watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3351 Lượt

vào nhà.
– Anh…
– Anh Trung giật mình quay đầu lại. Ly chạy tới ôm chầm lấy anh và khóc.
– Anh đừng rời bỏ em như thế! Em sợ…em sợ lắm. Đừng…Đừng bỏ em… – Ly không ngừng khóc.
– Ai nói anh bỏ em chứ? Đừng khóc nữa. – Anh vỗ vỗ nhẹ vào mái tóc của Ly. Ly càng siết chặt anh hơn.
– Anh bỏ đi… Không một lời… Anh không cần em nữa. Đúng không? – Ly nấc lên từng tiếng.
– Ngốc ạ! Anh đi có việc thôi. Anh đâu nói không cần nữa. Trong mắt em,
anh là một thằng tồi như thế à? – Anh Trung khẽ cười và nhìn vào đôi mắt ướt đẫm của Ly.
– Anh…không bỏ em chứ? – Ly ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh.
– Em đang ép anh làm điều đấy đấy à?
– Em không… – Rồi Ly lại ôm chặt lấy anh, nép vào ngực anh. Ấm áp…
“Sự sợ hãi xâm chiếm lấy con tim… Dù trong lòng vẫn có sự tin tưởng nhưng lúc yếu đuối nhất…ý chí vẫn chẳng thể chiến thắng…”
Và có lẽ mọi thứ đã trở về guồng quay của nó, anh Tuấn đã trở về, trở về
bên nó, anh sẽ không thể đi đâu được nữa… Lần này, nó đã quyết tâm giữ
anh…mãi mãi bên nó…không bao giờ rời xa… Anh Trung và chị Ly vẫn ở bên
nhau, tình yêu của họ vẫn vẹn nguyên dù đã từng có những khoảng lặng với anh Trung hay những giây phút sợ hãi của chị Ly… Tình yêu của họ không
đơn thuần chỉ là tình yêu. Nó hàm chứa nhiều điều hơn thế. Anh Huy đã
quyết tâm từ bỏ tình yêu dành cho nó. Nhưng có lẽ không phải từ bỏ… Nhìn theo một khía cạnh khác tình yêu anh dành cho nó không bị vứt bỏ, không phải bị rơi vào lãng quên… Mà tình yêu ấy trở nên cao đẹp hơn… Tình yêu có sự hy sinh. Tình yêu không đi cùng với sự sở hữu. Cứ ngỡ rằng có
nhau mới là hạnh phúc nhưng…một lúc nào đó phải nhận ra rằng trái tim có hình nhau cũng đã đủ hạnh phúc…
“Tại vì em đã yêu nên đợi chờ… Một tiếng yêu, anh từ lâu hững hờ… Để chiếc lá một mình cô đơn…”
– A lô ạ?
– Vẫn chưa dậy hả nhóc?
– Chưa ạ. Hè mà anh. Có phải đi học đâu mà dậy sớm. – Nó ngáp dài và cựa mình ngồi dậy.
– Không phải hè thì cũng phải dậy sớm chứ. Đi ăn kem không?
– Ăn kem thay ăn sáng ạ? – Nó giụi giụi mắt.
– Ăn sáng gì nữa? 10h hơn rồi.
– Mới ngủ dậy thì ăn gì chẳng là ăn sáng.
– Mới ngủ dậy mà nói một câu trả một câu. Có vẻ tỉnh lắm nhờ?
– Rồi rồi… Em dậy đây! – Nó dập điện thoại, chớp chớp mấy cái rồi cố ngồi dậy nhưng đôi mắt vẫn cứ nhắm nghiền. Trông nó chả khác gì người mộng
du lúc nửa đêm.
Sau vài chục phút cố gắng, nó cũng đã thoát khỏi cơn buồn ngủ.

– Trời nóng. Ăn kem chả có cái vị gì cả. – Nó kêu ca.
– Thế thì cứ chờ đến mùa đông rồi mới ăn nhớ? – Anh Tuấn trêu nó.
– Đương nhiên là không rồi. Thà nhịn cơm chứ không nhịn kem. – Rồi nó cười thích thú.
– Cái con nhóc này. – Anh cốc nhẹ vào đầu nó. Nó bặm môi cười.
Thế là đã hai năm rồi kể từ cái ngày anh về đến Hà Nội. Ngày nào nó cũng
đến chăm sóc anh. Sáng nó dậy thật sớm, đi mua lấy một bó hoa thạch thảo tím về cắm, đặt bên giường anh. Rồi nó đi học. Đi học về, ăn cơm, ngủ
trưa một chút, nó dậy học bài. Tối ăn cơm xong là nó lại phóng sang nhà
anh. Nó sang đọc cho anh quyển nhật ký của nó suốt bốn năm anh du học
tại Thụy Điển. Nó kể lại cho anh nghe những kỷ niệm giữa anh và nó. Nó
cứ ngồi luyên thuyên bên giường anh hết cả buổi tối. Trong tâm trí nó,
dường như anh không hề bất tỉnh, anh vẫn nằm đó, vẫn nghe thấy những câu chuyện không hồi kết của nó, vẫn nhìn thấy khuôn mặt hết sức biểu cảm
của nó… Nó thì cứ ra sức duy trì cái nhịp sống ấy. Vẫn một ngày với thời gian biểu như thế. Vẫn một trái tim với mãi một tình yêu chưa bao giờ
ngừng lại. Có lúc nó cảm thấy kiệt sức, bác sỹ vẫn tới nhà anh kiểm tra
tình hình của anh đều đặn, vẫn kê đơn thuốc nhưng… bệnh tình của anh
chẳng có gì tiến triển. Anh vẫn đấy… vẫn chìm trong cơn mê dai dẳng. Có
những ngày nó mệt lả đi vì đi học, ôn thi, sang nhà anh… Nó không còn
quan tâm đến bạn bè, không còn quan tâm đến những sở thích riêng của nó
nữa. Nó sống trọn với cái thế giới riêng dành cho anh. Có những ngày nó
ốm, nó nằm dài trong phòng. Nó lại nhớ đến quá khứ xa xôi, đến cái tình
yêu đầu tiên, cũng là tình yêu nó muốn là duy nhất ấy. Nó lại đắm mình
trong quá khứ, trong đau khổ…khi ấy, trong nó tràn ngập nỗi tuyệt vọng.
Nhưng giờ anh đang ở rất gần nó. Anh chẳng thế đi đâu xa hơn nữa… Hiện
tại, dù anh không thể nở với nó dù chỉ là một nụ cười nhưng nó vẫn hạnh
phúc hơn là bốn năm anh rời xa nó khiến nó tưởng như anhđã ra đi mãi
mãi… Nỗi đau khi anh đi du học đối với nó… xa anh khi ấy… còn đau đớn
gấp vạn lần sự chia lìa của cái chết… Nếu như yêu nhau, xa nhau vì cái
chết, sẽ chẳng còn hy vọng thêm gì nữa. Một dấu chấm có thể xuất hiện và chấm dứt cho tất cả. Nhưng vẫn sống, vẫn yêu… xa nhau về khoảng cách,
xa nhau về cả tình yêu, cái thứ tình yêu tồn tại trong cả hai trái của
hai con người… nhưng chẳng ai nói ra… vẫn phải mong ngóng, vẫn hy
vọng…hy vọng tình yêu vẫn có thể cất lời… hy vọng có ngày được nhìn thấy nhau… dù chỉ đơn giản chỉ là một cái nhìn mà thôi. Còn cái chết… Xa… là xa… mãi mãi…
Nhưng chuỗi ngày chờ đợi của nó đã chấm dứt cách
đây một năm rồi. Anh đã tỉnh lại. Có lẽ có phép màu trên đời này thật.
Việc anh tỉnh lại đã là một phép màu nhưng…di chứng để lại sau vụ tai
nạn, sau gần hai năm hôn mê, anh đã mất đi hoàn toàn trí nhớ. Có lẽ… đó
là cái giá phải trả để anh trở lại với cuộc sống này. Nó chấp nhận việc
anh mất hoàn toàn trí nhớ. Nó chấp nhận một người hoàn toàn mới. Nó yêu
anh… Tất cả chỉ vì có thế.
– Cô là ai? – Anh hỏi nó với ánh mắt
lạnh lùng, giọng nói vô cảm khi nó đang ôm chầm lấy anh mà khóc, đang
luôn miệng câu “Anh tỉnh rồi!”.
– Anh… – Nó bàng hoàng, sững sờ trước câu hỏi của anh.
– Đây là đâu? Mọi người là ai? – Không gian như trùng xuống. Mọi người
nhìn nhau, nhìn anh, nhìn nó… Anh nhìn nó… nhìn một lượt căn phòng… Căn
phòng vẫn chìm trong sự yên lặng đến đáng sợ.
Thẫn thờ không nói
nên lời, mẹ anh không chịu nổi mà ngất đi. Chị Phương và bố anh đỡ mẹ
anh về phòng. Còn mình nó trong căn phòng…cùng anh.
– Để… để em gọi bác sỹ… – Nó cầm điện thoại bấm số nhưng anh nắm lấy cổ tay nó.
– Bác sỹ? – Anh cựa mình muốn ngồi dậy.
– Anh nằm yên đi. Để em gọi bác sỹ.
– Sao tôi phải cần đến bác sỹ? Đây… đây là đâu? A …a … – Anh ôm lấy đầu và bắt đầu kêu gào.
– Anh sao vậy? Để em gọi bác sỹ. – Nó sợ hãi đến luống cuống, không biết phải giúp anh đỡ đau ngay lúc ấy hay là gọi cho bác sỹ.

– Này nhóc! Em vẫn nhớ mọi thứ về

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT