watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3352 Lượt

sáng. – Anh Huy nhìn khuôn mặt nó và cũng như đoán ra một điều gì đó. – Phương! Để đó! Về rồi cất sau.
Mai mình mới đi mà.
– Vâng.
Bốn người đi ăn sáng dưới nhà
hàng của khách sạn. Lâu ngày anh Trung với anh Huy mới gặp nhau nên hai
người ngồi nói chuyện rôm rả về những chuyện hồi cấp 3 và cả những
chuyện xảy ra trong bốn năm qua nữa.
“Ước gì anh ở đây… Anh có
thấy anh Trung với anh Huy kia không? Họ đang nói chuyện rất vui vẻ đấy. Trong những câu chuyện ấy có cả anh nhưng… sao anh không ở đây?”
Ăn sáng xong, anh Huy đi đến chi nhánh sắp mở của công ty anh. Hãng thời trang Crush.
– Em đi với anh không? – Anh Huy hỏi nó khi vừa rời bàn ăn.
– Em… — Nó ngập ngừng.
– Ở lại chăm sóc Tuấn à? – Anh Huy hỏi nhưng không nhìn nó. Anh đang trốn tránh ánh mắt của nó…
Nó nhìn anh Huy, đôi mắt có chút ngạc nhiên vừa có chút ngại ngùng.
– Em…
– Có gì mà em khó trả lời vậy?… Anh đi nhé. Bye em. Tối anh qua. – Nói rồi anh Huy bước đi nhanh hơn.
Nó đứng lại. Anh Huy đã quyết tâm quên nó, quên đi tình yêu dành cho nó.
Tình yêu đầu của anh. Tình yêu bốn năm không lời của anh.
“Mấy
năm đi Pháp, anh cứ nghĩ sẽ quên em. Anh phải quên em. Em đã có Tuấn.
Nhưng khi biết Tuấn đã đi Thụy Điển. Tuấn cũng xa em như anh. Anh lại hy vọng. Hy vọng khoảng cách ấy tạo

chỗ trống, để khi anh quay lại, anh có thể… có thể xen vào đó. Anh không biết Tuấn yêu em đến đâu. Anh không
biết tình yêu của em dành cho Tuấn lớn chừng nào… Nhưng anh tin tình yêu của anh dành cho em đủ lớn để khiến em nhìn anh, nhìn anh với ánh mắt
ấy… ánh mắt mà lâu này em chỉ dành cho Tuấn. Đôi mắt biết cười của em…” – Ngồi trên taxi đến Crush, anh Huy mở ví ra. Ở đó có ảnh của nó. Tấm ảnh anh chụp lén được khi nó đang cười với anh Tuấn.
– Alô! Trang à? – Anh Huy nhấc máy.
– Sao anh vào Nam đột xuất vậy? Anh chẳng thèm nói với em một tiếng? – Phương Trang, em gái nuôi của anh Huy.
– Anh vào có việc của công ty. – Anh Huy trả lời một cách dứt khoát và lạnh lùng.
– Lý do đấy của anh không đủ sức thuyết phục đâu. Tất cả những gì anh
đang nghĩ, đang làm, em đều biết cả. – Sự sắc sảo đến độc đoán của Trang khiến anh Huy rất khó chịu nhưng anh chỉ đáp lại bằng giọng nói lạnh
lùng.
– Em quá đáng rồi đấy Trang ạ.
– Là em hay anh? Anh
đã biết rõ tình cảm của em dành cho anh từ trước đến giờ nhưng anh đã
bao giờ thèm để ý tới. Anh luôn đáp lại em bằng sự lạnh lùng… — Trang
đang nói nhưng bị anh Huy ngắt lời.
– Em thôi đi! Anh dập máy đi. – Anh Huy dập máy, nhìn lại ảnh Nhung rồi rút tiền trả bác tài.
“Anh sẽ không thoát khỏi em đâu!” — Trang nhìn chiếc điện thoại trên tay.
Phương Trang, là con gái của vợ chồng người bạn thân của bố mẹ anh Huy. Năm
Trang 12 tuổi, bố mẹ cô bị tai nạn ô tô và qua đời. Bố mẹ anh Huy đã
nhận cô làm con nuôi. Với anh Huy, Trang chỉ là một cô em gái nhưng với
Trang, cô chưa bao giờ chỉ coi anh Huy là một người anh trai. Cô luôn
cho rằng anh Huy phải là của cô. Đến cô cũng không dám chắc thứ tình cảm ấy là tình yêu hay chỉ là sự ích kỷ.
– Mẹ… — Trang bỗng hơi chột dạ…
– Mẹ không phản đối chuyện con yêu Huy nhưng… — Mẹ anh Huy ngập ngừng.
– Không! Mẹ đừng khuyên con gì cả. Anh Huy sẽ là của con. Anh sẽ về bên con.
– Con… — Giọng nói của mẹ anh Huy có chút gì xót xa, chút gì tức giận.
– Con đến công ty đây. Con chào mẹ. – Trang với lấy túi xách trên ghế sôfa rồi ra xe.
***
“Ôi… căn nhà này nhỏ quá, mình cứ tưởng tượng là nó lớn lắm cơ. Haizz. Nhỏ
thế này thì chắc mình còn lâu mới được dùng một mình một phòng. Thôi!
Thảm rồi! Hức!” – Đứng trước nhà mới, nó nghĩ trong đầu thế.
– Từ này đây sẽ là nhà mới của con. – Một người đàn ông với làn da sạm, tóc
đã bạc gần hết, đôi tay lớn đang đặt lên vai nó. – Con thích nó chứ? –
Ông nói tiếp.
– Cháu… – Nó lúng búng.
– Để ta dẫn con đi xem các phòng nhé. – Rồi ông dắt nó đi quanh các phòng.
– Căn nhà không lớn nhưng được bài trí khá đẹp mắt. Mọi chi tiết đều rất
giản dị, mộc mạc. Phòng khách đặt ở tầng một. Một bộ ghế sofa màu ghi
nhạt. Một chiếc bàn kính hình chữ nhật. Trên bàn là một chiếc bể cá xinh xinh. Hai chú cá vàng đang bơi tung tăng. Dưới đáy bể cá là những viên
bi lấp lánh nhiều màu. Gần bộ sofa là một chiếc tủ ti vi. Rẽ phải là một cái bếp, phải gọi là bé tí tẹo. Một chiếc bếp ga đôi. Một cái bồn rửa
bát đôi. Dãy tủ chạn bát màu ghi treo cao hơn tầm với của nó. Nó ngước
mắt nhìn một lượt rồi thở dài trong lòng. Một chiếc bàn ăn hình bầu dục
kê giữa bốn chiếc ghế. Rồi người đàn ông kia đưa nó lên tầng hai. Có hai phòng nhỏ tý. Phòng thứ nhất là phòng ngủ của người đàn ông kia và vợ.
Phòng trong cùng là phòng của con trai họ.
– Vậy cháu sẽ ngủ ở đâu? – Nó ngước mắt lên nhìn người đàn ông kia và hỏi.
– Tạm thời con sẽ ngủ cùng mẹ nhé. Bố sẽ ngủ ở phòng anh con. – Người đàn ông nhìnthẳng vào đôi mắt của con bé 12 tuổi trả lời.
– Con bé không nói gì. Người đàn ông kia tiếp tục dẫn nó vào phòng mà tạm thời nó sẽ ở. Chỉ cho nó đâu là chỗ nó để quần áo, đâu là bàn học của
nó, đâu là giá sách của nó, rồi ông để nó ở đó, đi xuống nhà. Nó ngồi
trong phòng một lúc rồi tò mò mở cửa phòng ra ngoài. Nhìn trái nhìn
phải, nó đi từ từ về phía cửa phòng bên cạnh. Theo lời người đàn ông kia thì đấy là phòng của người mà nó sẽ gọi là “anh”. Rón rén, nó mở cửa
phòng bước vào. Căn phòng của một người con trai đây ư? Căn phòng này
thật ngăn nắp và gọn gàng. Một chiếc giường gỗ màu đen được phủ lên bởi
một chiếc chăn màu đen. Duy chỉ có hai chiếc gối và ga giường là màu
trắng. “Có lẽ anh ta lớn rồi nên mới thế? Để anh Long và Phong dùng cái
phòng này xem. Chăn màu trắng cũng phải thành màu đen!” Nó cười thích
thú. Đối diện chiếc giường là một chiếc bàn học. Nó bước tới. “Cái gì
thế này?” Nó nhìn thấy một bức tranh vẽ bằng chì được đặt trên mặt bàn.
Nó cầm bức tranh lên và ngắm nghía. “Đẹp thật đấy! Nhưng sao… buồn
quá!”. Nó đang lẩm nhẩm nghĩ thế thì…
– Bỏ nó xuống! – Giọng một người con trai làm nó giật bắn mình đánh rơi bức tranh xuống đất, quay phắt lại.
– … – Nó ngắc ngứ không nói nên lời, chỉ sừng sững nhìn người con trai kia vài giây…rồi chạy nhanh ra khỏi phòng.
***
Vậy là mọi thứ cũng đã đâu vào đấy, tất cả mọi người đã về tới Hà Nội sau
chuyến bay 8 tiếng. Anh Tuấn cũng đã được đưa về nhà. Có cả một đội ngũ
bác sĩ chờ đón. Anh vẫn ổn. Vẫn chỉ là đang ngủ thôi. Rồi anh sẽ tỉnh
dậy.
– Về đến nhà rồi. – Nó reo lên thích thú và đẩy cửa vào nhà. – Em đi tắm đây. – Rồi nó chạy tót lên phòng.
Anh Trung nhìn theo nó không nói gì, kéo lê những chiếc valy nặng trịch

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT