|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Nguyệt Nguyệt đá văng chăn ra, ngực lộ ra không khí, môi đỏ mọng khẽ nhếch, rõ ràng là một bộ dạng rất thuần khiết, nhưng chọc người khác nhào tới ăn hết cô.( 3T: Há há…chị này chỉ sợ thiên hạ không loạn)
Trong nháy mắt, Lăng Thiệu cảm thấy miệng lưỡi khô đắng, tầm mắt chăm chú nhìn cô, anh từ từ tới gần cô, ngồi bên cạnh cô, tay run lẩy bẩy đưa tới, cầm một bên ngực của cô, đặt ở trong tay vuốt vuốt; chưa bao giờ anh làm chuyện như vậy, lúc này, xúc cảm trong tay anh làm anh rung động, anh nghe được mấy tiếng hít thở càng ngày càng nặng nề. . . . . .
Đột nhiên, anh nghe Lô Nguyệt Nguyệt "Ưmh" một tiếng, dường như cô đang vui thích, Lăng Thiệu dừng lại, bộ dáng như vậy, cô rất vui vẻ?
Ngón tay dịu dàng của Lăng Thiệu vẽ vòng tròn trên ngực cô, móng tay của anh rất ngắn, không làm đau cô, một tay vỗ về, chơi đùa cô, rồi cẩn thận quan sát vẻ mặt của cô, từ vẻ mặt của cô để biết nhận xét của mình là đúng hay sai; lông mày cô nhẹ chau lại, môi khẽ mở ra, phát ra một tiếng rên khẽ. Anh nghĩ thầm, học tập kỷ xảo trong sách, cũng không tệ lắm.
Anh dùng tay đùa bỡn cô một chút, rồi cúi đầu xuống, đem miệng tới, lè lưỡi, bắt đầu liếm ngực cô, đầu lưỡi của anh ẩm ướt, mềm nhũn, trêu chọc nụ hoa hồng hồng kiều diễm của cô; mắt Lô Nguyệt Nguyệt nhắm rất chặt, bắt đầu hưởng thụ , "Ừ a a" hừ lên, thân thể bắt đầu không kìm lòng được mà lắc loạn.
Thân thể của cô rất nhạy cảm! Lăng thuộc suy nghĩ, càng ra sức liếm, thỉnh thoảng miệng anh di chuyển lên trên, đụng môi của cô, khẽ hôn trấn an một cái, hai tay của anh che ở sau lưng của cô, làm loạn một hồi trên lưng cô, lúc này, anh chỉ muốn làm cô vui vẻ. (3T: Hừ! Tay mình chiếm tiện nghi, miệng nói muốn giúp người, lại lừa gạt)
Lô Nguyệt Nguyệt đang hôn mê cũng có phản ứng, tình triều cao trào, từng cái tế bào trong thân thể đều kêu gào, hình như cô không chịu nổi, hai chân vặn vẹo, khẽ cong, nhưng Lăng Thiệu chỉ đùa bỡn bộ ngực của cô, trong tiềm thức cảm thấy chưa đủ, miệng bắt đầu rên rỉ.
"Đừng nóng vội, đừng nóng vội! Cô gái ngoan, từ từ đi." Lăng Thiệu nhìn toàn thân cô bởi vì động tình xuất hiện một tầng màu hồng, môi khẽ mở, thở hổn hển, cô như vậy, rất xinh đẹp;ngón chân đáng yếu khẽ co lại, móng tay mượt như vỏ ốc, trơn bóng loang loáng.
Hô hấp của anh càng ngày càng nặng nề, ý thức của cô cũng càng ngày càng cao trào, nhưng đột nhiên anh nghĩ, cô còn nhỏ như vậy, hơn nữa bây giờ ý thức cô không rõ, anh không thể thừa dịp cô gặp nguy mà làm bậy; nghĩ như vậy, anh vội điều chỉnh lại hơi thở, để cho nhịp tim của mình ổn định một chút, sau đó, anh cầm chân của của cô, có chút dùng lực mà đem hai chân của cô mở ra.
"Ưmh, ưmh. . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt cảm thấy rất thoải mái, nhưng đột nhiên có người dừng lại, gương mặt cô không vui, không ngừng giãy dụa thân thể, có chút lo lắng.
"Ngoan, ngoan. . . . . . Không nên gấp." Lăng Thiệu dịu dàng hôn cô, cong miệng lên, trấn an liếm một vòng, sau đó, ngón tay từ từ vuốt ve bụng cô, lướt qua vùng rừng rậm màu đen thần bí, đùa bỡn cánh hoa phía dưới của cô. . . . . .
Trong giấc mơ, Lô Nguyệt Nguyệt biết mình đang mộng xuân, nụ hoa màu hồng phấn nhạy cảm còn bị người ta ngậm lại trong miệng, rất ấm áp và ướt át, đầu lưỡi tinh tế tới địa phương nhạy cảm sờ nhẹ rồi chậm mút. . . . . Cảm giác như vậy, cô chưa từng có, thân thể rất nóng, nhưng rất thoải mái, mỗi lỗ chân lông đều mở, cô cảm thấy chỗ nào đó của mình chảy ra chất lỏng, liên tục không ngừng. . . . . .
Khi Lăng Thiệu vạch cánh hoa thẹn thùng của Lô Nguyệt Nguyệt ra, mới phát hiện một chất lỏng trong suốt chậm rãi chảy ra từ bên trong, đầu Lăng Thiệu ầm ầm nổ tung, anh chỉ cảm giác trên người mình, có một chỗ nào đó rất muốn đượcan ủi, rất muốn, rất muốn. . . . . .
Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nóng nảy của Lô Nguyệt Nguyệt, Lăng Thiệu không để ý tới dục vọng của mình, đưa tay che ở chỗ kín của cô, từ từ xoa, Lô Nguyệt Nguyệt như rất thỏa mãn, vẫn "Ừ a a" như cũ, giống như bé mèo đáng yêu.
Tay của anh bị chất lỏng của cô thấm ướt, trêu chọc cánh hoa của cô, vừa mới bắt đầu, anh cũng không hiểu kỷ xảo trêu đùa, chỉ sợ làm đau cô, không thể làm gì khác hơn là nhẹ nhàng đùa bỡn; cả người Lô Nguyệt Nguyệt run rẩy, hai chân không tự chủ được mà tách ra càng lớn, dường như cô cho rằng, khi cô làm như vậy, thoải mái càng nhiều.
Lăng Thiệu nhìn phản ứng của cô, trong lòng cũng đã nắm chắc, tay nhấn mấy cái vào hoa hạch đỏ tươi, cả người Lô Nguyệt Nguyệt cong lên, liều chết mà đem mình về phía trước. Đột nhiên, Lăng Thiệu dùng sức nhấn hoa hạch đỏ tươi, tốc độ càng ngày càng anh. . . . . . thái độ Lô Nguyệt Nguyệt thay đổi thất thường, phía dưới càng ngày càng ướt, bỗng chốc, cô hét lên một tiếng, cả người co quắp, tiếp, trong hoa huyệt phun ra một cỗ chất lỏng. . . . . .
Ngày thứhai, lúc Lô Nguyệt Nguyệt tỉnh lại, phát hiện Lăng Thiệu nằm ở bên cạnh cô, cô sửng sốt một chút, sau đó vén chăn lên, thì thấy thân thể trần truồng của mình; cô nghẹn ngào gào lên, sau đó liều chết lắc lắc Thiệu Lăng, nhưng hình như anh ngủ rất sâu, thật lâu mới mở mắt, giọng nói mê mang: "Sao vậy?"
"Anh….Anh . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt đưa tay chỉ vào anh, gương mặt xấu hổ, còn có chút buồn bực, "Anh! Tại sao anh ngủ trên giường của em?"
"Sao vậy?" Huyết áp Lăng Thiệu có chút thấp, mới vừa tỉnh dậy , đầu óc còn đang mê mang, vì vậy hỏi lại lần thứ hai.
Lô Nguyệt Nguyệt nhìn anh chằm chằm, mắt đỏ ngầu, Lăng Thiệu thầm nghĩ, thật may là ngày hôm qua không ăn cô, nếu không, hiện tại, anh cũng không biết nói làm sao với cô!
Tiếp, vẻ mặt anh như bừng tỉnh, vỗ vỗ đầu của cô, "Ngoan, anh không có làm gì em!"
"Có thật không?"Đột nhiên Lô Nguyệt Nguyệt phục hồi lại tinh thần, vui vẻ, yên tâm.
Ngược lại, Lăng Thiệu có chút khó chịu, khẽ đứng dậy, đem thân thể trần trụi của cô ôm vào trong ngực, cắn lỗ tai của cô, mập mờ nhếch môi lên, "Thật sự, anh không có làm gì em, em nói nóng, tự mình cởi quần áo; sau đó lại nói đau, muốn anh sờ, anh liền sờ soạng, em nói nhột, sau đó. . . . . ."
"A, đừng có nói nữa!" Lô Nguyệt Nguyệt vội vàng che cái miệng của anh, nhưng bởi vì lúc vươn tay ra quá hốt hoảng, không cẩn thận để than thể mình lộ ra không khí, cô vội vàng lùi lại, đem chăn che kín.
Lăng Thiệu nở nụ cười, đột nhiên vươn tay ra, "Tới đây, để cho anh ôm em một cái."
Lô Nguyệt Nguyệt cảm thấy Thiệu Lăng rất xa lạ, cười đến vui vẻ như vậy, cảm giác mình như vậy, nhất định sẽ bị gặm! (3T: Câu này taz edit cũng k hiểu __ __lll) Trong khoảng thời gian ngắn, cô có chút kinh sợ, mang theo một chút chần chờ, đỏ mặt, không dám nhìn anh, nhưng trong lòng lại tin tưởng lời nói của anh, anh sẽ không lừa gạt mình; cô giơ tay lên, ảo não vỗ đầu mình một cái, tại sao mình uống rượu say lại biến thành như vậy?
"Tối hôm qua, rất thoải mái phải không?" Lăng Thiệu nhích tới gần cô, mập mờ ôm cô vào lòng, nhẹ giọng hỏi.
"Ưmh. . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt kêu rên một tiếng, ánh mắt tránh né.
Nụ cười trên mặt Lăng Thiệu từ từ mở rộng, mang theo một tia tà khí, "Không biết em uống say có nhớ, nhưng anh còn nhớ rất rõ ràng, em giống như con mèo nhỏ, thoải mái mà hừ hừ, cảm giác đúng chứ?"
"Ưmh.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




