|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
bát, luôn nhiệt tình, hào phóng với người khác, nụ cười ngọt ngào trên môi làm người ta thấy thoải mái, "Trong khoảng thời gian này, tôi trồng rất nhiều hoa Tường Vi xinh đẹp đó nha! Anh xem, có phải rất đẹp hay không?"
"Ừ, rất đẹp."
"Anh thích hoa gì? Lần sau tôi sẽ trồng rồi tặng cho anh, được không?"
"Ừ, cô thích, tôi đều thích." Lăng Thiệu từ tốn mà nói một câu.
Lô Nguyệt Nguyệt cười "Hắc hắc" một tiếng, đột nhiên hỏi ngược lại: "Thiệu Lăng, tại sao anh tới nơi này? Anh chờ ai sao? Đợi bao lâu rồi?"
"Bởi vì. . . . . . Tôi là bạn của Lăng thiếu gia, trong thời gian ngắn, tôi sẽ ở nơi này."
"Như vậy a. . . . . ." Lô Nguyệt Nguyệt dừng một chút, lại cảm thấy có chút kỳ quái, "Vậy bây giờ anh muốn đi đâu đây? Tôi đỡ anh đi! Thân thể anh không khỏe, nên nghỉ ngơi nhiều."
Lăng Thiệu chần chờ một chút, âm thanh có chút buồn buồn, "Ừ. . . . . ."
Đột nhiên Lô Nguyệt Nguyệt nhớ ra cái gì đó, vội vàng mở miệng: "Như vậy cũng không được a! Tôi cảm thấy, người ngã bệnh nên đi ra phơi nắng nhiều một chút, còn nữa, làm một số động tác, vận động đơn giản, ví dụ như là tản bộ. . . . . Như vậy, đối với thân thể sẽ tốt hơn!"
"Tôi cũng cảm thấy như vậy."
"Cho nên, anh nên đi tìm người cùng đi ra ngoài với anh đi!" Lô Nguyệt Nguyệt cảm giác mình thật tài giỏi, vui vẻ cười, "Anh nói có đúng không?"
"Không có ai theo tôi."Lăng Thiệu nhẹ nhàng nói một câu, hơi cúi đầu, trong mắt xuất hiện một tia sáng cô độc, "Làm thế nào đây?" 0
"Vậy. . . . . . Nếu như anh không ghét bỏ, tôi có thể đi cùng anh, được không?" Lô Nguyệt Nguyệt tính giúp người làm niềm vui, huống chi, Thiệu Lăng vốn là người đã từng giúp đỡ mình; hôm nay, vẻ mặt anh như vậy, làm cho cô nổi lên lòng thương hại, cô không muốn thấy vẻ mặt bất lực của anh.
Lô Nguyệt Nguyệt thấy anh đang rất buồn, liền an ủi anh, nói: "Trước kia thân thể mẹ tôi cũng không được khỏe, tôi thường dẫn bà ấy ra ngoài phơi nắng, vận động nhiều,. . . . . . Anh có biết mẹ tôi không? Bà ấy là đầu bếp ở đây, thức ăn bà ấy làm rất ngon a! Thân thể mẹ tôi hiện tại đã tốt hơn nhiều rồi."
"Được, tôi nghe theo cô." Lăng Thiệu thừa dịp cô còn chưa đổi ý, nhanh chóng đồng ý, khóe môi cong lên thành nụ cười nhàn nhạt, đột nhiên anh quên mất, lần cuối mình vui vẻ là khi nào? Không nhớ rõ.
Nếu như nói, lúc đầu anh thích nụ cười ngọt ngào của Lô Nguyệt Nguyệt, nhưng mà, vào lúc này, hình như anh đã hiểu, không chỉ là nụ cười, anh còn thích giọng nói của cô, thích từng biểu hiện cảm xúc trên gương mặt cô.
Cái người ngu ngốc này, đối với ai cũng không hề phòng bị, thiện lương như vậy. . . . . . Chỉ là, nói không chừng, bởi vì, anh đối với cô mà nói…..rất đặc biệt!
Lăng Thiệu đang ngồi ở bên cạnh hồ nước, cho cá chép trong hồ ăn, quản gia đứng bên cạnh; ngón tay thon dài của Lăng Thiệu tái nhợt, thỉnh thoảng vê một chút thức ăn cho cá rắc vào trong hồ, sau đó nhìn những con cá kia bơi tới tranh đoạt thức ăn.
Anh rủ mặt xuống, lông mi dài, gió nhẹ khẽ vuốt ve sợi tóc của anh, đột nhiên anh có chút mệt mỏi, có chút không nhịn được nữa, đem thức ăn cá đổ hết vào trong hồ; anh ngẩng đầu lên, ánh mắt yên tĩnh nhìn nơi xa, môi mím thật chặt, không biết là đang suy nghĩ cái gì.
"Thiếu gia, gió nổi lên rồi, trở về đi thôi!" Quản gia đứng ở sau lưng anh, đem cái áo khoác đắp lên trên người của anh, thấy anh gậtđầu một cái, liền đẩy xe lăn trở về.
"Thiếu gia, gần đây người có tâm sự sao?" Quản gia cùng anh chung sống nhiều năm như vậy, đối với tính khí của Lăng Thiệu rõ như ban ngày, trong mắt ông, Lăng Thiệu là người trầm ổn, ông từng thấy hắn nóng nảy, không nói lời nào, không động khí; nhưng gần đây không giống nhau, như vừa rồi anh đem thức ăn cho cá đổ hết vào trong ao, rất giống trẻ con đang giận dỗi.
Lăng Thiệu không trả lời, chỉ ngẩng đầu lên, liếc ông một cái, hai mắt trong suốt có mấy phần không giống là đang tức giận; trong nháy mắt, quản gia trầm mặc xuống không nói thêm gì nữa, chỉ ngẩng đầu lên nhìn không trung, rõ ràng là có tâm sự, còn không dám thừa nhận!
Ông vốn không chắc chắn, nhưng thiếu gia có nhiều hành động kì lạ, hình như là từ lần trước, Lô Nguyệt Nguyệt nói xin lỗi với anh, vì vậy quản gia lớn mật suy đoán: "Thiếu gia, bởi vì Lô tiểu thư sao?"
Lăng Thiệu như cũ không nói lời nào, nhưng tay bị áo khoác bao lấy khẽ run lên, đợi đến khi vẻ mặt hoàn toàn bình tĩnh lại, Lăng Thiệu ho nhẹ mấy tiếng, mím môi, "Sao ông nhiều chuyện vậy?"
Quản gia trong nháy mắt mà chân chó ( lấy lòng), cười mị mị nói: "Thiếu gia, cuối tuần Lô tiểu thư mới xuất hiện ở nhà họ Lăng, hôm nay là thứ bảy, cho nên. . . . . . Tôi đoán lát nữa cô ấy sẽ tới đây."
"Tôi mệt mỏi." Trong mắt Lăng Thiệu lóe lên tâm tình phức tạp, thậm chí còn có một tia vui sướng, nhưng anh vẫn lạnh nhạt như cũ nói : "Tôi muốn trở về."
"Vâng!" Mặc dù ông ở bên cạnh thiếu gia đã lâu, nhưng có lúc ông không thể hiểu nổi suy nghĩ của anh, cảm thấy rất khó đoán.
Thiếu gia rất ít khi ra khỏi nhà, giờ phút này trên mặt của anh rất mệt mỏi. Quản gia đẩy Lăng Thiệu trở về, đỡ anh nằm lên giường, lại đem một cái chăn êm ái đắp lên trên người của anh; lúc Lăng Thiệu ngủ không thích có kẻ nào quấy rầy, ông liền nhẹ nhàng từ trong phòng lui ra ngoài.
Đợi đến quản gia đi khỏi, ánh mắt của Lăng Thiệu chậm rãi mở ra, nhìn chằm chằm trần nhà, trong mắt trong suốt có sự phức tạp; giờ phút này, trong lòng anh có chút ảo não, hoặc là nói có chút mâu thuẫn, anh rất muốn gặp Lô Nguyệt Nguyệt, còn muốn nói chuyện với cô.
Lô Nguyệt Nguyệt….Lại một tuần đã qua. . . . . . Nếu như bỏ qua cơ hội lần này, thì phải đợi thêm một tuần lễ.
Lăng Thiệu nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, nhưng lại không có nửa điểm buồn ngủ, trong đầu của anh tràn đầy ý nghĩ, đến lúc ba giờ, anh quả quyết rời giường, từ từ đi ra ngoài; trong ngày hắn rất ít tự mình đi trong nhà, đi vài bước phải cố hết sức, nhưng anh vẫn cố gắng đi đứng thẳng tắp, kiêu căng ngước cổ.
Lúc anh từ trong phòng đi ra, quản gia đứng ở chỗ tối có chút giật mình, muốn đi ra ngoài giúp một tay, lại thấy đôi tay Lăng Thiệu vịn vào tường, nhẹ nhàng thở hổn hển mấy cái, dáng vẻ anh nhếch nhác như vậy, nhất định là không muốn cho người khác nhìn thấy, vì vậy quản gia bình tĩnh lại, đứng nguyên tại chỗ.
Lúc Lăng Thiệu bước ra khỏi cửa lớn nhà họ Lăng, trên trán đã phủ một tầng mồ hôi thật mỏng, một tay anh vịn vào tường, để ình ổn định lại hơi thở một chút, anh nghỉ ngơi một hồi rồi đi về phía con đường Lô Nguyệt Nguyệt thường đi.
Quản gia ở phía sau nhìn, trong lòng thầm nghĩ, có lúc thiếu gia rất cố chấp! Chỉ là, thiếu gia luôn người cô độc, đột nhiên xuất hiện người con gái tinh khiết như Lô Nguyệt Nguyệt, sẽ không phải là chuyện vừa thấy đã yêu trong truyền thuyết chứ? Ừ. . . . . . Tình yêu đầu tiên, thiếu gia sẽ thay đổi chứ? Chỉ hy vọng Lô tiểu thư có thể đến nhanh một chút, như vậy,có người đỡ thiếu gia rồi.
Có lẽ là lời cầu nguyện của quản gia có tác dụng, có một người con gái nhỏ nhắn bước nhanh từ bên ngoài chạy tới, váy màu trắng tung bay trong gió,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




