watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3359 Lượt

không muốn trả lời tin nhắn, chẳng muốn chủ
động gọi cho Ly và cũng chẳng muốn trả lời điện thoại của Ly.
– Anh đọc truyện “Nếu một ngày ta bỗng thấy chán nhau” chưa?
– Chưa.
– Rồi anh sẽ như câu chuyện đó thôi. Chỉ là đột nhiên anh cảm thấy thế rồi sau đó anh lại cảm thấy nhớ, thấy cần, thấy yêu.
– Có thể là thế. Cũng có thể là không.
– Thời gian sẽ trả lời tất cả. Mong là đừng quá muộn phải không anh?
– Ừ! Còn em? Khi nào em mới chịu bước ra khỏi quá khứ?
– Câu này của anh nghe văn chương ghê quá!
– Đừng tránh câu hỏi của anh.
– Em không biết…Hôm nay em ngủ ở phòng anh nhé?
– Ừ!
Từ nhỏ tới bây giờ, những lần nó mơ thấy ác mộng hay đơn giản là nó thấy
buồn, thấy cô đơn nó đều muốn ngủ cạnh anh. Ở cạnh anh nó thấy nó ấm áp, nó không cô đơn. Có lúc nó nghĩ, nó chỉ cần có anh trai là đủ. Hồi lớp
9, khi biết anh có người yêu, nó đã rất bực bội. Nó giận dỗi anh, nó
không nói chuyện với anh. Nó nghĩ rằng, anh có người yêu

rồi thì sẽ
không còn quan tâm đến nó nhiều. Anh sẽ dành thời gian cho người yêu chứ không phải cho nó như trước.
Nó nằm ôm lấy cái lưng của anh mà
ngủ. Nó thích cái lưng ấy lắm. Một cái lưng rộng, vững chắc. Nơi đã thấm bao nhiêu nước mắt của nó từ bé đến lớn. Khi nó đã ngủ say rồi, anh
Trung nhẹ nhàng kéo tay nó khỏi người rồi ra ngoài ban công hút thuốc.
Anh cầm lấy điện thoại, bấm số…một số điện thoại mà từ rất lâu rồi anh
không gọi…
Tút tút…Có tín hiệu từ đầu dây bên kia…
– Alô? – Giọng một người con gái…
– Xin hỏi đây có phải số điện thoại của Tuấn không?
– Dạ, phải. Anh Tuấn hiện giờ không nghe máy được. Anh có muốn nhắn lại gì không ạ?
– Tôi là Trung. Khi nào Tuấn cầm máy, bạn nhắn giùm mình là gọi lại cho mình ngay nhé.
Cạch. Tiếng dập máy khô khốc trong đêm. Anh Trung lại gần Nhung.
– Anh sẽ không để em khóc thêm nhiều nữa đâu.    
Chương 8
Sáng hôm sau tỉnh dậy thì nó đã không thấy anh Trung đâu nữa. Nó về phòng sửa soạn rồi chuẩn bị đi học.
Một ngày như bao ngày bình thường khác. Nó đi bộ tới trường. Đang trên đường đi thì…
– Để anh đưa em đến trường. – Anh Huy đỗ xe trước mặt nó.
– Em tự đi được. – Nó trả lời lạnh lùng.
– Em không thể tha thứ cho anh được ư?
– Em không muốn. Anh tránh đường cho em đi được chứ?
– Trừ khi em cho anh một cơ hội. Cơ hội khiến em yêu anh. – Anh Huy tỏ vẻ mặt nghiêm túc.
– Tôi không muốn. Anh tránh đường đi.

– Nhung! – Tiếng một người con gái.
– Linh! – Nó quay đầu lại và nhận ra con bé hay ngồi cuối lớp, chẳng nói chuyện với ai bao giờ.
– Đi vào học thôi. – Linh nói rồi kéo tay nó đi, cứ như không hề nhìn thấy người con trai đang đứng trước mặt Nhung vậy.
Đi được một đoạn, Linh hất tay nó ra.
– Có mỗi chuyện cắt đuôi cái bọn đấy mà cậu cũng không biết đường à? – Linh nói với cái giọng khó chịu.
– Bọn đấy? Ý cậu là…
– Là cái tên hám gái vừa nãy chứ sao? Trông cũng bảnh trai mà lại xấu tính vậy.
Nó cười tủm tỉm.
– Ừ! Lần sau mình sẽ tránh.
Rồi hai đứa nó vào lớp.
Phía sau hai đứa là khuôn mặt thất vọng, hối hận.

– Xin lỗi, Tuấn có đó không ạ?
– Anh Trung à? Em Phương đây. – Người con gái ở đầu dây bên kia trả lời.
– Ừ! Tuấn đâu hả em? Sao đến giờ anh mới liên lạc được?
– Chuyện dài lắm anhạ. Hiện giờ cả nhà em đang ở Thụy Điển. Anh Tuấn…
– Tuấn sao hả em? – Anh Trung lo lắng.
– Anh ý đã nằm viện nửa năm nay rồi. Không biết bao giờ anh ý mới tỉnh lại nữa. – Cô gái òa lên khóc.
– Tuấn… — Anh Trung ngập ngừng. – Tuấn bị sao hả em?
– Anh ý bị tại nạn giao thông. Hôn mê sáu tháng… Bệnh viện đang đề nghị rút ống thở… Em… — Cô gái ấy tiếp tục khóc.
– Anh sẽ cố gắng sang đó sớm. Đừng khóc em. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Em nhắn tin lại cho anh địa chỉ của gia đình em. Vậy nhé.
– Vâng.

Từ cửa hàng, anh Trung phi xe thẳng tới phòng bán vé máy bay gần nhất mua
hai vé vào thành phố Hồ Chí Minh ngay sáng hôm sau. Vừa mua vé xong, anh liền gọi cho Nhung.
– Có chuyện gì không anh? Em đang trong lớp mà. – Nó xin phép giảng viên chạy vội ra ngoài nghe điện thoại của anh Trung.
– Có việc. Em xin nghỉ phép đặc biệt đi. Nghỉ từ ngày mai. Đến bao giờ
thì chưa chắc. Cứ làm theo lời anh đi… Tút tút. – Anh Trung dập vội máy. Để lại con bé ngốc nghếch chưa hiểu nổi có chuyện gì mà anh nó sốt sắng đến thế. Còn bắt nó nghỉ đặc biệt “vô thời hạn” nữa chứ. Nó thở dài rồi xin phép vào lớp.
Cuộc điện thoại
bất ngờ của anh trai khiến đầu óc nó không tài nào tập trung được. Mắt
phải của nó thì cứ giật liên hồi. Dân gian có câu “Phải lành, trái dữ”
nhưng với nó thì luôn luôn ngược lại. Nó mà giật mắt phải là y như rằng
có chuyện không may xảy ra. Càng lúc nó lại càng lo, chỉ chăm chăm nhìn
cái đồng hồ, mong hết giờ.
Trong khi ấy…
– Bác sỹ, hãy cho anh ý thêm thời gian… – Phương, em gái Tuấn, đang khóc
nấc lên cầu xin vị bác sỹ tiếp tục điều trị cho anh Tuấn.
– Nhưng sáu tháng rồi mà cậu ấy không hề có tiến triển gì. Đề nghị của chúng tôi
cũng chỉ là để nghị. Nếu các vị không chấp nhận đề nghị rút ống thở của
chúng tôi, chúng tôi sẽ thu xếp cho cậu ấy tiếp tục điều trị tại nhà
hoặc có thể chuyển về một bệnh viện tại quê hương của các vị. – Ông bác
sỹ nói với khuôn mặt buồn bã.
– Vâng. Xin bác sỹ cho chúng tôi thêm vài ngày để suy nghĩ.
Tít tít tít…
Cả vị bác sỹ lẫn Phương đều hốt hoảng chạy về phía phòng của Tuấn. Huyết
áp và nhịp tim của anh đều đang giảm nhanh chóng. Phương òa khóc. Còn vị bác sỹ lập tức chuyển anh sang phòng cấp cứu . Mọi phương pháp dường
như đều bất lực… Đợt xung điện cuối cùng cũng đã thực hiện, ông bác sỹ
lắc đầu… Tim anh đã ngừng đập hẳn… Phương đứng bên ngoài. Đôi mắt đỏ hoe lên vì khóc. Toàn thân đang run bắn lên vì sợ. Vừa thấy đèn phòng cấp
cứu tắt, Phương chạy lao tới. Ông bác sỹ bước ra với khuôn mặt buồn bã.
Có lẽ Phương cũng đủ hiểu. Cô gào khóc, lao thẳng vào phòng cấp cứu. Đến bên giường Tuấn, cô chỉ còn biết kêu tên anh mà thôi.
– Nhung! Có việc gì mà mày xin nghỉ nghe ghê gớm thế? – Tan lớp, con nhóc lớp trưởng chạy vồ lại hỏi.
– Anh trai tao nói có việc. Tao còn chưa biết chuyện gì cơ. Thấy lo quá.
Mắt phải tao cứ máy suốt làm tao sốt hết cả ruột. – Nó thở dài thườn
thượt.
– Mày lo làm gì. Về hỏi rồi rõ thôi. Hôm nay tao đi xe, tao đưa mày về.
– Ừm. Cảm ơn mày.
Bước được hai bước, nó bỗng nhiên ngã khuỵu xuống.
– Nhung! Mày sao thế? – Con nhóc lớp trưởng hốt hoảng.
– Tao… — Nó bắt đầu mơ màng… Nó nhìn thấy anh Tuấn đang ở trước mặt nó.
Tay anh đang với lấy nó nhưng có gì đó kéo anh đi. Nó kêu gào. Nó khóc.
Nó gọi anh.
– Nhung! Mày tỉnh lại đi.
– Ư…ư… — Nó dần mở đôi mắt đẫm nước mắt. Nó hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Đặc biệt là

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT