watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3340 Lượt

là hỏi đường… Và giờ chúng nó
thành bộ ba. Tuấn cởi mở và thân thiện. Linh từng nói với nó rằng. Ở
Tuấn có gì đó vẫn khiến Linh thấy nghi ngờ nhưng nó chẳng tin. Nó chỉ
tin vào những gì nó cảm nhận.
Mấy ngày này, không hiểu sao, Tuấn nghỉ học liên tục. Điện thoại không nghe máy.
Đang ngồi trong lớp thì nó có tin nhắn.
“Nhung đến đây được không?… Mình khó chịu quá!”
“Tuấn bị sao thế? Có chuyện gì à?” – Nó nhắn tin lại mà đến hết buổi học vẫn không có tin nhắn trả lời.
Tan học, nó và Linh quyết định đến nhà Tuấn xem Tuấn bị sao. Bấm chuông mãi không có người mở cửa. Bỗng có tin nhắn.
“Có 1 cái chìa khóa sơ cua để dưới chậu cây xương rồng nhỏ ngay dưới chân Nhung. Mình không xuống được.”
Nó và Linh tìm thấy chiếc chìa khóa và mở cửa vào được nhà. Đi lên phòng
Tuấn thì thấy Tuấn đang nằm trên giường. Mặt mũi phờ phạc, tái mét. Hai
đứa chạy lại hỏi han, cặp sốt.
– Để bọn tôi đưa ông đến bệnh viện. – Linh nói.
– Không! Tôi không muốn đến bệnh viện. – Tuấn cố gắng nói.
– Để Tuấn ở nhà thế này không được đâu. – Nó lên tiếng.
Tuấn nắm lấy tay nó, nói như sắp hết hơi.
– Không! Chỉ cần Nhung ở đây là được.
– Nói được thế này thì ông vẫn còn tỉnh lắm nhờ. – Linh nói còn nó thì im bặt. – Bà ở đây đi. Tôi đi mua thuốc hạ sốt cho tên điên này. Tiện thể
mua cháo và đồ ăn cho bọn mình luôn vậy.
Nó chỉ gật nhẹ đầu. Bàn
tay đang cố rút khỏi tay Tuấn nhưng không được. Mãi cho đến lúc Linh đi
rồi Tuấn thiếp đi nó mới rút tay ra được. Nó lấy khăn lạnh chườm cho
Tuấn. Toàn thân Tuấn nóng bừng. Miệng Tuấn thỉnh thoảng lại nói gì đó nó nghe không rõ. Có đôi lúc nó tưởng như Tuấn đang gọi tên nó vậy.
Linh về thì thấy nó cũng ngủ gục bên giường. Vỗ vai, Linh gọi nó dậy. Nó gọi và đỡ Tuấn dậy ăn cháo. Đang cho Tuấn ăn thì mẹ Linh gọi về. Linh không muốn để nó lại với Tuấn, dù gì cũng… Linh bèn gọi cho anh Huy đến. Anh
Huy có việcnên không đến sớm được, Linh đành về trước để nó và Tuấn ở
lại cùng nhau.
Tuấn sau khi ăn cháo, uống thuốc và vẫn được nó
chườm khăn lạnh thì đã đỡ đỡ sốt, Tuấn thiêm thiếp ngủ. Nó ngồi bên
giường nhớ lại thời gian khoảng hai năm trước, khi “anh” còn đang chìm
trong giấc ngủ không biết ngày tỉnh dậy, nó đã chăm sóc anh như thế này… Vậy là anh đi sang Thụy Điển cũng đã gần nửa năm. Nó phân vân tự hỏi…
Nếu bây giờ anh trở về thì sẽ như thế nào? Nó không biết phải đối diện
với anh ra sao nữa. Không thể tự nhiên như trước… Chẳng lẽ tránh mặt mãi sao… Nó…nó còn tình cảm với anh không? Đôi mắt nó bỗng cay cay…
Tiếng nhạc chuông bài “Even if I die, can’t let you go” của nó vang lên.
– Ơi anh!… Không sao đâu, bạn em đỡ sốt hẳn rồi em tự về được mà. Anh không phải lo đâu… Bye anh…
Tuấn đã tỉnh dậy. Có lẽ là do tiếng chuông điện thoại của nó. Nó mở cửa trở lại phòng Tuấn. Vừa mở cửa ra thì Tuấn ôm lấy nó.
– Đừng đi! – Tuấn thở một cách yếu ớt nhưng đôi tay lại thật khỏe.
– Buông tôi ra. – Nó cựa mình muốn thoát khỏi vòng tay của Tuấn nhưng
không thể. Cái vẻ yếu ớt của cậu ta như một sự giả dối hoàn hảo vậy.
Nó không ngừng giãy giụa để hất tay Tuấn nhưng Tuấn mỗi lúc như ôm nó chặt hơn.
– Đừng đi. – Tuấn vẫn lặp đi lặp lại câu nói ấy… Tuấn bắt đầu chạm môi
vào tóc nó. Nó cảm nhận được điều ấy. Tuấn tiếp tục hôn lên trán nó. Mắt nó… Nó cố quay mặt đi nhưng bàn tay Tuấn đã giữ lấy khuôn mặt nó. Tuấn
hôn lên môi nó. Nó cố lấy hết sức để gạt tay Tuấn nhưng nó không thể. Nó không chống lại được cái sức mạnh ấy. Đôi môi Tuấn vừa quấn lấy môi nó, một tay cầm tay nó, một tay ôm nó đưa gần đến phía giường. Nó cảm nhận
rõ thân mình nó đang ngả dần xuống vì bị sức nặng của Tuấn đè lên thật
khó thở. Một thoáng, nó cảm thấy tuyệt vọng, tưởng chừng như nó kiệt sức trước Tuấn. Một vài hình ảnh của anh Huy và cả “anh” đan xen hiện lên
trong đầu nó. Nó phải thoát khỏi Tuấn. Thoát khỏi cái nơi này ngay lập
tức. Nó cắn môi Tuấn rồi vùng dậy chạy thật nhanh xuống nhà.

hoảng sợ không nhận ra rằng trong căn phòng kia, ngoài Tuấn, ngoài
nó…vẫn còn có hai con người khác… Nó chạy thật nhanh ra khỏi ngôi nhà
của Tuấn. Nước mắt nó trào ra, nó kéo tay áo lau môi, lau mắt, lau những nơi mà đôi môi của Tuấn đã chạm tới. Nước mắt của nó không ngừng tuôn.
Đôi chân nó chỉ còn biết chạy…chạy bao lâu hay bao xa, nó chẳng cần
biết… chỉ cần biết là sẽ thoát khỏi ngôi nhà cùng con người kia.
– Đúng như ý cô chứ? – Tuấn nói.
– Anh diễn kịch đạt lắm. Tôi thấy anh có vẻ như học nhầm ngành rồi. –
Trang bước lại Tuấn, đưa tay lên sửa cổ áo, phủi phủi vai Tuấn.
Tuấn gạt phắt tay Trang. Trang không tỏ ra tức giận mà lại cười khẩy.
– Đạt được điều cô muốn rồi. Cô ra khỏi nhà tôi được chưa? – Tuấn trèo lên giường muốn ngả lưng.
– Vậy thì ai sẽ chăm sóc anh bây giờ? Con nhóc đó đâu còn ở đây. – Trang tiến lại gần Tuấn.
– Cô biến nhanh ra khỏi nhà tôi đi. Giờ tôi thấy ghê tởm cô.
– Anh phải ghê tởm chính mình mới đúng. Tôi chỉ là kẻ đứng sau. Còn anh
mới là người thực hiện. – Trang đứng phắt dậy. Khuôn mặt không có cái vẻ tươi cười như trước mà cảm tưởng như đôi mắt đã trở nên sắc lạnh. – Dù
sao thì… việc cũng đã xong. Khoản tiền công cuối cùng tôi đã gửi vào tài khoản cho anh. Thủ tục chuyển trường tôi cũng đã chuẩn bị xong. Chỉ có
điều, anh sẽ phải học nốt tháng này. Cứ làm như kế hoạch. Nhà mới cho
anh tôi cũng đã sắp xếp. Hai ngày nữa sẽ có người đến nhận lại ngôi nhà
này. Anh tự mau chóng thu xếp.
Trang bước ra khỏi phòng cùng người nhiếp ảnh. Cô ta đã có được những gì mình cần.
Tuấn nằm lại trong phòng… Nhớ lại bàn tay đã chăm sóc mình chỉ cách đây chưa đến một tiếng đồng hồ… Giờ thì nó đã quá xa vời… Tất cả những gì còn
xót lại chỉ là sự lạnh lẽo… lạnh lẽo trong tâm hồn trong cái nóng bức
đầu hè.    
Chương 19
– Cậu muốn ở lại đây tối nay không? – Câu hỏi của anh Minh khiến anh Huy hơi giật mình.
– À…thôi, mình về nhà đây. Còn một số việc chuẩn bị cho ngày mai. – Anh
Huy đứng dậy, không quên chào anh Minh bằng cái nháy mắt nhắng nhắng.
“Anh hiểu trong tim em đã và đang có một tình yêu quá sâu đậm, em vẫn đợi,
vẫn mong chờ người ấy… Cũng như anh bây giờ, vẫn mong chờ tình yêu nơi
em. Có lẽ anh nên quên em… Em đang đến bên người ấy rồi… Còn anh và em,
từ trước đến giờ vẫn là khoảng cách quá xa. Em chưa bao giờ nhìn về phía anh… Phải rồi… Anh sẽ quên em. Quên em từ ngày hôm nay. Bên em, tình
yêu của em sẽ khiến người ấy trở lại… Anh vẫn là người phải rút lui như
bốn năm trước… Anh yêu em… Tình yêu đầu…của anh…”
Anh Huy bước ra khỏi phòng của anh Minh, một lần nữa anh lại đi qua phòng của nó. Bất
giác, tay anh cầm lấy tay nắm cửa, mở ra… Một

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT