watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3358 Lượt

tươi lên bàn.
– Hôm kia, cháu có lên công ty gặp bác trai. Bác trai trông có vẻ già hơn trước còn bác trông vẫn thế. – Anh Huy cười.
– Dạo này công ty bận việc. Bác trai đi làm tới khuya mới về. Bác bảo
thằng Trung về công ty làm giúp mà nó không chịu. Mà cháu lên công ty có việc gì vậy?
– Cháu muốn bàn một dự án với bác trai ạ. Cháu muốn thay đổi phương án kinh doanh của công ty cháu.
– Ừm. Mọi việc tốt chứ cháu? Bác trai nhà bác có đồng ý hợp tác không?
– Bác ý duyệt qua bản kế hoạch của cháu rồi. Vài hôm nữa sẽ ký hợp đồng ạ.
– Cháu có gì, giúp bác khuyên bảo thằng Trung. Nó cũng làm ăn nhưng bác không thấy yên tâm lắm.
– Vâng. Giúp được gì cháu sẽ giúp.
– Cháu chào bác. – Anh Minh bước vào nhà.
– Ừ. Cháu về rồi à? – Mẹ Nhung hỏi anh Minh.
– Vâng. – Anh Minh quay về phía anh Huy. – Cậu là…?
– Mình là Huy, bạn của Trung và Nhung. Cậu là…? – Anh Huy trả lời.
– À, mình biết cậu rồi. Mình là Minh, cũng là bạn của hai người đó. – Anh Minh cười. – Bác có cần cháu giúp nấu bữa trưa không ạ? – Anh Minh nói
vọng vào bếp.
– Bác nấu xong rồi. Hai đứa hôm nay ăn trưa với bác nhớ.
– Vâng. – Cả hai anh cùng đồng thanh.
Bữa cơm diễn ra trong không khí thân mật. Anh Minh và anh Huy tuy gặp nhau
lần đầu nhưng lại tỏ ra rất thân thiện. Cả ba người cười nói với nhau
thật vui vẻ. Ăn cơm xong, anh Minh mời anh Huy lên phòng nói chuyện.
Phòng

của anh Minh ở phía cuối, đến phòng phải đi qua phòng của Nhung.
Anh Huy đã từng đứng trước căn phòng ấy, đã từng được bước vào căn phòng ấy nhưng…cũng đã từng bị đuổi ra khỏi căn phòng ấy một cách lạnh lùng.
Giờ đây, đứng trước cánh cửa phòng, tim anh bỗng thấy đau đớn vô cùng.
Vào phòng anh Minh, hai người ngồi trên bộ sofa màu ghi nhạt. Anh Minh bắt
đầu kể lý do mà anh Trung và nó lại sang Thụy Điển. Mặt anh Huy bắt đầu
tối sầm lại. Có gì đó đang len lỏi trong tim anh. Một sự đau đớn vì nó
sang đó vì anh Tuấn. Một sự ích kỷ mong nó sẽ trở về bên anh.
– Cậu thích Nhung đúng không? – Anh Minh hỏi anh Huy.
– Không. Mình yêu Nhung. Nhưng mình mãi chỉ là người đến sau. – Nói rồi
anh Huy cười nhưng là một nụ cười chua chát. – Nhung yêu Tuấn. Con bé
ngốc ấy… — Lại cười, anh Huy vẫn cười cái nụ cười đau đớn ấy.
– Nếu cậu đủ lòng tin và sự kiên nhẫn, mình tin cậu sẽ không còn là người đến sau đâu. – Vỗ vai anh Huy, anh Minh nói.
Nghe anh Minh nói vậy nhưng anh Huy chẳng nói gì nữa, anh cứ chăm chú nhìn
ra phía ban công. Tí tách… mưa rồi thì phải. Một tình yêu tưởng chừng
như phải chôn kín cuối cùng cũng được nói ra. Nhưng nói ra trong một
hoàn cảnh mà khiến người nghe lại cảm thấy thật khó tin. Không cố tình
và nó đã vô ý khiến hai trái tim cùng đau. Cùng đau vì tình yêu đều
không được đáp trả nhưng…con đường tình yêu của hai người chẳng giao
nhau bao giờ… Nó đau đớn vì tình yêu với anh Tuấn. Còn anh Huy đau đớn
vì tình yêu dành cho nó.

Hóa ra người con gái có mái tóc bạch kim ấy là con ông Thomas chủ nhà trọ của anh Tuấn. Có có cái tên
Christine. Cô bé mới chỉ mười sáu tuổi nhưng đã mất vì bệnh ung thư máu. Từ hồi chín tuổi, Chris đã phải nằm viện liên tục để truyền hóa chất
vật trị liệu, rồi cứ chuẩn bị phẫu thuật cấy ghép tủy rồi lại thôi vì
sức khỏe của cô bé quá yếu. Cô bé rất thích anh Tuấn, từ lúc anh Tuấn
đến thuê trọ, Chris bám anh suốt. Lúc anh đi học, Chris cũng đi theo.
Giờ ăn trưa, Chris mang cơm trưa tới tận trường cho anh. Thỉnh thoảng cô lại lén lấy chìa khóa phòng anh từ túi ông Thomas để vào phòng dọn dẹp
giúp anh. Anh Tuấn quý cô bé như em gái ruột vậy. Anh cũng chăm sóc cho
cô bé mỗi lần cô bé nằm viện, mỗi lần cô tuyệt vọng vì cuộc sống không
còn bao lâu nữa. Anh hay dắt Chris đi chụp ảnh cùng. Lúc đầu anh không
chụp gì ngoài phong cảnh, anh không thích có người xuất hiện trong những tấm ảnh ấy ngoài Nhung. Nhưng Chris nhiều lần trốn vào những bức ảnh
ấy. Cứ như thế, Chris cứ vui tươi, hồn nhiên và nhí nhảnh đã chiếm được
một phần trái tim của anh. Chris đã từng khóc khi được xem những bức ảnh của anh chụp Nhung. Cô bé biết người anh yêu là Nhung. Chris đã từng
muốn chết khi nghĩ rằng: dù gì cuộc sống của cô bé chẳng còn bao lâu
nữa, có kéo dài thêm được một tháng, một năm thì đó sẽ là từng ấy thời
gian cô bé sẽ phải đau đớn vì quá trình điều trị, và…cô bé đau đớn vì…
dù thế nào đi nữa trái tim anh Tuấn sẽ chẳng bao giờ là của cô bé… dù có ngày cô bé chiếm được trái tim của anh thì rồi cô bé cũng sẽ phải rời
xa anh, phải từ bỏ tình yêu của anh… và anh sẽ buồn vì sự ra đi của
Chris…

Tuyết rơi… Nó bước ra khỏi tòa nhà của ông
Thomas. Trong lòng nó vẫn là một mối tơ vò. Giờ nó đã biết người con gái xuất hiện trong những tấm ảnh của anh là ai… Nhưng tình cảm của anh đối với người con gái đó… Tình cảm của anh dành cho nó… Là gì? Nó muốn nổ
tung cái đầu. Nó chưa nhận ra là tuyết đang rơi cho đến khi cái mũi của
nó cảm thấy lạnh lạnh và đang dần ửng đỏ. Nhìn tuyết nó thấy lòng mình
nhẹ hơn một chút. Nó ngửa lòng bàn tay đón những bông tuyết trắng tinh
khiết đang nghiêng mình rơi nhè nhẹ. Se lạnh khi bông tuyết kia rơi vào
lòng bàn tay nhưng cái cảm giác ý mang lại mang cho nó một sự thanh
thản, nhẹ bẫng trong tâm hồn.
“Anh à, có lẽ Thượng Đế không cho em được ở bên anh nhưng em hứa rằng trái tim em không bao giờ vắng bóng anh. Em yêu anh!!    
Chương 12
– Cậu muốn ở lại đây tối nay không? – Câu hỏi của anh Minh khiến anh Huy hơi giật mình.
– À…thôi, mình về nhà đây. Còn một số việc chuẩn bị cho ngày mai. – Anh
Huy đứng dậy, không quên chào anh Minh bằng cái nháy mắt nhắng nhắng.
“Anh hiểu trong tim em đã và đang có một tình yêu quá sâu đậm, em vẫn đợi,
vẫn mong chờ người ấy… Cũng như anh bây giờ, vẫn mong chờ tình yêu nơi
em. Có lẽ anh nên quên em… Em đang đến bên người ấy rồi… Còn anh và em,
từ trước đến giờ vẫn là khoảng cách quá xa. Em chưa bao giờ nhìn về phía anh… Phải rồi… Anh sẽ quên em. Quên em từ ngày hôm nay. Bên em, tình
yêu của em sẽ khiến người ấy trở lại… Anh vẫn là người phải rút lui như
bốn năm trước… Anh yêu em… Tình yêu đầu…của anh…”
Anh Huybước ra khỏi phòng của anh Minh, một lần nữa anh lại đi qua phòng của nó. Bất
giác, tay anh cầm lấy tay nắm cửa, mở ra… Một mùi hương thật dễ chịu…
Anh mỉm cười. “Mùi hương của em…” Nhẹ nhàng đóng cửa lại, anh đi xuống
nhà.
“Tạm biệt em nhé. Chúc em hạnh phúc.”
Sáng ngày hôm
sau, mới có hơn 7h, anh Huy đã có mặt ở công ty để chuẩn bị cho cuộc hẹn lúc 9h ở công ty bố của Nhung để ký hợp đồng. Thương hiệu thời trang có cái tên Crush.

– Mẹ à? Giờ con với anh đang chuẩn bị
lên máy bay bay về thành phố Hồ Chí Minh. Ba hôm nữa mới bay về Hà Nội
mẹ ạ. Có bác sỹ theo cùng để chăm sóc anh nên

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT