watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3348 Lượt

anh…của sáu năm trước chứ? – Anh hỏi nó, đôi mắt nhìn vào ly café đen đá.
– Sao đột nhiên anh lại hỏi thế? – Nó ngạc nhiên nhìn anh.
– Anh muốn biết về anh. – Giờ thì anh đã ngẩng lên nhìn nó nhưng anh lại
nhìn thẳng vào đôi mắt nó khiến nó vừa ngại ngùng vừa sợ sệt một điều gì đó liền cúi xuống.
– Anh là anh rồi đấy thôi. Còn cần phải biết
về ai nữa. – Nó xúc một thìa kem vào miệng. – Mà em lớn rồi. Sắp tốt
nghiệp đại học rồi. Anh đừng có gọi em là nhóc nữa.
– Em vẫn chỉ là nhóc con thôi. Không lớn được đâu. – Anh cười khiến nó thấy nhẹ cả người.
Nó không biết bản thân nó có muốn anh nhớ lại quá khứ hay không nữa. Nếu
anh nhớ lại thì liệu anh có yêu nó không? Nếu anh không nhớ lại… anh
cũng có thể yêu nó hay không? Liệu tình yêu của nó có vô vọng không?
– Anh hỏi lại em một lần nữa… Em vẫn nhớ mọi thứ về anh chứ? – Lần này nhìn anh có vẻ nghiêm nghị.
– Em… – Nó ngập ngừng nhìn anh khá lâu. – Nhớ! – Dứt lời nó cúi xuống xúc kem.
– Vậy kể cho anh nghe được không? – Anh vẫn giữ nguyên bộ mặt nghiêm túc ấy.
– Em… – Đôi mắt nó đã đỏ hoe từ lúc nào.
– Em không muốn anh nhớ lại à?
– Không. Không phải. – Nó trả lời thật nhanh khiến anh cũng hơi giật mình nhưng rồi nó lại ngập ngừng. – À…
– Em trả lời nghiêm túc cho anh một câu hỏi này được không?
Cố nén lòng không khóc nó trả lời anh.
– Anh cứ nói đi.
– Trước kia anh và em… – Giờ thì đến lượt anh ngập ngừng. – … anh và em
từng yêu nhau phải không? – Nó sững người không nói được gì chỉ biết
trân trân nhìn anh. – Anh đã từng hỏi mọi người nhưng chẳng ai chịu trả
lời anh. Đã có lần anh xem lại đồ dùng của anh. Laptop có ảnh em nhưng
lại có tên “4got” nên anh nghĩ có lẽ anh và em đã từng yêu nhau nhưng
cũng đã chia tay… – Nó vẫn nhìn anh. Đôi mắt đỏ hoe sắp khóc. – Anh xin
lỗi nhưng thực sự anh muốn biết mình đã từng như thế nào.
Nó phải làm gì đây? Trả lời với anh là không ư? Hay là trả lời là có? Nó sẽ
phải dựng nên một câu chuyện như thế nào? Đúng là nó nhớ mọi thứ về anh. Nhưng mọi thứ ở đây chỉ là những gì anh và nó có với nhau. Những gì anh giữ trong lòng nó đâu biết được. Nó phải trả lời sao với anh bây giờ?
Anh nói tiếp…
– Hôm trước anh tìm thấy những quyển nhật ký từ khi anh còn bé. Anh đã
đọc chúng… Nhưng quyển nhật ký từ khi anh học gần hết cấp 3, khi anh ở
Thụy Điển bị xé gần hết… Thực sự anh muốn biết… anh đã làm gì trong
những năm ấy… đã có chuyện gì mà… nó lại bị xé như vậy… Anh…
– Em không biết. – Nó đứng phắt dậy. Cúi gầm mặt xuống đất cố che giấu những giọt nước mắt đang lăn dài nó chẳng thể kìm lại. – Em về đây. Nó cầm
túi rồi quay người đi, cố bước thật nhanh ra khỏi quán kem…    
Chương 14
Nó lững thững bước trên con đường đầy nắng. Nó đang mong mưa. Một cơn
mưa rào có thể gột sạch những suy nghĩ trong nó. Nó yêu anh. Điều đó là
sự thật. Nhưng anh yêu nó hay không? Tại sao anh phải xé nhật ký? Tại
sao anh phải để file ảnh của nó tên “4got”? Những điều ấy nó không thể
biết, không thể hiểu. Từ lúc anh tỉnh lại,nó chỉ nghĩ nó muốn ở bên anh. Như thế nó đã đủ thấy hạnh phúc nhưng giờ đây anh muốn biết quá khứ. Nó sẽ trả lời anh là không ư? Anh và nó chưa từng yêu nhau. Phải. Đó là sự thật. Nhưng sao nó dành cho anh quá nhiều thời gian như thế? Tại sao
chỉ một từ “không” mà mọi người cũng khó trả lời mỗi lần anh hỏi đến?
Tại sao anh phải để tên kia là “4got”? Tại sao nhật ký lại bị xé?… Tại
sao?… Nó sẽ trả lời là có sao? Vậy tại sao hai người lại chia tay?
Chuyện gì đã xảy ra chứ?…
– Nhung! – Anh đã đuổi kịp nó.
– Em muốn đi một mình. Anh cứ về trước đi. – Nó cố gắng cứng rắn.
– Anh… xin lỗi! Anh đã hỏi.
– Không! Anh không có lỗi gì cả. – Nó ngắt lời anh. – Em sẽ trả lời câu
hỏi của anh… Em và anh chưa từng yêu nhau. – Nó nói một cách dứt khoát,
thật nhanh như để trái tim bớt đau đớn. Nó không quay người lại nhìn
anh, nó sợ anh sẽ thấy khuôn mặt đầy nước mắt của nó lúc này.
– Nhung… – Anh Tuấn bước gần sát nó, dần dần bước lên trên đối diện nó.
– Câu trả lời anh biết rồi đấy. – Những giọt nước mắt lănxuống.
– Lại khóc rồi con bé này! – Anh Tuấn cười hiền. – Nếu quá khứ chỉ đơn
giản như vậy thì có gì đâu mà phải khóc chứ? Đồ mít ướt! – Anh cốc nhẹ
vào đầu nó. Anh cứ tưởng tỏ ra thật tự nhiên, chẳng có chuyện gì lớn cả
thì nó sẽ bớt đau hơn nhưng…
– Nhưng em yêu anh! Và điều đó thì
anh chưa bao giờ biết! – Nó không tin nổi chính mình đã nói ra điều ấy.
Điều mà bao lâu nay nó chỉ dám giấu trong lòng.
Anh đứng lặng
nhìn nó. Nó nhìn anh, nhìn vào đôi mắt thân quen ấy như tìm kiếm một
điều gì đó, rồi bất chợt nó quay lưng, gạt nước chạy đi.
– Em xin lỗi…
Nó chạy đi thật nhanh. Nó muốn trốn tránh cái thực tại này. Nó vừa làm cái điều mà nó không thể tưởng tượng ra.
Đang đi phía bên kia đường, anh Huy trông thấy nó đang vừa chạy vừa gạt nước mắt, anh vội vàng quay xe đuổi theo nó.
– Nhung! Em sao thế? – Anh chặn nó lại.
– Đưa em đi! Đâu cũng được. Rời khỏi đây. – Nó vẫn không ngừng khóc.
Anh Huy không hiểu chuyện gì nhưng nhìn thấy bộ dạng của nó lúc này, anh
cũng đành chiều theo. Anh đèo nó đi trên nhưng con đường dài vắng người
và đầy ắp những làn gió. Nắng trưa không gay gắt. Một vài đám mây lớn từ đâu đó đã kéo đến che bớt ánh nắng mặt trời. Những làn gió lướt qua tai nó để lại nhưng âm thanh ù tai. Như sợ rứi ra khỏi xe lúc nào không
hay, nó quàng tay ôm chặt lấy anh Huy. Một cảm giác bình yên đến khó tả. Anh Huy dừng xe lại trước một bãi cỏ lau rộng lớn và tuyệt đẹp. Nó
xuống xe, giang tay đón gió với khuôn mặt tươi tắn. Bất giác nó thở dài. Đôi vai bỗng trùng xuống. Anh Huy nhìn nó, chẳng nói gì.
– Anh bảo anh Tuấn có nhớ lại được quá khứ không?
Im lặng một lát rồi anh Huy trả lời:
– Anh không biết nữa. Tuấn vẫn thế. Tình cách không thay đổi. Chỉ là…quên mất kỷ niệm.
Nó không nói gì. Đôi mắt cũng không ướt.
– Em…mong Tuấn nhớ lại phải không?
– Em không chắc. Quá khứ của anh ấy có em nhưng lại quá mờ nhạt. Thậm chí em còn không biết, trong quá khứ đó, em là gì với anh ấy. Vậy thì em có nên mong anh ấy nhớ lại hay không chứ? Chẳng lẽ chỉ mong anh ấy nhớ lại những ký ức không có em…? – Nó cười nhẹ. Một nụ cười chua xót. Chua xót cho chính bản thân nó. – Ở đây thích thật đấy! – Nó vươn vai. Những làn gió thi nhau len qua những lọn tóc của nó tung nhẹ. Mái tóc của nó đã
dài hơn trước. Màu nâu hạt dẻ vẫn thế. Vẫn giống như màu mắt của nó. Đặc biệt là vào lúc này, ánh lên cả màu nắng. Một cái nắng không gay gắt
nhưng đủ để xóa tan những ưu phiền, mệt mỏi trong tâm hồn của bất cứ ai
chạm phải ánh mắt

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT