|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
ạ. Bọn cháu sẽ dọn dẹp nhanh thôi.
Xong việc bọn cháu sẽ gửi lại chìa khóa phòng cho ông ạ.—Nó nhanh nhảu.
– Ừm. Được rồi. Lát hai cháu xuống phòng bên dưới gặp ta. – Nói rồi ông
cụ bước đi. Vẫn tiếng lọc cọc của chiếc batoong vang lên.
…
Đang dọn dẹp thì bỗng chị Phương có điện thoại. Nghe điện thoại xong, chị quay sang bảo nó:
– Chị ra ngoài một chút. Em ở lại mộtmình được chứ? Chỉ một lát thôi chị về.
– Dạ được. Không sao đâu chị.
Chị Phương đi. Một mình nó ở lại trong căn phòng trống trải. Nhìn đâu nó
cũng tưởng tượng ra hình ảnh của anh. Anh đứng đó, khuôn mặt vẫn như
đang cười với nó. Anh ở đó, như thật, như mơ… Đôi mắt nó lại hoen lệ
rồi. Nó tiến lại gần chiếc bàn học của anh. Sách vở ngổn ngang. Có lẽ
việc học hành của anh ở nơi đây không hề dễ dàng. Xếp gọn vài cuốn sách
nó nhìn thấy một lọ thuốc đang nằm chỏng trơ, nắp lọ bị mở ra, vài viên
thuốc vương vãi. Thuốc an thần? Anh không được khỏe? Cuộc sống ở đây áp
lực với anh lắm sao? Nó cầm lọ thuốc ôm vào ngực. Nước mắt đang chảy dài trên má nó. Nó đau… Cất gọn sách vở của anh vào những thùng bìa catton, nó tiến lại gần chiếc máy tính xách tay, món quà thi đỗ đại học bố mẹ
anh tặng. Nó mở máy lên. Chiếc máy tính đã không sử dụng hơn nửa năm,
chẳng trách bây giờ, khi bật lên nó lại kêu gầm gừ to đến thế. Nó không
tưởng tượng nổi. Màn hình desktop chính là ảnh của nó. Ảnh nó đang nằm
ngủ. Nó lục tung trí nhớ của mình để tìm cho bằng được ảnh này nó chụp
khi nào. Nhưng ảnh này là ảnh anh chụp. Chỉ có thể là thế. Vì nó đang
ngủ, ngủ một cách ngon lành. Nó tò mò mở My Document của anh. My
Pictures… Ảnh phong cảnh các nơi ở Thụy Điển do anh chụp. Anh vẫn thích
chụp ảnh mà. Ba năm học cấp 3, anh vẫn dành thời gian đi làm thêm chỉ để tự mua cho mình một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp để thực hiện sở thích
của mình. Nó lướt chuột xuống phía dưới. Các bức ảnh bỗng xuất hiện thêm một người con gái. Một người con gái phương Tây với mái tóc bạch kim
xoăn dài óng ả. Người con gái trông thật đẹp. Cô ấy có nụ cười thật cuốn hút. Một vết dao cắt đang lướt qua tim nó. Người con gái đó…có lẽ
nào…????? Hoang mang và đau đớn. Nó ngồi gục xuống. Nó tiếp tục kéo
chuột xuống dưới. Một folder riêng có tên “4got”. Nó mở ra và… File ảnh
của nó. Tất cả những bức ảnh mà nó với anh từng đi lang thang rồi chụp.
Có cả những bức ảnh mà nó chưa bao giờ được nhìn thấy. Ảnh nó. Lúc vui.
Lúc buồn. Lúc nó cười. Lúc nó khóc. Lúc nó đang chơi đùa. Lúc nó đang
nghĩ vẫn vơ… Nhiều nhiều lắm. Mắt nó mỗi lúc thêm ướt.
“Anh! Sao
lại thế? Tại sao đã quên mà anh vẫn còn lưu ảnh em lại đây? 4got… Sao
anh không xóa hết đi chứ? Còn người con gái kia? Người con gái ấy là ai? Anh cũng lưu ảnh của người con gái ấy…nhưng ảnh của người con gái ấy
không mang tên 4got… Anh… Tại sao????”
Lại thêm một vết dao nữa
đang cứa vào trái tim yêu ớt của nó. Nó gục mặt vào đầu gối. Mọi thứ trở nên quay cuồng. Những dòng suy nghĩ đang trở nên lộn xộn trong đầu nó.
Nó ôm đầu. Nó kêu gào…
“Sao anh lại đối xử như thế với em chứ?
Tại sao chứ? Anh đã quên em thì còn để ảnh em ở đây làm gì? Còn ảnh
desktop nữa? Anh đang làm gì đây?”
“Đáng lẽ mình không nên động đến chiếc máy tính này…”
“Không! Không phải anh có lỗi. Anh đã quên mình từ khi anh quyết định sang đây
rồi. Phải. Anh không có lỗi. Là tại mình cứ hy vọng thôi mà. Lỗi là của
mình. Ảnh anh chụp anh giữ thôi mà. Không có gì đâu. Dọn dẹp. Dọn dẹp.
Không nghĩ vớ vẩn nữa.”
“Không! Nếu anh giữ lại ảnh chỉ vì đó là
những gì anh đã từng chụp thì đâu cần để tên là 4got chứ? Sao anh luôn
làm em thấy khó hiểu thế? Rốt cuộc anh muốn sao chứ?”
– Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa… – Nó kêu gào trong nước mắt.
Có gì đó trong nó thức tỉnh hay nó vẫn đang hy vọng…nó bỗng đứng phắt lên, gạt nước mắt và tiếp tục dọn dẹp đồ đạc.
Chương 11
Chị Phương về , thấy nó đang lúi húi xếp đồ của anh Tuấn vào thùng nên
cũng chỉ chạy lại làm cùng chứ không phát hiện ra nó vừa khóc.
Cuối cùng thì cũng dọn xong. Hai chị em thả người xuống chiếc ghế sofa màu
ghi. Bất giác, cả hai cùng thở dài. Cả hai cùng nhìn nhau rồi phì cười.
Chăm chú vào dọn dẹp nên hai chị em quên hẳn mọi thứ. Đầu óc không còn
căng thẳng, lo lắng như mọi khi. Phương và Nhung cười trông thật thoải
mái nhưng ẩn hiện sau đó vẫn có nét buồn buồn. Đẩy mấy thùng catton ra
bên ngoài, hai chị em khóa cửa phòng rồi đi xuống tầng trệt tìm gặp ông
chủ nhà vừa nãy.
Cửa phòng ông mở hé hé. Hai người gõ cửa nhưng
không có tiếng trả lời. Liều mình, đẩy cửa bước vào, Nhung giật mình vì
trên tường đều là những bức ảnh lớn người con gái có mái tóc bạch kim
xoăn dài. Nó nhận ra người con gái ấy. Người con gái đã xuất hiện trong
file ảnh của anh. Nó cứ như bị cuốn vào thế giới của những bức ảnh ấy.
Có nét gì đó ở người con gái này trông rất quen. Nó đứng sững lại trước
một bức ảnh. Ảnh người con gái kia đang ngồi cạnh anh…đứng phía sau là
ông chủ phòng trọ. Nhưng…người con gái ấy mặc váy trắng…giống một chiếc
váy cưới… Đôi chân nó muốn rụng rời. Bàn tay nó run lên khẽ chạm vào
gương mặt anh trên ảnh. Điều kỳ lạ… Nó không hề khóc. Không một giọt
nước mắt. Đôi mắt nó không ướt đẫm như mọi lần.
Chị Phương đi phía sau nó cũng đủ để nhìn thấy những bức ảnh. Đang định lên tiếng gọi nó thì một bàn tay đặt nhẹ lên vai chị.
– Đó là con gái tôi. – Ông chủ nhà lên tiếng. Có lẽ vì quá ngạc nhiên
trước những tấm hình kia mà cả Phương và Nhung đều không nghe thấy tiếng lộc cộc của chiếc batoong.
Ông Thomas mời chị Phương và nó ngồi lại gần cái lò sưởi đang bập bùng những ngọn lửa yếu ớt.
…
– Cháu chào bác. Nhung có nhà không ạ?
– Huy hả cháu? Nhung với Trung nhà bác sang Thụy Điển mấy ngày nay rồi. – Vừa mở cửa, mẹ Nhung vừa trả lời.
– Hai người có nói sang đấy có việc gì và bao giờ về không hả bác? – Anh Huy nói.
– Thằng Trung bảo với bác là hai đứa sáng đấy thăm bạn. Có gì khi về nó
sẽ nói rõ. – Mẹ Nhung thở dài rồi kéo cánh cửa sắt. – Cháu vào nhà chơi
một lát.
– Zạ… — Ngập ngừng định chào bác rồi đi nhưng anh Huy lại thôi. – Vâng. Cũng được ạ. – Rồi anh dắt xe vào nhà.
Ba ngày rồi, sáng nào anh Huy cũng đứng ở đầu ngõ nhà nó, chờ nó đi học
nhưng không thấy. Anh đến trường giờ tan học chờ mà mãi cũng không thấy
nó. Anh biết nó sẽ chẳng chịu nghe máy nên cũng chẳng dám gọi điện. Muốn vào trường hỏi nó nhưng bao nhiêu lớp, người ta đâu chịu tìm người giúp anh. Anh cứ đứng đầu ngõ rồi lại đến trường. Chờ đợi nhưng cuối cùng
anh nhận đượcchỉ là sự vô vọng.
– Cháu uống nước đi. Hai đứa đi
nhà cửa vắng vẻ. Bác trai thì đi sang Sing sáng qua. Ở nhà một mình, bác cũng thấy trống trải lắm. – Mẹ Nhung đặt cốc nước cam
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




