|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
thở không thông.
Lúc Lô Nguyệt Nguyệt gấp gáp hít thở, Lăng Thiệu đến gần cô, ở bên tai của cô mà nhẹ giọng nói: "Nguyệt Nguyệt, anh muốn hôn em đến choáng váng."
Lô Nguyệt Nguyệt dừng lại một chút, lấy tay che gò má đang nóng lên của mình, cũng không nói gì nữa, suy nghĩ một chút, tính tình của Lăng thiếu gia của nhà họ Lăng kém như vậy, sao dám cùng cô quan hệ, trở thành bạn trai của cô, còn làm ra hành động trẻ con như vậy?
Thấy kỳ thực tập gần kết thúc, ngày đó, công ty tổ chức một tiệc rượu, cô cần cù chăm chỉ làm việc trong thời gian dài, nên cô cũng bị mời tới tiệc rượu, hơn nữa không tham gia là không thể; nhưng dù sao Lô Nguyệt Nguyệt vẫn là học sinh, không đối phó được với những thứ này, ăn mặc qua loa rồi đi.
Nhưng mà, tiệc rượu này, lấy mời rượu làm chủ, Lô Nguyệt Nguyệt bị mọi người mời mấy chén, ý thức mơ hồ, sắc mặt đã hồng, ngay cả đứng cũng không vững, chứ đừng nói đi, cô cảm thấy cả người thật khó chịu.
Ồn ào một lát, khi mọi người đang vui mừng, tiếp tục mời rượu thì cô nghe được có người kêu lên: "Thiếu gia!"
Cô mê mê mang mang nhìn sang, thì thấy một người đàn ông đi về phía cô, tiếp theo có một trận quở trách, Lô Nguyệt Nguyệt muốn thấy rõ ràng hắn là ai, nhưng đầu quá choáng váng, càng trợn to hai mắt, thì càng thấy không rõ ràng; sau đó, cô cảm giác có người tới gần mình, ôm cô vào trong ngực, hơi thở trên người của hắn rất quen thuộc, làm cho cô cảm thấy rất an tâm, rồi hôn mê bất tỉnh.
Lăng Thiệu tới đón Lô Nguyệt Nguyệt, nhưng không thấy cô xuống lầu, anh kêu quản gia đi lên coi mới biết, thì ra Lô Nguyệt Nguyệt tham gia tiệc rượu; cô lại quên mang theo điện thoại di động, Lăng Thiệu muốn đi gặp cô, nhưng không nghĩ tới, khi anh tới, cô bị người khác mời rượu làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hơn nữa, hôm nay cô ăn mặc rất mê người.
Đối với sự xuất hiện của Lăng Thiệu, mọingười rất kinh ngạc, trước giờ, Lăng Thiệu hiếm khi xuất hiện trước mặt mọi người, trừ hội nghị ở ngoài, tiệc rượu nhỏ như vầy, anh chưa bao giờ xuất hiện, nhưng hôm nay anh lại tới, có người nhận ra anh, vội vàng nhường chỗ ngồi cho anh.
Nhưng trên mặt Lăng Thiệu mang theo sự tức giận, lạnh lùng quét một vòng, trong nháy mắt, không khí trong tiệc rượu bị ép xuống; sắc mặt của anh vừa đen vừa thối, tự mình đi về phía Lô Nguyệt Nguyệt, ôm cô vào lòng, lúc anh ôm Lô Nguyệt Nguyệt đi ra, mọi người đều khiếp sợ, nhưng một tiếng cũng không dám nói, chỉ sợ bị trừng phạt.
Chỉ là sau khi Lăng Thiệu ôm Lô Nguyệt nguyệt đi khỏi, mọi người mới bắt đầu thảo luận: "Người mới tới là Lăng thiếu gia sao?"
"Tại sao Lăng thiếu gia cùng Lô Nguyệt Nguyệt ở chung một chỗ?"
"Lăng thiếu gia. . . . . . Đứng lên?"3T:Tazhkhiểucáichỗnày>.[
Ánh mắt nhìn chằm chằm cô, Lăng Thiệu nhịn không được mà vươn tay ra, vuốt da thịt tinh tế của cô, nhìn lông mi tinh tế của cô, làm anh nhịn không được mà đem đầu đưa tới, anh muốn hôn cô, cảm giác này rất mãnh liệt, nhưng anh còn chưa hôn, Lô Nguyệt Nguyệt đã trở mình một cái, cả người co rúc lại, cúi đầu rên rỉ cái gì đó, nghe không rõ ràng.
Tay Lô Nguyệt Nguyệt không tự chủ được mà bắt đầu cởi nút áo mình ra, Lăng Thiệu vội che ngực của cô thay cô; tay của cô lại đi xuống, cởi quần jean trên người mình xuống, trong miệng lầm bầm: "Nóng, ưmh, nóng quá. . . . . ."
Lăng Thiệu chỉ cảm thấy sau ót có giọt mồ hôi rơi xuống, anh đè lại cô, ngăn cản hành động không tự chủ được của cô, nhưng bất chấp sự ngăn cản của anh, Lô Nguyệt Nguyệt như muốn hành hạ anh; làm Lăng Thiệu có chút nóng nảy, trên trán cũng toát mồ hôi.
Lô Nguyệt Nguyệt uống rượu say, hoàn toàn đi mất ý thức, cô cũng không hiểu được nỗi khổ tâm hiện giờ của Lăng Thiệu, cố gắng giùng giằng, bởi vì khó chịu nên rên rỉ, kêu nóng, muốn cởi quần áo trên người; không biết giằng co bao lâu, đợi đến khi Lăng Thiệu phản ứng kịp, cúc áo đã bị cô cởi ra, áo sơ mi mở rộng ra, áo lót màu hồng lộ ra ngoài, ngay trước mắt anh, cổ cũng có màu hồng nhạt, da thịt nhẵn nhụi, trắng mịn.
Quần jean bị cô tụt xuống đầu gối, bắp đùi trắng như tuyết lộ ra ngoài không khí, Lăng Thiệu trợn to hai mắt, không dám tin tưởng mình gặp chuyện như thế này: trong khoảng thời gian ngắn, một đốm lửa từ hạ thân của anh bắt đầu bùng lên, cái nóng lan tỏa quanh thân của anh, anh cũng không hiểu cảm giác này là cái gì, vừa hưng phấn vừa kích động, lại phải cố gắng kìm nén đến khó chịu.
Lăng Thiệu còn đang nghĩ mình muốn làm cái gì, thì Lô Nguyệt Nguyệt bắt đầu khóc, khóc ríu rít, dùng tay che đầu, kêu: "Đau, đau. . . . . ."
Lăng Thiệu không để ý đến cảm giác của mình nữa, nhéo gương mặt của cô, "Để cho em đau! Bị người ta chuốc nhiều rượu như vậy, cũng không biết gọi điện thoại kêu anh tới!" Lăng Thiệu đau lòng trách mắng cô mấy câu, không biết làm sao, anh đành đứng dậy đi rót nước nóng cho cô.
Cho tới bây giờ, Lăng thiếu gia đều được người hầu hạ, nói chi đến việc phục vụ cho người khác như bây giờ? Trong nhà không có nước nóng, anh phải đun nước, bận rộn một lát, cầm một ly nước được mình thổi nguội cho Lô Nguyệt Nguyệt uống…, nhưng Lô Nguyệt Nguyệt mới uống vài hớp, sau đó ói ra.
Lăng Thiệu nhìn những thứ dơ bẩn kia, sắc mặt tái nhợt, anh thích sạch sẽ, phải nói là rất thích sạch sẽ, nhưng bây giờ anh không có biện pháp; ảo não vỗ vỗ đầu mình, nhìn chằm chằm Lô Nguyệt Nguyệt đang ngủ mơ mơ màng màng, anh tức giận, lại ngắt gương mặt của cô, "Ngày mai anh thay em đi dạy dỗ bọn họ, nhưng mà phải dạy dỗ em một chút."
Lăng Thiệu cũng không có biện pháp, đây là bạn gái của anh nha! Anh phải thay cô dọn dẹp sạch sẽ một chút, anh cau mày, cúi đầu xử lý, đem quần áo đã bẩn bỏ vào trong sọt, rồi kéo cô tới phòng rửa tay, lau chùi thân thể cho cô.
Vừa mới bắt đầu, Lăng Thiệu không suy nghĩ gì nhiều, chỉ muốn giúp cô sạch sẽ, nhưng trong nháy mắt, tay đè lên địa phương mềm mại kia của cô, anh dừng lại, mắt vừanhìn thấy, mắt không dời đi được, da của cô bị hơi nước bốc lên mà trở nên hồng một mảng, rất đẹp.
Lăng Thiệu không biết mình đang suy nghĩ gì, vẩy nước tạt lên thân cô; nhưng ngay sau đó, lại chịu không nổi, anh tỉ mỉ nhìn cô, da cô rất tốt, trắng nõn.
Thật không ngờ, thân thể cô nhỏ gầy, vóc người cũng rất tốt, ngực cô đầy đặn lại mềm mại, eo ếch rất nhỏ, cái mông cũng rất đầy đặn, ánh mắt của anh hạ xuống, sau đó, anh có chút cảm giác tội ác, đem lý trí vứt đi, trong lòng của anh đang đánh trống, rất mâu thuẫn, tầm mắt luôn chuyển động trên người cô.
Vừa lúc đó, Lô Nguyệt Nguyệt bắt đầu rên rỉ, tay không ý thức được đặt trên huyệt thái dương của mình, hơi thở mong manh mà kêu đau; Lăng Thiệu thở dài một cái, sắc mặt rất kém, ngày mai nhất định khiến cho bọn họ khó coi, dám làm Nguyệt Nguyệt đau như vậy!
Anh nhu huyệt Thái Dương thay cho cô, nhu xong, lúc này Lô Nguyệt Nguyệt mới không khóc, không làm khó, từ từ ngủ mất, phát ra tiếng hít thở đều đều; Lăng Thiệu thở phào nhẹ nhõm, sợ cô ở trong nước quá lâu sẽ bị cảm lạnh, nên lau khô người cô, rồi ôm cô đặt trên giường.
Làm xong tất cả, Lăng Thiệu mệt mỏi thở hồng hộc, cảm thấy choáng váng một chút, chờ anh khôi phục ý thức, thì nhìn thấy một hình ảnh như vậy; Lô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




