, nếu như cô không ở đây với anh, cô không yên tâm!
Sau khi Tô Tô biết được chuyện này,cười ha ha, "Ưm hừm, Nguyệt Nguyệt, tốc độ này là sao? Nhanh như vậy đã ở cùng nhà, thật là nhanh!"
"Không phải!" Lô Nguyệt Nguyệt đang dọn dẹp hành lý, dừng lại để phản bác lời củaTô Tô, đột nhiên cô nghĩ đến cái gì, hơi đỏ mặt, "Tớ chỉ . . . . chỉ là. . . . . ."
"Cậu chỉ là cái gì?"Tô Tô mong đợi nhìn cô, trên mặt lộ ra một nụ cười bỉ ổi.
"Tớ chỉ giúp đỡ anh ấy thôi! Bởi vì một ít chuyện mà phải anh rời nhà, cho nên tớ mới chăm sóc anh ấy. . . . . ." Trên căn bản, Lô Nguyệt Nguyệt không gạt Tô Tô, luôn luôn nói thật.
"Này, Nguyệt Nguyệt, cậu có biết gì về gia đình của anh ta không? Cậu có biết gì về than phận và bối cảnh của anh ta không?" Ngày thường, Tô Tô điên điên khùng khùng, chơi thì chơi,nhưng bây giờ nhìn Lô Nguyệt Nguyệt rơi vào lưới tình, nhịn không được mà nhắc nhở cô.
"Cái này. . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt nhíu mày, hình như, hình như. . . . . .
"A, đúng rồi, còn có một việc, tớ nghe người ngoài nói; ta biết một anh chàng năm trên (3T: Taz tiếp tục chém. __ __lll), hắn biết Đại Thiếu Gia của nhà họ Lăng, hắn nói, Lăng thiếu gia tên là『 Lăng Thiệu 』, không biết cậu đã phát hiện ra gì không, bạn trai của cậu tên gì? Thiệu Lăng?Là bạn của Lăng Thiệu, trên thế giới này có chuyện trùng hợp đến vậy sao? Còn nữa, cậu nói, tại sao anh ta rời nhà trốn đi? Anh ta có nói cho cậu biết nguyên nhân chưa?"
"Cái này. . . . . ."
"Nguyệt Nguyệt, người rơi vào lưới tình đều trở nên ngu xuẩn, cậu là bạn tốt của tớ, tớ không hi vọng cậu bị lừa gạt;tớ cũng không phản đối cậu thích hắn, nhưng trước khi thích anh ta, phải biết được lai lịch của anh ta."
Lô Nguyệt Nguyệt khẽ sửng sốt, tại sao cô gặp phải anh ở nhà họ Lăng, hơn nữa, đó còn là phòng của Lăng thiếu gia? Lần đó, hình như là quản gia kêu cô đi tìm anh? Sau mấy lần, cô đến nhà họ Lăng đều gặp anh!Còn nữa, tại sao anh dễ dàng sắp xếp cô đến công ty nhà họ Lăng làm thực tập sinh? Thậm chí cho cô làm chức có lương cao, còn để cho cô làm trong một phòng riêng khi đang thực tập? Lần trước cô hỏi anh có phải là Lăng thiệu không, anh chỉ trả lời có lệ rồi bỏ qua. . . . . .
Đột nhiên, Lô Nguyệt Nguyệt cảm thấy Thiệu Lăng là người rất bí ẩn, đã từ lâu rồi, cô cùng anh quan hệ,chỉ có chuyện tình yêu, tất cả những thứ khác, cô không hỏi nhiều, cũng không suy nghĩ nhiều.
Sắc mặt của cô có chút kém, nhưng vẫn gật đầu một cái với Tô Tô, "Cám ơn cậu, Tô Tô."
Sau khi đi học về, Lô Nguyệt Nguyệt mua một ít thức ăn cho Thiệu Lăng, dường như anh rất mệt mỏi, nằm ở trên giường ngủ,Lô Nguyệt Nguyệt ngồi xuống trên giường, ngơ ngác nhìn anh; lúc anh ngủ như đứa bé, không hề phòng bị, lông mi của anh rất dài, hơi xoăn, giống như là một cậy quạt nhỏ.
Trên mặt của anh viết đầy tâm sự,cô vô ý thức vươn tay ra, sờ sờ mặt anh, Lăng Thiệu còn đang trong giấc mộng, nhưng bắt chính xác tay Lô Nguyệt nguyệt đang phá anh.
"Lăng Thiệu?" Cô kêu một tiếng.
"Ừ. . . . . ." Lăng Thiệu mơ màng ngủ, cũng mơ mơ màng màng đáp.
"Lăng Thiệu!" Cô lại gọi anh.
"Sao vậy?" Lăng Thiệu từ từ mở mắt ra, nhìn cô, trong mắt có chút kinh ngạc.
"Anh chính là Đại Thiếu Gia của nhà họ Lăng, tại sao giấu diếm thân phận của mình?" Lô Nguyệt Nguyệt cực kỳ tức giận,xoay người muốn đi; bọn họ có quan hệ lâu như vậy, nhưng anh vẫn lừa gạt cô, không nói với cô thân phận của anh! Khi biết được sự thật, Lô Nguyệt Nguyệt cảm thấy rất tức giận.
Cô hất tay Lăng Thiệu ra, xoay người đi chưa được mấy bước, thì nghe thấy tiếng ngã sau lưng, lúc xoay người, cô phát hiện Lăng Thiệu ngã trên mặt đất, anh nhìn cô, rất nghiêm túc mà nói:"Chân của anh rất tê, em có thể đỡ anh dậy không?"
Lô Nguyệt Nguyệt không chút suy nghĩ mà tới nâng anh lên, sau đó giúp anh bóp chân, không có đợi cô mở miệng hỏi anh,Lăng Thiệu bắt được tay của cô, "Nguyệt Nguyệt, không thể giận anh vì chuyện này."
"Hừ!" Bỗng chốc Lô Nguyệt Nguyệt duỗi tay về, lúc này mới nhớ mình đang tức giận, "Em ghét anh!"
"Em ghét anh sao?" Lăng Thiệu nở nụ cười tự giễu, "Anh biết, em sẽ ghét Lăng Thiệu."
Nguyệt Nguyệt nhìn ánh mắt của anh, lập tức sửng sốt.
"Tính tình của Lăng thiếu gia của nhà họ Lăng rất xấu, làm người ta sợ, ngày đó, không phải em rất sợ anh sao?Nếu anh nói anh là Lăng Thiệu, chúng ta sẽ có hôm nay sao? Sự thật chứng minh, suy đoán của anh không sai, sau khi em biết sự thật, em sẽ ghét anh."
"Không phải vậy, không phải như thế!"Lô Nguyệt Nguyệt vội vã lắc đầu, làm sao cô quên được! Lăng Thiệu không biết nói giỡn,. . . . . ."Em không ghét anh."
"Nhưng em đã nói như vậy." Anh cau mày.
"Em chỉ là, chỉ là. . . . . . Ai. . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt cũng không biết mình phải giải thích như thế nào, cô đỡ anh ngồi trên giường.
"Lăng Thiệu, Lăng Thiệu, Lăng Thiệu!" Cô cũng không biết tại sao mình gọi anh như vậy, cô chỉ biết, cái tên "Thiệu lăng" này,đã mọc rể nảy mầm trong lòng cô, gọi anh là "Lăng Thiệu" , hình như có chút không quen.
"NguyệtNguyệt."Lăng Thiệu giang hai tay ôm Lô Nguyệt Nguyệt vào trong ngực, "Em sẽ không vì lời nói dối của anh mà rời bỏ anh?"
Lúc này, đầu Lô Nguyệt Nguyệt cảm thấy rất rối loạn, nhưng muốn cô tha thứ cho anh, cô không làm được; vì vậy, cô nhíu mày,nhìn chằm chằm anh, "Nếu anh nói cho em biết nguyên nhân anh rời nhà, không lừa gạt nữa em bất cứ chuyện gì nữa, có lẽ em sẽ tha thứ cho anh!"
"Ừ, tốt." Lăng Thiệu thở phào nhẹ nhõm, anh không còn bí mật gì giấu cô, tâm trạng hôm nay rất nhẹ nhõm, nói cũng nhiều,anh không muốn lừa gạt cô bất cứ chuyện gì nữa, bởi vì cô cho anh thổ lộ tâm sự.
"Mẹ anh mới từ nước ngoài về, anh không muốn gặp bà ấy. . . . . ." Lăng Thiệu không phải người nói nhiều, nhưng hôm nay, anh nói một hơi rất nhiều, tất cả đều về Lăng Thiệu.
Lô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




