watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3356 Lượt

muốn về nhưng bố mẹ anh không đồng ý nên
thỉnh thoảng anh lại phải về Hàn Quốc.
– Vậy sau này, anh muốn lập gia đình ở Hàn Quốc hay ở Việt Nam? – Nó buột miệng hỏi.
– Anh chưa có ý muốn lập gia đình. Anh nghĩ là anh sẽ không lập gia đình. – Anh Minh trả lời.
– Sao lại vậy ạ? – Nhung tò mò.
– Đơn giản là anh nghĩ thế thôi. Không có lý do gì đặc biệt để em tò mò vậy đâu. – Anh Minh cười.
– Hỳ. Chỉ là chút hiếu kỳ thôi mà anh. – Rồi nó quay sang phía anh trai
nó. – Anh Trung, chuyện kinh doanh thế nào rồi? Công ty bố thì anh không thích lại thích tự mình làm. Anh thích trở thành đối thủ với bố à?
– Anh không muốn bị coi là người ăn bám, nhờ có cuộc kết hôn của mẹ anh
và bố em anh mới được làm việc ở công ty đó. Anh muốn tự mình gây dựng
sự nghiệp cho mình.
– Anh… cũng gần 20 năm rồi mà. Bố cũng rất quý anh. Anh không thể chấp nhận bố được à?
– Anh chấp nhận gọi là bố nhưng về sự nghiệp thì anh muốn tự lực. Em không hiểu đâu.
– Lúc nào mà anh chẳng bảo em không hiểu. Với mọi người sao em cứ mãi là trẻ con thế? – Nó bĩu môi phụng phịu.
– Thì em đúng là trẻ con mà. Cái thái độ vừa nãy đấy. – Anh Trung cười lớn.
Anh Trung với nó chỉ là anh em cùng mẹ khác cha. Khi mẹ sinh anh Trung thì
bố anh Trung bị tai nạn giao thông và mất. Được hơn một năm sau, bà
ngoại nó ép mẹ nó lấy bố nó bây giờ. Bà cũng chỉ vì muốn tốt cho mẹ và
anh nó thôi. Bà sợ mẹ nó một mình nuôi con vất vả, cũng sợ khi anh hiểu
chuyện rồi mà bị mọi người coi là đứa trẻ mồ côi cha. Cũng may, bố nó đã yêu mẹ nó từ trước khi mẹ nó kết hôn với bố anh Trung nên khi lấy mẹ
nó, bố nó hết mực chăm sóc, yêu thương anh Trung như con ruột vậy. Anh
Trung cũng rất quý bố. Đến mức, khi nó mới sinh, anh còn ghét nó vì thấy bố lúc nào cũng chăm bẵm cho nó, ít quan tâm tới anh. Nó thì rất quý
anh. Khi nó bị ốm, ai bế nó cũng khóc, cũng quấy, kể cả bố hay mẹ, nhưng cứ đặt tới tay anh là y như rằng nó nín, thậm chí cười toe toét ý chứ.
Cho đến bây giờ nó vẫn thích được anh ôm, anh bế, anh cõng.
– Anh đừng trêu em nữa mà. Anh không có nhà, em buồn lắm đấy. Chẳng ai cõng em đi ăn kem cả. – Nó cười cười.
– Lớn tướng còn muốn anh cõng. Anh già rồi, không cõng được em nữa đâu,
gãy sụn lưng. – Anh Trung giả mặt ông già đau khổ, mặt quay sang phía
anh Minh còn tay kia đấm đấm lưng. Trông rõ là nhắng. Anh Minh nãy giờ
cũng chỉ nhìn hai anh em nói chuyện rồi cười.
– Kệ chứ. Em thích
anh cõng. Trước giờ em có cho ai cõng em đâu. Kể cả anh Tuấn. – Nói đến
đây, nó như sững lại. Cả anh nó cũng thế. Cứ như thời gian chợt ngưng
đọng lại vậy. – À! Em mới gặp lại anh Huy bạn anh đấy. – Nó cố gắng
chuyển chủ đề.
– Ư..ừm. – Anh nó cũng cố gắng coi như không có chuyện gì. – Em gặp nó hôm nào?
– Một tháng trước và hôm qua nữa.
– Ừm. Thằng Huy chắc lấy vợ rồi chứ gì? Haha. – Anh Trung cố đùa. – Minh
còn nhớ cái thằng đội nón giả ăn mày trong cái ảnh tổng kết cuối năm lớp 12 mình cho Minh xem không? Nó là Huy đấy.
– Ừm. Mình có nhớ. Cậu bạn đó có vẻ thú vị đấy.
– Thú vị gì đâu anh! – Nhung chen vào. – Em thấy đáng ghét thì có.
– Là em chưa nhận ra thôi. – Anh Minh tủm tỉm như đang biết điều gì đó mà không chịu nói.
– Nó làm gì em mà em thấy đáng ghét? – Anh Trung hỏi.
– Anh ý thì làm gì được em cơ chứ. Em thấy ghét thì ghét thôi. – Nó cầm thìa xúc một miếng bánh flan ăn.
– Nhìn em anh nghi lắm. Khi nào anh gặp anh sẽ hỏi nó là biết ngay. – Anh Trung cười ranh mãnh, rướn rướn cặp lông mày nhìn anh Minh.
Ăn
xong, ba người quay về nhà. Mẹ nó đã về trước đó, thấy đồ đạc nên đã lên dọn sẵn căn phòng cho khách ở cạnh phòng nó. Mẹ nó vốn là người tinh ý
mà.
– Mẹ dọn phòng rồi đấy. Mấy đứa tự chuyển đồ lên nốt nhé.
– Vâng. Con cảm ơn mẹ. Đây là Minh, bạn con. – Anh Trung giớithiệu.
– Chào cháu, bác là mẹ của Trung và Nhung. Cháu cứ tự nhiên nhé. – Mẹ nó nói với anh Minh.
– Cháu xin lỗi đã làm phiền bác. – Anh Minh ái ngại trả lời.
– Không có gì đâu cháu. Cháu cứ ở đây đến khi nào cháu muốn. Đừng ngại. Cháu lên phòng xem qua đi.
– Cháu…
– Không sao đâu. Đừng ngại vậy mà. – Anh Trung vỗ vai anh Minh.
Căn phòng không có gì đặc biệt. Một chiếc giường nhỏ, bên cạnh là một bộ
bàn ghế. Nhung nhanh nhảu chạy vào phòng trước còn anh Trung và anh Minh xách đồ phía sau.
– Căn phòng này không quá tệ chứ anh Minh? – Nhung hỏi đùa.
– Tốt hơn là anh sẽ phải thuê phòng ở ngoài như mọi lần.
– Chỉ tốt hơn ở chỗ đó thôi à? – Nó giả giọng thất vọng.
– Không. Tốt hơn về mọi thứ. – Anh Minh cười. Mọi người hay nhận xét con
trai Hàn Quốc có những nụ cười chết người, dễ hấp dẫn phụ nữ, giống như
nụ cười thiên thần của chàng Jun Jihoo trong Boy Over Flowers, cũng
chẳng đẹp trai cho lắm nhưng Kang Taebong trong Dan Ja ‘s Spring cũng có nụ cười trông rất cuốn hút. Anh Minh nếu nhìn vẻ ngoài thì chẳng khác
con trai Việt Nam là mấy nhưng anh có nụ cười…nụ cười Hàn Quốc – Nó gọi
thế.
“It’s such a dirty mess imperfect at it’s best…But it’s my love ,my love ,my bloody valentine…”
– Ơi em! – Anh Trung nhấc máy.
– …
– Ừ! Anh về rồi. Lần này nhiều việc. Khi nào có thời gian anh gọi cho em sau. Bye em!
Anh Trung dập máy rồi tiếp tục dọn đồ đạc cho anh Minh, chẳng nói thêm bất cứ lời nào.
– Cảm ơn hai anh em. Để đó mình tự sắp xếp nốt cho. – Anh Mình vừa nói vừa đẩu anh Trung với nó ra khỏi phòng.
– Cậu dọn dẹp qua rồi ngủ sớm đi. Mai dọn nốt cũng được. – Anh Trung nói.
– Ừ được rồi. Hai anh em đi nghỉ đi.
– Anh ngủ ngon nhé! – Nó lên tiếng.
Anh Trung không nói gì rồi đi về phòng. Nó cảm thấy không ổn. Anh Trung với chị Ly chắc chắn có chuyện gì đó. Nghĩ vậy nó bước theo anh.
– Anh Trung, nói cho em được không?
– Chẳng có gì đâu cô nhóc lắm chuyện à!
– Anh nói cho em đi mà. Giống như những lần em tâm sự với anh. Được không?
– Được rồi. Vào phòng anh đi. – Anh Trung trả lời với khuôn mặt buồn buồn.
Hai anh em ngồi ngoài ban công tựa lưng vào nhau.
– Lâu lắm mới được ngồi với anh thế này? Lần đầu tiên anh xa nhà lâu đến thế.
– Ừ! Ở nhà không có chuyện gì chứ?
– Không! Mọi thứ ổn cả.
– Có thật mọi thứ đều ổn không? Hôm nay anh không thấy bố về.
– Chắc một lúc nữa bố mới về. Dạo này công ty nhiều việc lắm thì phải. Gần tuần nay bố toàn về muộn thế.
– Ừm… — Giọng anh nhỏ đi.
– Anh kể chuyện anh và chị Ly cho em đi.
– Cũng chẳng có gì đâu.
– Anh kể đi mà. – Nó quay sang ôm lấy lưng anh Trung.
– Nhóc con! – Anh Trung gượng cười rồi cù nó. Giống như những lần nó buồn buồn về chuyện anh Tuấn. Nó đều lẻn sang phòng anh Trung, nấp ở đâu đó
rồi bỗng nhiên ôm chầm lấy anh từ phía sau. Anh Trung đều quay lại cù nó rồi cả hai cứ thế đùa nghịch cho đến khi hết buồn thì thôi.
– Thôi! Không đùa nữa. Anh kể chuyện đi.
– Chỉ là đột nhiên anh cảm thấy anh không yêu Ly nữa nhưng anh không biết nói thế nào mà thôi. Anh

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT