|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
luôn rồi chứ… — Nhung ngồi bên giường của Tuấn, nó nói cứ như anh
Tuấn sẽ nghe thấy vậy. Đôi mắt nó lại ướt ướt ướt rồi. – Anh… hình như
anh quên cả em rồi đúng không? Nếu không quên… thì khi em gọi anh… anh
phải tỉnh lại và nhìn em chứ…
Khuôn mặt của anh Tuấn vẫn thế.
Không một cái nhíu mày, hàng mi cũng chẳng khẽ rung. Anh Tuấn vẫn đắm
chìm trong cơn mê dai dẳng khó dứt. Liệu trong cơn mê ấy, những gì nó
đang nói, anh có nghe được không? Anh có hiểu được không?
Và ngày nào cũng thế, nó lúc nào cũng túc trực bên giường bệnh của anh. Sáng
sớm, 6h hơn nó đã chạy ra ngoài đi tìm hoa thạch thảo. Anh thích hoa
thạch thảo, nhất là thạch thảo tím. Anh chỉ nói là vì thích thôi. Không
vì lý do gì nữa cả. Còn nó… nó thích hoa thạch thảo… vì… anh thích hoa
thạch thảo. Nó nghĩ vậy đấy. Nó từng tìm hiểu về hoa thạch thảo. Hoa có
nguồn gốc từ nước Ý xa xôi. Có người nói loài hoa này tượng trưng cho sự chín chắn vì nó nở vào cuối thu, khi mà các loài khác đã tàn. Nhưng với nhiều người khác, loài hoa này lại tượng trưng cho tình yêu chung thủy. Nó yêu cả hai ý nghĩa ấy của hoa thạch thảo. Với nó, anh rất chín chắn
và nó tin tưởng anh… Anh sẽ yêu rất chung thủy… Nhưng người được anh yêu là ai thì điều đó chỉ có lòng anh là rõ nhất. Vậy là cũng sang tháng 1
rồi. Một tháng nữa là tết. Cuộc sống Sài Gòn thật nhộn nhịp, vào những
ngày này nữa thì thật thú vị. Sau vài vòng tìm kiếm nó cũng thấy một
hàng bán rong có hoa thạch thảo màu tím. Mừng rỡ, nó mua hết số hoa đó
và không quên dặn người bán hoa mai lại mang hoa đến. Cầm bó hoa trên
tay, đôi mắt nó như biết cười. Nó đi thật nhanh về khách sạn. Nó không
rõ khách sạn có cho mang hoa vào thế này hay không nên đến cửa khách sạn nó đứng sững lại không biết làm thế nào.
– Nhung! – Tiếng gọi của một người con trai làm nó giật mình.
– Anh… — Nó ngắc ngứ không nói thêm được gì. Đứng trước mặt nó là anh Huy.
– Em sao vậy? Sao lại đứng sững ngoài này? – Anh Huy cố tỏ ra thật tự nhiên.
– Em… em muốn mang cái này vào… — Nó giơ bó hoa thạch thảo tím ra. Sự bối rối vì bó hoa đã khiến nó quên chuyện anh Huy rồi thì phải. Nó không
cảm thấy bực tức như lần trước gặp lại anh.
Có lẽ cũng hiểu ra nó đang bối rối chuyện gì, hơn nữa việc nó không tức giận mà đuổi anh đi
khiến trong lòng anh Huy len lỏi một niềm vui nho nhỏ.
– Để anh
cầm vào cho. Anh đi thăm bệnh nhân, có lẽ khách sạn sẽ bớt nghiêm ngặt
hơn so với một khách nghỉ tại đây. – Anh Huy cười và cầm lấy bó hoa. Nó
vẫn đứng sững và… cái mặt ngơ ngơ của nó trông thật đáng yêu. – Đi thôi. Anh không biết phòng Tuấn đâu.
– À… vâng. Tầng 6 anh ạ. – Nó vội bước cho kịp bước anh Huy. Đôi má nó đang ửng hồng lên.
…
– Trông em gầy đi đấy. – Anh Huy lên tiếng bắt chuyện khi cả hai đã bước vào thang máy.
– Hm… Có gì đâu ạ.
– Chuyện trước kia… — Anh Huy ngập ngừng. — … Em quên đi được chứ. Từ
giờ, anh sẽ chỉ xuất hiện trước mặt em với tư cách là một người bạn. Một người bạn của Trung, của Tuấn… và của em. Anh sẽ không làm bất cứ điều
gì tổn thương em nữa đâu.
– … — Nó im lặng.
– Được chứ?
– Em cũng quên bẵng rồi mà. – Nó nở một nụ cười xòa khiến anh Huy cũng
thấy bất ngờ. Anh không nghĩ nó dễ dàng chấp nhận đề nghị, cũng như một
lời xin lỗi của anh như thế. Anh cũng cười lại với nó.
– Anh xin lỗi… và cũng cảm ơn em.
– Anh nói quên đi mà. – Nó lại cười. Nụ cười lần này của nó không khiến
anh Huy vui hoàn toàn mà đâu đó là một nỗi đau. “Chẳng lẽ được ở bên
Tuấn…dù cậu ấy vẫn chưa tỉnh lại… cũng khiến em thấy hạnh phúc như vậy
sao?"
Chương 13
Cửa thang máy mở ra, nó dẫn anh Huy đến phòng anh Tuấn.
– Chị ơi, có khách đấy! – Nó mở cửa phòng và lên tiếng gọi chị Phương.
– Anh Huy! – Chị Phương hơi bàng hoàng.
– Ừ. Anh đến thăm Tuấn. – Anh Huy cười.
– Ngày mai là bọn em ra Hà Nội rồi mà. Anh đâu cần cất công đến thế.
– Trung cũng nói với anh như thế nhưng anh thấy sốt ruột nên vào trong này xem có giúp được gì mọi người không.
Hai anh chị nói chuyện với nhau, còn nó, vừa vào phòng là đã chạy đi tìm lọ hoa để cắm hoa thạch thảo tím nó vừa mang về. Đi từ cửa phòng nhà tắm
ra, trên tay là lọ hoa thạch thảo tím, nó bước lại bên giường anh Tuấn.
Nhẹ nhàng đặt lọ hoa lên chiếc tủ nhỏ cạnh giường, nó nói với anh Tuấn:
– Em vừa đi tìm được đấy anh ạ. Anh thấy đẹp không? Anh mau tỉnh dậy và
ngắm chúng đi. Hoa thạch thảo… Thạch thảo tím anh thích đấy. – Giọng nói của nó thật vui tươi nhưng lại khiến không gian đượm buồn. Đôi mắt nó
nhìn anh. Đôi mắt chị Phương đang nhìn nó và anh Tuấn. Còn đôi mắt của
anh Huy đang nhìn nó. Con tim anh khẽ đau.
– Nhung… Con bé cứ như vậy đấy. – Chị Phương nói với anh Huy.
– Hm… À… ừm… — Anh Huy hơi giật mình khi nghe tiếng chị Phương. Đôi mắt
và cả con tim của anh vẫn đang hướng về nó. – Mà bọn em chuẩn bị đến đâu rồi? Vé máy bay mua rồi chứ? – Anh cố chuyển chủ đề.
– Anh Trung đi mua rồi anh ạ. Mà anh gặp anh Trung chưa? Có lẽ anh ý về rồi đấy! –
Chị Phương vừa nói vừa gấp gọn gẽ quần áo của anh Tuấn cất vào valy.
– Trung ở phòng bên à? Để anh qua xem.
Vừa lúc anh Huy xoay người định ra khỏi phòng thì ngoài cửa có tiếng gõ cửa.
– Để em mở cho. – Chị Phương chạy lại mở cửa. – Anh Trung!
– Ừ. Anh mua vé rồi. Sáng mai bay. Anh cũnggọi về cho hai bác rồi. Hai
bác bảo về thẳng nhà em. Bố mẹ em đã mời cả bác sỹ riêng về nhà rồi.
– Vậy ạ? Đến bệnh viện có tốt hơn không anh? … À, em quên mất. Có anh Huy đến đấy anh ạ.
– Huy? – Anh Trung tiến vào trong, nhìn thấy anh Huy.
– Thằng khốn! – Rồi anh Trung tiến lại như định đánh anh Huy vậy. Rồi
cánh tay anh nhanh gọn kẹp lấy cổ anh Huy. – Mày đi Pháp mà trước khi đi chỉ nhắn tin được cho tao với thằng Tuấn mỗi một câu “Tao đi nhé!” rồi
mất tăm đến bây giờ. Bạn bè như mày thật là… tốt quá nhỉ? – Anh Trung cứ liên tay gõ gõ vào đầu anh Huy.
– Đau! Cái thằng khỉ này. Tao đi thì tao cứ đi. Tao mà để chúng mày ra tiễn, chúng mày lại khóc lóc bảo
tao ở lại à? – Anh Huy miệng đùa, tay thì đấm vào bụng anh Trung.
– Này, liệu ai sẽ khóc, ai sẽ cười đây? Mày còn dám đánh lại tao. – Anh Trung gõ đầu anh Huy mạnh thêm.
– Hai anh đùa với nhau mà cứ như đánh nhau luôn rồi ý. Ồn ào quá cơ. – Đến giờ này nó mới thèm lên tiếng.
– Ờ thì… mấy năm mới gặp lại… chả lẽ bắt tụi anh đứng ôm nhau khóc hay là reo hò? – Anh Trung lại vặn vẹo nó.
– Vậy hai anh có nghĩ đến bệnh nhân đang nằm đây không? – Nó chống nạnh.
– Nó có bệnh gì đâu. Mấy năm cắm đầu vào học, giờ ngủ bù thôi. Nghĩ vậy đi nhóc. – Anh Trung cất lời khiến nó hơi chững lại.
“Có lẽ em nên nghĩ thế thôi anh nhỉ? Anh chỉ ngủ thôi… Và ngủ thì sẽ phải tỉnh lại thôi mà.”
– Thôi, kệ nó ngủ đi. Anh em mình đi ăn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




