watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3353 Lượt

vội.
– À. Anh định hợp tác với công ty bố em thật à?
– Em nghĩ anh dám nói đùa với bố anh chắc.
– Tức là anh nghiêm túc?
– Còn phải hỏi.
– Anh có thấy quyết định đấy vội vàng quá không? Công ty anh trước giờ
chỉ tập trung cho bất động sản và công nghệ thông tin thôi cơ mà?
– Anh đi vào thành phố Hồ Chí Minh một tháng nay, em biết đúng không?
– Vâng.
– Anh vào đó và gặp một người bạn. Cậu ta đi Pháp học về kiến trúc nhưng
lại khá am hiểu về thời trang. Hiện cậu ta đang có kế hoạch lập nên một
thương hiệu thời trang riêng. Anh đã bàn bạc với cậu ta và đi đến quyết
định này. Vậy có được coi là vội vàng không?
– Có thể là không? Vậy cho em hỏi. Sao anh lại chọn công ty của bố em để hợp tác?
– Nếu anh nói tất cả

đều được tính toán cẩn thận còn riêng quyết định hợp tác với công ty bố em lại là một sự tình cờ thì em nghĩ sao?
– Vậy thì em nghĩ anh gan hơn em. Chỉ là sự tình cờ mà dám nói với bố anh một cách quyết đoán như thế.
– Anh tin bản thân anh mà.
– Tự tin hay là tự kiêu?
– Lại thích chọc ngoáy anh à? — Anh Huy véo má nó.
– Đau! — Nó kêu lên. — Đánh chết bây giờ.
– Haha. Để sau đi. Vào bên trong thôi. Anh mất tích lâu quá rồi. Tuyên bố một số thứ nữa là anh xong việc. Anh em mình đi chơi. Ok? — Anh Huy đưa ly rượu lên như muốn cụng ly.
– Tuyên bố gì nữa? — Đôi mắt nó mở tròn xoe.
– Chút nữa sẽ biết. Nhanh lên anh mỏi tay quá!
– Haizz. Lắm chuyện. — Nói rồi nó đưa ly lên.
Keng. Anh và nó đều uống cạn ly rượu.    
Chương 6
“Sau đây Cựu tổng giám đốc công ty S.A.L.M cũng là thân sinh của Tân tổng giám đốc công ty sẽ có vài lời muốn nói.”
“Xin kính chào và xin cám ơn các vị khách đã đến dự buổi tiệc nhỏ của chúng
tôi ngày hôm nay. Với chúng tôi, đó thực sự là một niềm vinh hạnh lớn.
Ngày hôm nay là ngày con trai tôi chính thức thay tôi tiếp tục điều hành công ty, và cũng là ngày kỷ niệm 30 năm ngày cưới của vợ chồng tôi. Có
thể nói đây là song hỷ nhưng xin lỗi quý vị vì tôi đã hơi tham lam. Tôi
xin giới thiệu Trần Phương Trang. Con gái nuôi của vợ chồng tôi từ ngày
hôm nay sẽ đảm nhiệm vị trí Trợ lý Tổng Giám Đốc và cũng sẽ là…”
Anh Huy bất ngờ chạy lên chỗ bố anh. Anh che mic lại.
– Bố! Chuyện này con đã nói với bố rồi chứ.
– Chuyện này do bố và mẹ quyết định.
– Con đã nói rồi. Người con muốn lấy và sẽ lấy sẽ không thể là Trang. Với con, Trang chỉ là một người em gái mà thôi.
– Đâu phải tất cả các cuộc hôn nhân đều được gây dựng từ tình yêu nam nữ đâu.
– Không phải tất cả nhưng hôn nhân của con, con có quyền quyết định. Bố
và con đã nói chuyện. Bố phải tôn trọng quyết định của con nữa chứ.
– Bố phải tôn trọng quyết định của con?
– Có lẽ câu đó hơi quá nhưng xin bố hãy lắng nghe con.
– Không có gì để nói nữa cả. Bố quyết định rồi.
– Không! — Nói rồi anh giật lấy mic. — Từ nay Trang sẽ là Trợ lý cho tôi. Tôi rất vui vì có được một người em gái tốt và cũng là trợ thủ đắc lực
cho mình. Một điều bất ngờ cho ngày hôm nay. Tôi không ngờ lại gặp được
cô ấy ở đây. Người con gái đã đánh cắp trái tim tôi. — Anh nhìn nó và
nháy mắt. — Nhung! Em có thể lên đây được không?
Không chỉ có mỗi ánh mắt anh đang nhìn nó mà cũng như lúc bước xuống xe vậy… Anh nhìn về phía người đàn ông vừa dẫn chương trình. Người đàn ông đó như hiểu ý
anh, bước xuống và đưa nó lên sân khấu. Nó cố gắng để không phải bước
lên sân khấu. Nó nhìn anh với con mắt như cầu khẩn vậy. Anh chỉ cười.
Chân nó chạm đến sân khấu rồi. Anh tiến lại gần và dắt nó ra.
– Người con gái mà tôi nói tới chính là người đang đứng cạnh tôi bây giờ. — Anh giõng giạc nói.
Tất cả mọi người vỗ tay rộn rã. Nó ngượng nghịu. Nó muốn quát lên với anh
Huy nhưng nó không dám. Nó không muốn làm anh mất mặt. Nhưng…nó…nó…nó
đang trở thành cái gì thế này? Nó nhìn xuống phía dưới và chạm phải một
ánh mắt khiến nó thấy ớn lạnh. Ánh mắt của em gái anh Huy. Đôi mắt đầy
sự tức giận. Lần đầu tiên nó nhìn thấy một ánh mắt sắc như thế. Bố mẹ
anh cũng vừa ngạc nhiên, vừa bực bội.
– Có lẽ nhiệm vụ của tôi
trong bữa tiệc ngày hôm nay đã kết thúc. Bây giờ tôi phải thực hiện một
nhiệm vụ khác. Một nhiệm vụ mà với tôi, nó quan trọng hơn cả nhiệm vụ
xuất hiện ở bữa tiệc này. Xin cảm ơn mọi người đã có mặt ở đây. Cảm ơn
rất nhiều. — Anh Huy cúi chào rồi dắt nó đi.
Ra khỏi căn phòng tiệc tùng, nó giật tay nó khỏi tay anh.
– Anh biến em thành cái gì thế hả? — Nó quát lên.
– Anh biến em thành cái gì ư? Không phải thành cái gì. Anh chỉ muốnem là công chúa của anh thôi.
– Công chúa của anh? Anh coi em là con búp bê để anh có thể đặt bất cứ đâu anh muốn à? Em đâu phải là con rối của anh?
– Anh không hề có ý đó. Em đừng nghĩ anh là kẻ xấu như thế. — Giọng anh có chút đanh lại.
– Vậy em phải nghĩ sao đây? Nghĩ anh là người tốt vì đã biến em thành một cô công chúa? Nghĩ? Anh biến em thành trò cười. Thành… — Nó quát, nó
tức, nó khóc.
– Anh xin lỗi. — Anh Huy ôm lấy nó. — Anh xin lỗi. Anh không ngờ mọi việc lại như thế này.
Lâu lắm rồi nó khóc nhiều như thế. Tim nó đau. Đau vì những chuyện vừa xảy
ra và nó đau, đau cả vì một vết thương vẫn chưa lành. Nó ngất đi… Trong
đầu nó hiện lên gương mặt của ai đó, trông thật quen nhưng cũng thật xa
lạ. “Nhung! Nhung!…” — một giọng nói cũng thật quen nhưng cũng thật lạ.
Nó lịm đi.
– Nhung! Con thấy trong người thế nào? – Là mẹ nó. Gương mặt bà trông đầy vẻ lo lắng.
– Mẹ…
Mẹ nó đỡ nó ngồi dậy. Trông nó thật xanh xao.
– Con bị sao vậy mẹ?
– Bác sĩ nói con bị áp lực tâm lý nên ngất đi. Huy lo cho con lắm đấy. Lúc mới đưa con vào viện, gặp mẹ, cậu ấy xin lỗi rối rít.
– Không phải tại anh đâu mẹ.
– Mẹ cũng chưa hỏi tại sao con lại bị thế này.
– Không có gì đâu. Mẹ đừng lo. – Nói rồi nó lại đặt lưng xuống, kéo chăn lên cố ngủ. Hình như mắt nó rơm rớm.
– Thôi, con nghỉ đi. – Mẹ nó đứng lên, đi ra ngoài rồi đóng cửa phòng lại.
Nó ở lại trong phòng một mình. Nước mắt bắt đầu trào ra từ khóe mắt nó.
– Anh Tuấn này.
– Sao em?
– Nếu một ngày em biến mất khỏi thế giới này, không một vết tích gì để lại thì anh sẽ nghĩ gì?
– Thì anh nghĩ thế giới này lại bớt được một trùm khủng bố. – Anh Tuấn đùa mà cái mặt lạnh te.
– Em hỏi thật đấy. Anh trả lời nghiêm túc đi.
– Thì anh trả lời nghiêm túc mà. Thế công chúa định bao giờ biến mất đây để anh còn tổ chức ăn mừng?
– Không nói với anh nữa. Người ta nói chuyện nghiêm túc mà cứ đùa đùa cợt cợt. Bực mình.
– Thế anh hỏi lại em nhé. Nếu một ngày anh biến mất thì em sẽ nghĩ gì?
– Ừm… Thì dưới địa ngục sẽ có thêm một ác quỷ. Haha! – Nó cười khoái

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT