|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lấy mặt của cô, thừa dịp cô phản ứng không kịp,đem môi của chính mình nhẹ nhàng in lên môi của cô.
Lô Nguyệt Nguyệt bối rối một cái, còn không phản ứng kịp, máu chảy trong người hình như cũng vọt tới trên mặt,gò má nóng bỏng;Lăng Thiệu không tiến hành bước kế tiếp, anh chỉ là dùng môi nhẹ nhàng cọ môi của cô, từ từ cọ, tiếp lè lưỡi, liếm hai cái ở trên môi của cô.
Lúc này,hô hấp của anh có chút không ổn định, mắt nhẹ nhàng nhắm, lông mi thật dài khẽ chạm vào mí mắt cô, cô cảm giác thấy ngứa một chút, anh dụ dỗ: "Mở môi ra, ngoan. . . . . ."
Cả người Lô Nguyệt Nguyệt trở nên ngu ngốc, nghe lời mà mở miệng, đầu lưỡi của anh tiến công thần tốc, đầu tiên là nhẹ nhàng hít hít đầu lưỡi của cô, rồi bắt đầu hôn sâu; kỹ thuật hôn của anh không được tốt, thậm chí có chút không lưu loát, nhưng anh sẵn sàng học tập, sẵn lòng thăm dò, anh cứ nhẹ nhàng hôn cô như vậy, từ từ.
Cảm giác êm ái, được che chở, trong lòng cô rất ấm áp, nhịp tim cô đập rất nhanh, suýt nữa muốn hòa tan; anh chỉ hôn một lúc rồi lập tức buông cô ra, sau đó gấp gáp hô hấp, trên mặt tái nhợt, mang theo một chút đỏ ửng, nụ cười trên môi nồng nặc mùi hạnh phúc, lúc này, anh rất đẹp, Nguyệt Nguyệt nhìn đến ngây dại.
Lăng Thiệu đứng lên, đổi phương hướng, để ình ngồi ở bên cạnh cô, đưa một tay ra ôm bả vai của cô, nhẹ nhàng vuốt cổ của cô, giống như sủng vật; nhịp tim Lô Nguyệt Nguyệt càng lúc càng nhanh, cả người cũng tê dại, suýt nữa là ngồi phịch ở trong ngực của anh, ngón tay thon dài, lạnh lẽo vuốt ve cổ của cô, dưới lỗ tai đảo quanh.
Trong lòng Lô Nguyệt Nguyệt thầm nghĩ, trước kia anh cũng kéo kéo tay của mình mà thôi, từ khi nào đã vượt qua giới hạn?
Lăng Thiệu nhìn vẻ mặt mê mang của Lô Nguyệt Nguyệt, lúc này, cả đời anh chưa bao giờ có thỏa mãn như bây giờ, trên mặt từ từ nổi lên vẻ tươi cười.
Lăng Thiệu trêu chọc cô một lát, nghiêm trang dùng nĩa xiên trái cây, thả vào trong miệng Lô Nguyệt Nguyệt bên môi, nhẹ giọng nói: "Mở miệng."
Lô Nguyệt Nguyệt không nghi ngờ gì, mở miệng ra, nhưng Lăng Thiệu không có trực tiếp bỏ vào miệng của cô, mà mập mờ đảo quanh ở trên bờ môi của cô, sau đó lại dụ dỗ nói: "Vươn đầu lưỡi ra."
Anh cầm trái cây vòng quanh đầu lưỡi của cô, trong con ngươi sáng rỡ từ từ tối lại, lô Nguyệt Nguyệt bị anh chơi đùa đến sững sờ, thậm chí quên mất phản kháng, khóe miệng còn có nước miếng chảy xuống; Lăng Thiệu chơi đã, mới đưa trái cây thả vào miệng của cô, sau đó hôn lên môi cô, môi lưỡi của anh liếm láp miệng của cô, ở trong miệng cô đảo quanh, cuồn cuộn tiến công đầu lưỡi của cô, lăn qua lộn lại.
Lô Nguyệt Nguyệt chưa bao giờ biết, hôn môi là như vậy. . . . . . Làm cho người ta cảm thấy hạnh phúc, thỏa mãn!
"Ưmh. . . . . ." Cô bị anh hôn đến thở hồng hộc,hình như có một chỗ trên người xảy ra biến hóa, toàn thân trở nên rất nóng.
Lúc cô thở, phát hiện Lăng Thiệu đang nhìn cô, ánh mắt ấy cùng lúc bình thường hoàn toàn khác nhau, không có sự dịu dàng hay lạnh nhạt, mà là tình cảm nóng bỏng; Lô Nguyệt Nguyệt có chút ngượng ngùng, vùi mình vào trong ngực của anh, mắt như muốn khóc, mắt có một tia ánh sáng rực rỡ.
"Em chưa từng làm chuyện này sao?" Lăng Thiệu ôm chặt
cô, giọng nói khàn khàn ở đỉnh đầu của cô vang lên.
Lô Nguyệt Nguyệt xấu hổ không nói nên lời, chỉ chôn mặt vào trong ngực của anh, ưm một tiếng; Lăng Thiệu vui vẻ khẽ cười, nâng mặt của cô lên, cọ xát cái mũi của cô, "Cảm thấy rất tuyệt phải không?"
Lô Nguyệt Nguyệt vẫn cúi đầu thấp, không nói một câu.
"Xấu hổ rồi phải không, Nguyệt Nguyệt?" Lăng Thiệu không buông tha mà hỏi cô, dùng lỗ mũi cọ nhẹ cái mũi của cô.
"Ừ. . . . . ." Vì Lăng Thiệu ép hỏi, Lô Nguyệt Nguyệt nhẹ nhàng đáp một tiếng, đồng ý với anh.
"Anh sẽ từ từ dạy em, cảm giác rất tuyệt, thật đấy!" Đối với cái phương diện, đàn ông học tương đối nhanh, rõ ràng là đây là lần đầu tiên anh nếm thử, nhưng nhanh chóng, anh càng thêm thuần thục, cũng có đủ tự tin dạy bạn gái của mình.
Sau khi Lô Nguyệt Nguyệt nghe xong, mắt không biết để vào đâu mới tốt.
****Xì poi chap sau Hề hề, đoán xem, LT có "làm thịt" LNN k a? 2
Lô Nguyệt Nguyệt uống rượu say, hoàn toàn đi mất ý thức, cô cũng không hiểu được nỗi khổ tâm hiện giờ của Lăng Thiệu, cố gắng giùng giằng, bởi vì khó chịu nên rên rỉ, kêu nóng, muốn cởi quần áo trên người; không biết giằng co bao lâu, đợi đến khi Lăng Thiệu phản ứng kịp, cúc áo đã bị cô cởi ra, áo sơ mi mở rộng ra, áo lót màu hồng lộ ra ngoài, ngay trước mắt anh, cổ cũng có màu hồng nhạt, da thịt nhẵn nhụi, trắng mịn.
Quần jean bị cô tụt xuống đầu gối, bắp đùi trắng như tuyết lộ ra ngoài không khí, Lăng Thiệu trợn to hai mắt, không dám tin tưởng mình gặp chuyện như thế này: trong khoảng thời gian ngắn, một đốm lửa từ hạ thân của anh bắt đầu bùng lên, cái nóng lan tỏa quanh thân của anh, anh cũng không hiểu cảm giác này là cái gì, vừa hưng phấn vừa kích động, lại phải cố gắng kìm nén đến khó chịu.
Mỗi ngày Lô Nguyệt Nguyệt ở trong công ty, sẽ nghe đồng nghiệp bàn tán về chuyện của Lăng thiếu gia, thật ra thì cô cũng tò mò về Lăng thiếu gia, tất cả mọi người đều nói anh là một người rất khó để chung sống, chưa bao giờ giao lưu với người khác; trên thế giới có người như vậy tồn tại sao? Lô Nguyệt Nguyệt không thể tin được, rất muốn thấy hình dạng của Lăng Thiệu.( 3T: Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt)
Nhưng, cô ở nhà họ Lăng lâu như vậy, cũng chưa gặp Lăng thiếu gia một lần, vì nguyên nhân gì? Đột nhiên Lô Nguyệt Nguyệt nghĩ đến cái gì đó, chân mày hơi nhíu lại.
Cô tìm một cô gái cùng phòng làm việc, hỏi "Rốt cuộc Lăng thiếu gia là người như thế nào?"
"Tôi cũng không biết. . . . . Anh ta chưa bao giờ xuất hiện ở tiệc rượu, trừ nhân viên cao cấp ra, chúng tôi chưa thấy được mặt của anh ta. Đúng rồi, nghe nói thân thể của anh ta không được tốt, nhưng gương mặt rất đẹp trai! Những thứ khác, tôi không biết gì cả. . . . . ."
Trong lòng Lô Nguyệt Nguyệt lầu bầu một câu, tại sao cô cảm thấy Lăng thiếu gia này. . . . . .
Mỗi ngày Lăng Thiệu đều tới đón Lô Nguyệt Nguyệt đi ăn cơm tối, sau đó đưa cô trở về chỗ ở của cô; có một buổi tối, đột nhiên Lô Nguyệt Nguyệt nhớ ra cái gì đó, "Thiệu Lăng, ngày thường anh thường làm gì?"
Lăng Thiệu dừng một chút, cầm lấy tay cô, trầm tư một chút, "Thỉnh thoảng đánh mấy phần tài liệu."
"À…." Đột nhiên Lô Nguyệt Nguyệt lại hỏi "Trong công ty, em nghe mọi người nói, Lăng gia thiếu lớn lên rất đẹp trai, thân thể không được tốt. . . . . . Ưmh. . . . . ."
Lăng Thiệu dừng lại, ngồi phía sau cô, ôm lấy cổ của cô, "Thế nào? Đột nhiên nhớ ra nhà họ Lăng có một Lăng thiếu gia, muốn anh giới thiệu em với hắn sao? Em nói đi, ai là bạn trai của em?"
Lô Nguyệt Nguyệt còn chưa nói hết, Lăng Thiệu đã hôn cô, nặng nề mút vào, vừa hôn cô vừa lẩm bẩm nói: "Đừng nói về người đàn ông khác trước mặt anh, anh sẽ ghen ."
"Ưmh. . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt vẫn còn giãy giụa, nhưng không thoát khỏi ngực của anh, Lăng Thiệu như một đứa bé, mỗi ngày đều hôn cô, hôn cô đến hít
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




