|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Ngày mai bạn sẽ thấy giá trị lớn lao mà nó mang
tới."
Chương 15
– Tuấn đi Thụy Điển hơn hai tháng rồi. Em biết chứ? – Anh Trung đặt bữa sáng trước mặt nó.
– Em không. Em sắp muộn học rồi. Em đi đây. – Nó trả lời nhanh gọn, cầm túi nhanh chóng ra khỏi nhà. Anh Trung nhìn nó thở dài.
Thu rồi mà sao cái nắng vẫn gay gắt và bỏng rát. Những xác lá khô trải đầy
trên hè như đang uống lấy từng giọt nắng để mỗi lúc màu vàng lại càng
trở nên sáng úa, kho rụi. Một làn gió nhẹ thổi qua xào xạc đám lá. Vài
chiếc lá mỏng mảnh, yếu ớt đã vỡ tan. Còn những chiếc lá tuy đã lìa
cành, tưởng chừng như chẳng còn sức sống nữa lại đang nhảy múa những vũ
điệu rất riêng.
Nó đi xe nhưng vẫn không thôi ngắm nhìn chiếc
thảm lá vàng trải dài trên hai bên hè đường. Không suy nghĩ gì thêm, nó
đi nhanh đi học.
***
– Huy!
– Sao mẹ? – Anh Huy đang định ra khỏi nhà thì mẹ anh gọi giật lại.
– Chờ Trang rồi đi! Sáng nào con cũng cố tình đi sớm để tránh em. Hơn một năm trời rồi mà sao con không chịu hiểu?
– Con hiểu mẹ đang muốn nói gì. Con chưa muốn lập gia đình. Và con nhắc
lại một lần nữa. Người con lấy không đời nào là em gái con cả. – Anh nói rồi bỏ đi.
***
– Linh ơi! Đợi tớ!
Nghe thấy tiếng gọi, Linh liền quay người lại.
– Ấy đang lên thư viện à? Cho tớ đi cùng.
– Gì chứ? – Linh nhíu mày. Còn nó thì toe toét cười đáp lại. – Hôm nay bà bị sao đấy?
– Tớ có sao đâu. Đi lên thư viện thôi! – Nó nhanh nhảu bám lấy cánh tay của Linh.
– Tôi đâu có nói tôi lên đấy. – Linh hất tay nó.
– Ấy toàn lên hành lang tầng 7 thôi. Tớ biết lâu rồi. Vào thư viện vừa
tiện mượn sách học, vừa mát. Đỡ hơn nhiều cái hành lang đầy nắng kia. –
Nó lại bám lấy tay Linh.
– Bà muốn thì cứ vào thư viện mà ngồi. Tôi thích nắng kệ tôi. – Linh gạt tay nó lần nữa rồi đi lên cầu thang bộ.
“Cái con điên này! Sao đang nhiên lại nói chuyện với mình? Mọi ngày mình còn chẳng thấy nó nói chuyện với ai.”
Lên đến tầng 7, Linh đã trông thấy nó ngồi vô tư trên chỗ ngồi ưa thích của mình. Linh đi tới.
– Bà làm cái trò gì đấy?
– Tớ thử cảm giác hứng nắng của ấy! Nắng thế này mà ấy vẫn chịu được. Mà… da ấy cũng cứ trắng mới lạ chứ.
– Đồ trẻ con! Bữa nay rảnh rỗi đi phá người khác à? – Linh vứt cặp xuống
đất. – Tôi không phải thứ thích ở gần mấy người tiểu thư dỗi hơi. Tránh
qua một bên đi. – Rồi Linh ngồi xuống.
– Linh đừng để đầu con
trai nữa. Bớt lạnh lùng một chút. Cười nhiều một chút. Khuôn mặt Linh
nhiều nét dễ thương và nữ tính lắm. – Nó cười hiền nhìn Linh mặc cho
những lời Linh vừa nói.
Linh thực sự bất ngờ trước những hành
động của nó ngày hôm nay. Linh cảm thấy nó không vui vẻ như cái vẻ ngoài của nó. Linh không nói gì, chỉ im lặng nghe nó nói.
– … Không
phải tớ có tính tiểu thư. Không phải tớ có ý muốn xa lạ với mọi người.
Tớ chỉ là đã từng sống cuộc sống không phải của tớ thôi. Tớ vẫn để ý,
vẫn quan tâm nhưng tự bản thân tớ lại không cho phép tớ như thế. Tớ vẫn
biết mỗi sáng, ấy luôn là người đến sớm nhất nhưng lần nào cũng vào lớp
muộn. Tớ vẫn biết là mẹ con Lan mới nhập viện. Tớ vẫn biết thằng Tùng
mới nhận giải đôi chân vàng của trường. Tớ biết… Chỉ là tớ cố vờ đi để
sống vì một điều vô nghĩa…
Có lẽ đâu đó ở con người nó, Linhthấy đồng cảm. Linh dường như cũng có cách sống như nó. Linh thờ ơ với mọi
thứ. Thờ ơ với cả chính bản thân mình…
– … Vì thế, từ giờ tớ muốn sống cuộc sống của tớ. Là tớ. Ở ấy, tớ thấy có những nét thật thú vị.
Tớ có cảm giác như ấy sống một cách rất thoải mái, rất cá tính. Tớ muốn
là bạn thân của ấy được không? – Nó quay sang và nhìn Linh với đôi mắt
chân thành nhất.
Một lần nữa, Linh lại bất ngờ trước lời đề nghị dễ thương của nó.
Chương 16
– Sao hôm nay anh không đến công ty?
– Anh đi kiểm tra vài cửa hàng. Chuyện ở công ty đã có em lo rồi.
– Anh lại đang đi cùng con bé nào rồi đúng không? Sao anh lại có thể trở
nên như thế được chứ? Anh… – Trang gắt lên trên điện thoại.
– Em
thôi đi! Trước đây chưa bao giờ em dám nói với anh bằng cái giọng điệu
này. Đứa em gái anh luôn yêu quý giờ lại là người khiến anh thấy thật
khó chịu.
– Phải! Em thay đổi. Nhưng là vì ai chứ?
Anh Huy dập máy. Anh thấy mệt mỏi mỗi khi đối diện hay dù chỉ là nói chuyện trên điện thoại với Trang.
…
– Anh Huy ơi…! – Con nhóc 12 tuổi mới đến ngày nào giờ đã trở nên tươi tắn và dễ gần.
– Sao em? – Anh ngồi trên bàn học quay người lại nhìn con bé.
– Anh lại vẽ à? – Con bé tì tay lên bàn ngắm nghía bức tranh trên mặt bàn. – Anh vẽ đẹp thật đấy! Anh dạy Trang vẽ được không?
Anh xoa đầu con bé và gật đầu. Con bé nhìn anh và nở một nụ cười ngây ngô đáng yêu.
***
– A! Anh Minh về… Anh mua quà cho em chứ? – Nó chạy vù vào phòng khách và ngồi phịch xuống cạnh anh Minh.
– Chỉ quan tâm đến quà thôi. – Anh Minh giả bộ thất vọng.
– Em chỉ nói thế thôi ý mà… Sao lần này anh về Hàn Quốc lâu thế?
– Ừ! Bố anh gọi về có việc quan trọng.
– Anh Minh về. Hôm nay ba anh em mình ra ngoài ăn đi. – Cái bộ mặt hý hửng của nó. – Anh Trung đâu rồi ạ?
– Mình cứ tưởng nó quên luôn ông anh trai này rồi chứ? – Anh Trung đi từ trên tầng đi xuống.
– Quyết định thế nhớ! Em lên thay quần áo cái đã. – Rồi nó giữ nguyên cái bộ mặt hớn hở chạy tót lên phòng.
Anh Minh nhìn nó với vẻ khó hiểu.
– Sao đột nhiên con bé lạ vậy?
– Mình cũng chịu. – Anh Trung nhún vai trả lời. – Nhưng cái lạ này cũng tốt đấy chứ?
– Chuyện con bé với Tuấn có tiến triển gì à? – Anh Minh tiếp tục hỏi.
– Hình như là không. Tuấn đột nhiên bỏ đi Thụy Điển được mất tháng nay rồi. Con bé biết nhưng chẳng thể hiện thái độ gì cả.
– Ừ! – Anh Minh lặng đi suy nghĩ gì đó.
– Đi thôi! – Nó lao từ trên phòng xuống.
Sau khi thống nhất được địa điểm đi ăn, nó bảo hai anh đi trước còn nó sang rủ Linh đi cùng. Tất nhiên hai anh không biết gì đến sự xuất hiện của
Linh, và ngược lại Ling cũng chỉ nghĩ là có hai đứa đi ăn.
– Sao lại vào chỗ này? – Linh đang đứng trước một nhà hàng Pháp khá sang trọng.
– Vào nhanh thôi. – Nó cười và đẩy Linh vào bên trong mà chẳng để ý trước hai đứa nó có người đang đi vào.
Một vụ va chạm xảy ra.
– Xin lỗi! Chúng tôi vô ý quá! – Nó và Linh luống cuống.
Chàng trai cùng cô gái kia quay lại. Chàng trai nhận ra nó. Nó cũng nhận ra chàng ta.
– Cô đi đứng kiểu gì vậy? – Cô gái lên tiếng và nhìn Linh với ánh mắt coi thường. – Mà nhìn cô kià! Cô biết đây nơi nào không mà đặt chân vào đây chứ?
– Này cô kia! Cô… – Nó lên tiếng.
– Em quá đáng rồi
đấy. – Anh Huy quay sang nói với cô bạn gái đi cùng. – Anh xin lỗi. Anh
sẽ đền hai em bữa tối ngày hôm nay được chứ? – Anh nhìn nó và Linh.
– Không! Chúng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




