watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4604 Lượt

cho người khác! Anh không có biện pháp tiếp nhận sự thật này.
Anh cúi đầu hôn cô, nặng nề hôn cô, "Nguyệt Nguyệt, nói em yêu anh, nói em sẽ không rời khỏi anh. . . . . ."Anh hàm hồ nỉ non một câu, Lô Nguyệt Nguyệt không nói gì, động tác của anh càng thêm càn rỡ, hình như là muốn thổ lộ sự bất mãn.
Em yêu anh,em sẽ không rời khỏi anh! Trong lòng Lô Nguyệt Nguyệt nói, nhưng cô không dám nói ra khỏi miệng, cô sợ một khi mình nói ra, sẽ không có cách nào quay đầu lại.
Lăng Thiệu vẫn quyết không tha mà hôn cô, tay bắt đầu cởi dây lưng trên quần bò của cô , Lô Nguyệt Nguyệt có chút sợ, cầm lấy tay anh,"Đừng! Lăng Thiệu…… Không cần. . . . . . Không cần cái bộ dáng này. . . . . ."
Lăng Thiệu như không nghe được lời của cô, "Em không ở lại, anh có biện pháp để cho em ở lại! Anh muốn em không đi nơi nào được!"Trong mắt của anh mang theo sự từ chối, Lô Nguyệt Nguyệt bắt đầu giãy giụa, nhưng vô dụng, cô chưa bao giờ biết, sức lực của Lăng Thiệu có thể lớn như vậy!
Lăng Thiệu đã điên rồi! Vì yêu mà điên rồi. . . . . . Anh không thèm nghe câu trả lời của cô, anh đang trong tuyệt vọng, cái gì cũng không nghe được, cho nên anh cũng muốn kéo cô, kéo cô vào trong sự tuyệt vọng của mình.
Anh cởi quần cô ra, ném sang một bên, hạ thân trên thân thể của cô bị phơi bày, vuốt ve chỗ kín của cô, đôi tay cách áo,xoa bộ ngực mềm mại; Lô Nguyệt Nguyệt khóc thút thít, không dám đánh anh, không dám ngăn cản anh,đôi tay nắm thật chặt drap trải giường, chịu đựng nỗi sợ hãi của mình.
"Lăng Thiệu, anh không cần như vậy. . . . . . Em rất sợ. . . . . ."
"Anh cũng rất sợ, anh sợ hãi hơn em rất nhiều!" Lăng Thiệu nhanh chóng cởi quần dài của mình, đột nhiên đem thân thể của mình đè một cái, để ình cứng rắn vùi sâu vào trong cơ thể cô.
Khúc dạo đầu chưa đủ,cơ thể chưa ướt đẫm hoàn toàn, Lô Nguyệt Nguyệt đau đến khóc ra thành tiếng, cũng nhịn không được nữa, dùng đôi tay đánh bả vai Lăng Thiệu, "Tại sao anh ép em? Không phải là em không yêu anh, là sự thật ép buộc không cho em yêu anh! Ô ô. . . . . . Lăng Thiệu,anh thật đáng ghét, thật đáng ghét! Em không để ý tới anh nữa. . . . . ."
Dù sao Lô Nguyệt Nguyệt chỉ là một đứa bé, lúc này đau đớn khó nhịn, như đứa bé kêu khóc, lúc đầu Lăng Thiệu mềm lòng,muốn lui ra ngoài thương tiếc cô; nhưng nghe được điều làm anh lo sợ, thân thể chìm nửa phần, đem lấy chính mình vào địa phương nhỏ hẹp của cô.
Thật ra thì anh cũng khó chịu, nhưng anh muốn cô đau cùng anh! Anh dùng lực đâm chọc vào trong cơ thể cô, cũng không suy đoán cảm thụ của cô, trong mơ mơ màng màng làm nhanh như đến đỉnh điểm, đồng thời, thể lực của anh cũng đã đạt tới cực hạn,anh nằm ở trên người của cô, cả người muốn hôn mê, "Nguyệt Nguyệt, chúng ta cùng nhau xuống Địa ngục đi. . . . . ."0
Lúc này, Lô Nguyệt Nguyệt thật muốn chết, trong đầu của cô hiện ra rất nhiều hình ảnh, cả người run rẩy đứng lên;về sau, cô nên làm gì? Mẹ của cô nên làm gì?
Hình như Lăng Thiệu cũng không đoán được tình huống này, kéo chăn qua, ôm Lô Nguyệt Nguyệt vào ngực,bên môi mang theo ý cười, chậm rãi nói: "Không gõ cửa đã vào, là một việc rất không có lễ phép."(3T: Quá bình tĩnh, hảo suất)
Lăng phu nhân cùng Hạ Dung Dung ngẩn ra,cũng tự động lui ra ngoài, Lô Nguyệt Nguyệt đợi Lăng phu nhân cùng Hạ Dung Dung ra ngoài, vội mặc quần áo, nhưng tay run, thậm chí một bộ quần áo mặc không tốt;Lăng Thiệu thấy cô như vậy, cảm thấy không đúng lắm, vì vậy cầm lấy quần áo của cô, mặc giúp cô từng cái từng cái, sau khi mặc tử tế mới phát hiện, trong vành mắt của cô có nước mắt, còn có sợ hãi, kinh hoảng.
Lăng Thiệu ôm cô, vuốt cổ của cô, "Nguyệt Nguyệt, không cần phải sợ, có anh ở đây thì em sợ cái gì?"
"Làm thế nào. . . . . . Làm thế nào bây giờ?"Lô Nguyệt Nguyệt chưa từng nghĩ tới, trong đời cô sẽ xảy ra chuyện như vậy, trong khoảng thời gian ngắn, tay chân cô luống cuống, cô phải nói với mẹ như thế nào? Mẹ sẽ thất vọng, làm thế nào?
Lô Nguyệt Nguyệt ước lúc này trên đất có thể xuất hiện một cái hố, để cho cô chui vào, cô nghĩ, cô không còn mặt mũi nào gặp người khác nữa!
Lăng Thiệu an ủi cô, "Nguyệt Nguyệt, không cần phải sợ,ngoan. . . . . . Không cần phải sợ."
Lô Nguyệt Nguyệt không nói tiếng nào,cả người đờ đẫn, hai tay của cô đang run rẩy như cũ, run rất lợi hại, Lăng thuộc tiếp cận mặt cô, hôn khóe môi cô, "Ngày mai chúng ta đi kết hôn, chúng ta đi đăng ký,đừng sợ, ngoan. . . . . ."
Lô Nguyệt Nguyệt không biết,đã có một buổi tối với anh, cô chỉ biết, lúc mình phục hồi tinh thần, Lăng Thiệu đã mang cô ra cửa; lúc này cô mới tỉnh táo lại, đang nâng mặt củaanh, âm thanh mang theo tiếng khóc nức nở,"Lăng Thiệu, mẹ em…….Mẹ em. . . . . ."
"Hư. . . . . . Không cần lo lắng,quản gia sẽ xử lý tốt, em đừng lo lắng." Lăng Thiệu đột nhiên có chút hối hận, là anh quá gấp, để cho cô bị kinh sợ; anh ôm chặt cô, chỉ hy vọng qua đêm nay, cái gì cũng tốt.
Lăng Thiệu không có ý định khiến bất luận kẻ nào tìm được,anh mang Lô Nguyệt Nguyệt ở lại một nhà quán trọ gần đó, dịu dàng an ủi cô, cho đến khi cô ngủ mất, thu xếp ổn thỏa, mới gọi điện thoại cho quản gia.

Sáng ngày thứ hai, hình như tâm tình của Lô Nguyệt Nguyệt đã ổn định một chút, nhưng trên mặt không có huyết sắc.
Lăng Thiệu lấy lược ra chải tóc cho cô, đem một bộ áo mới, thay cho cô, dịu dàng nói: "Nguyệt Nguyệt, đi, chúng ta đi kết hôn."
Lô Nguyệt Nguyệt kinh ngạc nhìn anh, "Lăng Thiệu, em không thể, em không thể. . . . . ."
"Em lo lắng cái gì? Em chỉ cần nói cho anh biết, em có yêu anh không, là được rồi, cái khác để anh lo." Lăng Thiệu hỏi cô.
Lô Nguyệt Nguyệt kiên định gật đầu một cái, ngay sau đó lại nói: "Nhưng còn về cảm nhận của mẹ em, nếu như bà biết con gái của bà. . . . . ."
"Em hãy nghe anh nói, Lô Nguyệt Nguyệt, cùng người yêu làm chuyện kia, là thiên kinh địa nghĩa (bình thường), có biết không? Không cần ình gánh nặng lớn như vậy." Lăng Thiệu đem khăn lông sạch sẽ lau mặt cho cô, thấy Lô Nguyệt Nguyệt còn đang lo lắng, trực tiếp dán miệng vào, hôn cô đến chóng mặt, để cho cô quên cảm giác khẩn trương lúc này.
Hình như đăng ký kết hôn, chỉ là chuyện trong nháy mắt, quản gia đem tất cả thủ tục xử lý trước đó, đợi Lăng Thiệu cùng Lô Nguyệt Nguyệt đến, ký tên là được; sau khi Lô Nguyệt Nguyệt ký tên xong, vừa cúi đầu lại phát hiện, trên tay của mình có một chiếc nhẫn.
Cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn, chiếc nhẫn giản dị mà tao nhã, phía trên còn khảm một thiên sứ nho nhỏ, cẩn thận nghĩ lại, lần đầu tiên Lăng Thiệu đưa vật có thiên sứ cho cô mà cô không nhận là một dây chuyền thiên sứ, giống nhau như đúc!
Cô còn đang suy nghĩ thì Lăng Thiệu lấy dây chuyền thiên sứ ra đeo vào trên cổ của cô, nhỏ giọng nói: "Nguyệt Nguyệt, em là thiên sứ của anh! Lần này, em sẽ không từ chối anh phải không?"
Ưmh. . . . . . Vậy cũng không cần đồ trang sức có thiên sứ nha? Lô Nguyệt Nguyệt sững sờ nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, có chút không dám tin, mình đã trở thành vợ của anh dễ dàng như vậy, "Lăng Thiệu, đây là sự thực sao?"
"Dĩ nhiên."

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT