watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4611 Lượt

ông! 0
Nghĩ tới đây, anh muốn đem bó hoa trong tay cô vứt bỏ, nhưng Lô Nguyệt Nguyệt lại ôm thật chặt, trên mặt là nụ cười vui sướng, nói: "Đây là lần đầu tiên tôi nhận được hoa nha! Tôi rất thích, tôi trở về đem nó cắm vào bình hoa, không đụng tới nó là tốt; Thiệu tiên sinh, cám ơn anh!"
Lăng Thiệu ho nhẹ một tiếng, trên mặt vui vẻ, nhưng vẫn không được tự nhiên nói: "Em thích là tốt rồi, lần sau tôi sẽ tặng thứ khác!"
"Không nên a. Quá lãng phí." Lô Nguyệt Nguyệt lắc đầu một cái, một bó hoa như vậy, có thể đủ cho cô ăn vài bữa cơm.(3T: Hoa j mắc thế? )
Từ nhỏ đến lớn, Lăng Thiệu rất ít nghe được từ miệng người khác một chữ "Không" này, nhìn vẻ mặt của cô, dần dần thấy cổ quái, tiếp theo có chút không vui; cô không muốn nhận đồ anh tặng. . . . . . Có phải ghét anh rồi, không muốn làm bạn với anh? Nghĩ như vậy, một chút tinh thần anh cũng không có, có chút nản lòng, nản chí.
"Thiệu tiên sinh, không phải vừa rồi anh rất vui vẻ sao?" Lô Nguyệt Nguyệt thấy Thiệu Lăng mất hứng, liền mở miệng hỏi.
"Em gọi tôi là Thiệu tiên sinh, chẳng lẽ quan hệ giữa chúng ta. . . . . ." Lăng Thiệu nói đến đây thì dừng lại, đúng vậy, quan hệ giữa hai người bọn họ là gì? Cái gì cũng không có, tại sao mình lại tức giận?
Lô Nguyệt Nguyệt ngơ ngác nhìn anh thật lâu, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, "Bởi vì tôi gọi anh là Thiệu tiên sinh, cho nên anh mới không vui sao? Ừ. . . . . . Chúng ta coi như là bạn đi, vậy kêu anh là Thiệu Lăng, có được không?"
"Tốt." Buồn bực tích tụ trong lòng anh vơi đi một chút, không lâu lại bắt đầu rối rắm; bạn a, đây là người bạn đầu tiên trong cuộc đời của anh, nhưng anh cảm thấy không đủ! Cái anh muốn không chỉ là một người bạn, mà là một người phụ nữ, theo như bây giờ phát triển, cô muốn trở thành bạn gái của anh mới đúng chứ?

"Thiếu gia, hình như hôm nay người không được vui vẻ?" Quản gia từ phía sau nhìn vẻ mặt của Lăng Thiệu trong gương, nhìn anh không vui vẻ, khẽ cau mày, "Có chuyện gì xảy ra giữa người với Lô Nguyệt Nguyệt sao?"
"Làm thế nào để con gái vui vẻ? Không cần tặng hoa, cô ấy dị ứng với mùi hương quá nồng của hoa, cô ấy cũng không để tôi tặng những thứ khác, nói là lãng phí." Đột nhiên Lăng Thiệu nghĩ đến cái gì đó, hung hăng trừng quản gia một cái.
Thân thể quản gia run lên, sau đó nở nụ cười, "Thiếu gia, con gái nói lời khách khí như vậy, sao người lại coi là thật? Người cứ tặng thứ khác cho Lô Nguyệt Nguyệt đi, nếu như cô ấy nhận, thì chứng minh cô ấy thích người."
Trong mắt Lăng Thiệu lóe lên một tia sáng, hôm nay cô nhận hoa của anh, có phải muốn nói cho anh biết, cô cũng có ý với anh?
"Thiếu gia, con gái cũng thích trang sức, bằng không, hôm nay chúng ta đi cửa hàng trang sức xem một chút đi?" Quản gia chưa từng yêu, chỉ cho là đúng mà đưa “kế sách” cho anh ; những ngày qua, vì muốn “hiến kế” cho anh, mà quản gia mượn tiểu thuyết ngôn tình từ em gái ông, trong sách đều nói những thứ này! ( 3T: Mô phật, quản gia, ông “hi sinh” quá lớn, “đất nước” sẽ nhớ tên ông a!!!)
"Cũng được." Khóe môi Lăng Thiệu nâng lên thành nụ cười nhạt.
Vào cửa hàng trang sức, Lăng Thiệu muốn mua trang sức lộng lẫy nhất, xinh đẹp nhất, tặng cho cô; anh nghĩ, anh rất thích cô, từ lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười của cô, từ khi cô đỡ anh đứng lên từ mặt đất, từ khi cô bưng đồ ăn cho anh, từ khi cô cùng anh nói chuyện phiếm.
Lăng Thiệu chưa từng mua trang sức, nhưng cũng không ảnh hưởng gì nhiều, trời sinh anh có khiếu thẩm mỹ, anh đứng ở trước quầy, cẩn thận chọn quà tặng cô; anh nhìn kỹ, sau đó nở nụ cười.
Cuối cùng, anh chọn được một dây chuyền thiên sứ, kèm theo đó là một chiếc nhẫn; anh vẫn không nghĩ ra cảm giác của mình khi gặp cô, hôm nay anh đã hiểu, là thiên sứ.
Căn cứ theo lời của quản gia cách, chiếc nhẫn này có ý nghĩa là "Bắt nhốt" trái tim của đối phương, mặc dù Lăng Thiệu đã tính toán như vậy, nhưng anh ngại chuyện này quá đường đột; anh tính đưa dây chuyền trước, về phần chiếc nhẫn, đợi quan hệ hai người vững chắc hơn thì mới tặng, cũng không muộn.
Tối nay, anh ngủ rất trễ, có lẽ vì quá hưng phấn, dẫn đến không ngủ được, anh không tự chủ được mà vuốt ve dây chuyền trong tay, mong đợi ngày mai Lô Nguyệt Nguyệt nhận quà tặng của anh, vậy thì cho anh biết, cô cũng thích anh?
Lăng Thiệu vui vẻ nghĩ, rồi chìm

vào giấc ngủ.
Ngày thứ hai, anh cầm quà tặng cho Lô Nguyệt Nguyệt, nhưng Lô Nguyệt Nguyệt lại không nhận; thứ quý giá như thế, làm sao cô dám nhận? Lô Nguyệt Nguyệt lắc đầu một cái, giọng nói kiên quyết: "Thật xin lỗi, Thiệu Lăng, cái này, tôi không thể nhận." (3T: Há há, sự thật tàn khốc)
Vì bị cự tuyệt, mà lập tức, sắc mặt Lăng Thiệu liền trầm xuống, buồn bực hỏi "Tại sao?"
"Quá quý giá, tôi không thể nhận." Lô Nguyệt Nguyệt vội vàng lắc đầu.
"Không phải em nói chúng ta là bạn sao?" Sắc môi Lăng Thiệu vốn là rất nhạt, nhưng màu sắc của nó lúc này, như không còn huyết sắc, tay của anh khẽ động, cố gắng thuyết phục cô.
"Bạn cũng không nhận được món quà quý giá như vậy!" Từ nhỏ, Lô Nguyệt Nguyệt đã là một cô gái có giáo dục, cô biết đồ gì có thể nhận, thứ gì không thể nhận, khi côthấy quà của Thiệu Lăng, mặc dù rất vui vẻ, nhưng cô không thể nhận.
Anh tặng hoa cho cô, anh có thể mời cô ăn, hoặc đi dạo với anh nhiều một chút, nhưng cái nhãn hiệu của đồ trang sức này, đối với cô mà nói, có thể là giá trên trời! Nếu là cô nhận, cho dù bán cô đi cũng không thể có đủ số tiền kia.
Sắc mặt của Lăng Thiệu cơ hồ là màu đen, rất khó coi, lúc tới đây, tinh thần rất tốt, vào lúc này lại biến mất không còn, cả người anh mệt mỏi, đột nhiên, trước mắt là một màn tối đen, choáng váng trong một lúc, mới phục hồi tinh thần, giọng anh trở nên lạnh nhạt, "Có lẽ tôi là người bạn yếu đuối, làm cho em mất thể diện."
Lô Nguyệt Nguyệt ngớ ngẩn, trong lòng rất khó chịu, theo bản năng, cô kéo tay của hắn, gương mặt kiên định, "Không phải như thế!"
"Nếu như em coi tôi là bạn, thì hãy nhận lấy sợi dây chuyền này." Lăng Thiệu lặp lại lần thứ nhất, nhưng trên mặt là sự lạnh lùng.
Lúc này, Lô Nguyệt Nguyệt cảm thấy anh làm người khác khó chịu, nhưng cô không thể nhận; lắc đầu một cái, cũng lặp lại lần thứ nhất, "Thiệu Lăng, thật sự tôi không thể nhận."
Lăng Thiệu nghe vậy, trong mắt có sự mất mát, đôi tay nắm chặt thành quyền, trong miệng tràn ngập một cỗ mùi máu tanh, "Thì ra là. . . . . ." Anh xoay người rời đi, đi rất nhanh, thân thể có chút không vững.
Lô Nguyệt Nguyệt không biết anh lại trẻ con như vậy, trong một lúc sững sờ tại chỗ, có chút tức giận, mắt thấy anh sắp ngã xuống, vội vàng chạy tới, vịn cánh tay của anh, "Thiệu Lăng, anh đang làm gì vậy?"
"Nếu như em không coi tôi là bạn, vậy thì tôi sẽ cách xa em." Anh hất tay của cô ra, sau khi nói xong câu đó, hít một hơi thật dài.
Lô Nguyệt Nguyệt cho là anh đang đùa giỡn cô, nhưng không nghĩ tới anh đang nghiêm túc như vậy, thậm chí trong mắt còn có sự bi thương; cô thở dài một tiếng, chậm rãi nói: "Đối với cô gái nào, anh cũng như vậy sao? Tùy tiện tặng một dây chuyền quý giá đến

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT