watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5292 Lượt

chỉ cần được bên người họ yêu, được trông thấy người họ yêu được bình yên là họ hạnh phúc lắm rồi. Đôi khi, hạnh phúc đơn giản chỉ có vậy…
Em và chị Châu cứ ngồi lặng yên bên nhau như vậy cho tới khi trống được vài phút bạn chị mới về trường xách theo bọc đồ. Thấy em ngồi với chị Châu, mấy chị đó cứ nhìn nhau rồi lại nhìn em cười tủm tỉm. Thôi thì cũng tạm biệt chị Châu và các chị bạn.
-Nghe lúc nãy em nói với chị rồi đấy, vui lên đi. Chị lên lớp với bạn đi. Thấy chị Châu ngồi một mình em ra ngồi cùng cho vui thôi. Các chị lên lớp đi ạ.
-Ừm. Bye em nhé. – nhìn cái điệu bộ chị nhí nhảnh đuổi theo các chị bạn khi bị trêu mà em phải bật cười. Đồ trẻ con.
Lên tới lớp thì liền tù tì một lũ lao vào hội đồng em.
-Định mệnh, thằng 4 hộp sữa thằng không hộp nào.
-Định mệnh thằng bắt cá 2 tay.
-Sư phụ, xin nhận đệ tử một lạy.
-Thiến ngay, đừng để cho nó đẻ. Nó mà cho ra một thằng cu thì sau con trai tao ế vợ mất.
….
Đệch, chỉ tại vụ gói quà cho Ly rồi lại ngồi với chị Châu trước mặt chúng nó thôi mà em trở thành thằng 4 hộp sữa. Có tiếng mà đếch có miếng thì sung sướng quái gì đâu, không khéo trở thành mục tiêu cần-phải-triệt-hạ của các đàn anh khối 12 cũng như các đàn em khối 10 chứ chả chơi.
Tối hôm đó đang nhởn nhơ thì em Ly pm OLA.
-Em chia tay rồi bồ ạ.
-Sao mà chia tay, nghĩ kĩ chưa đấy?
-Em nghĩ kĩ rồi ấy.
-Ừm. Nếu đó là tốt cho em. Đã quyết tâm như vậy thì phải cố sống cho tốt.
Bla…bla…bla….
-Chết rồi bồ ơi, thằng kia tới nhà em.
-Sặc. Bố mẹ có nhà không? Đuổi cmnđ, hay để anh đế hốt nó đi?. – đếch hiểu sao lúc ấy lo lắng cho Ly vãi. Mà lúc í cũng phải 10h – 10h30p tối chứ chẳng sớm sủa gì cho cam.
-Bố mẹ em có nhà, bố mẹ em cho nó vào rồi, thằng này được cái là lấy lòng được mẹ em.
-Sặc. Vậy bây giờ sao? – lúc này em nóng mặt vãi cả ái.
-Để em xuống xem sao đã rồi em pm bồ.
-Ok em.
Quãng thời gian đợi em nó mà cứ thấp thỏm trong lòng. Làm đếch gì mà lâu thế. Thằng kia đến nhà Ly khuya vậy làm gì? Khéo lại diễn vở đẹp trai không bằng chai mặt để xin Ly quay lại đây mà. Đúng là bậc kì tài trong tình trường, một vị thiếu niên kiệt xuất mà trong hàng vạn người mới khai quật được một người. Độ khoảng 20 phút sau hoặc hơn thế Ly pm cho em.
-Nó bỏ nhà đi, mẹ em cho nó ngủ nhờ đêm nay rồi, mai nó phải về.
-Ừm. Nó ngủ đâu?
-Nó ngủ phòng khách, em vừa phải chuẩn bị các thứ cho nó rồi.
-Ừm, vậy nhớ khoá cửa phòng.
-Vâng, em khoá rồi.
-Ừ. Vậy em nghĩ sao về nó? Em còn muốn bên

nó nữa không.
-Không bồ ạ, em không thể tiếp tục với nó được nữa.
-Ừm. Vậy em ngủ sớm đi, một ngày mệt mỏi rồi. G9 em.
-G9 bồ.
Vậy đấy, chày cối không thành huyền thoại được đâu, vớ vẩn còn bị ghét nữa ấy chứ chẳng chơi. Thôi kệ, ngủ cái cho khoẻ. Đang mộng đẹp thì tin nhắn tới. Moẹ, tỉnh cả mơ. Tin nhắn của Châm.
-Này, ngủ chưa?
-Tốt ghê ha, đêm hôm khuya khoắt nhắn tin hỏi ngủ chưa.
-Tại đang không ngủ được.
-Sao ế? Nói nghe coi.
-Đang mưa to, sấm chớp đùng đùng không ngủ nổi.
-Lạy mẹ, mùa mưa thì phải mưa to chứ, mà mưa to phải có sấm với chớp kiểu nhá đèn như bar mới vui chứ.
-Vui cái con khỉ í.
-Đừng bảo là sợ sấm nhé.
-Ờ, đúng rồi đấy.
-Dời ạ. Lấy tai nghe ra mà nghe nhạc.
-Đang nghe rồi, vẫn sợ.
-chùm chăn kín đầu này, bịt gối này. Sấm thì cũng có làm hại gì đâu.
-Rồi rồi, đang ở nhà một mình nên sợ, nãy còn nghe thấy tiếng cạch cạch.
Bỏ mẹ chị Châm rồi, vớ vẩn trộm chứ chả chơi, đùa chứ để chị Châm trông nhà vào thời tiết mưa rào kèm sấm chớp lúc này thì chẳng khác nào mở cửa đón trộm vào nhà.
-Này, chị đã đóng hết cửa chưa thế?
-Hình như là đóng hết rồi hay sao í.
-Sao lại hình như? Cố nhớ lại xem nào?
-Thôi chết, còn cái cửa trên sân thượng.
-Đệch, mà không sao, trên ấy cao vậy ai mà leo lên nổi.
-Cái cây vú sữa cạnh nhà cao ngang chỗ ấy đấy.
-Đù mé, khoá cửa phòng lại, luôn và ngay – thề là lúc í lo cho sự an nguy của chị Châm không hơn không kém.
-Rồi, chốt rồi, mà hình như cứ nghe thấy tiếng cạch cạch ấy.
-Xời, tiếng cửa trên sân thượng không đóng bị gió thổi ấy mà. – em cố trấn tĩnh và tự động viên chị Châm cũng như chính mình.
-Ừ ừ. Mưa to quá, có phiền ko khi nhắn tin muộn thế này? – lúc í cũng tầm 2h sáng gì đấy.
-Không sao đâu, sáng thì nhớ lên sân thượng đóng cửa vào đấy.
-Rồi rồi. À. Có bài hát nào hay hay không?
-Dạo này toàn nghe nhạc của Phúc Bồ thôi.
-Hơ hơ. Chưa nghe bao giờ nói thử vài bài xe nào?
-Google search Phúc Bồ ra cả đống ấy. Ví dụ như Hạnh phúc khi anh có em này…
-Ừ rồi, để tải phát nghe thử đã. Ngủ ngon nhé.
-Ok. Ngủ ngon nhé.
Hạnh phúc khi anh có em cũng chính là bài hát đầu tiên mà em từng hát cho một người con gái nghe, lại còn không nhạc nữa mới ngầu chứ. Rồi nỗi nhớ về chị Châu lại trào lên, những ngày qua em luôn ép buộc mình phải gạt bỏ nó ra khỏi mọi suy nghĩ, bất kì suy nghĩ nào liên quan đến chị em đều gạt phứt, em ở thời điểm đó đã mặc định chị Châu và em đã-chấm-dứt-mọi-chuyện-yêu-đương. Yêu một người, rồi từ bỏ một người. Quen một người, rồi phải quên một người. Trân quý một người, rồi làm tổn thương một người. Thương yêu một người, học quên một đời… Có phải mọi thứ chỉ quanh quẩn thế đúng không chị? Chúng ta ngay từ lúc sinh ra đã bị khuyết một nửa phần hồn còn lại, tháng ngày trôi qua cũng là lúc ta tiếp tục con đường lắp ghép nó cho vẹn toàn. Sẽ có những mảnh ghép sai trong vô vàn những mảnh ghép ta bắt
gặp, cho đến một ngày ta tìm được mảnh ghép hoàn hảo cho một nửa cuộc đời mình. Vậy chị là mảnh ghép em tìm sai?Hay vốn dĩ chúng ta chưa bao giờ tồn tại hai từ “yêu thương”? Người ta nói tình yêu như trò đuổi bắt, một người đuổi, một người chạy. Có lẽ cả em và chị, chúng ta chỉ dừng lại bên nhau một quãng, rồi lại phải mải miết đuổi theo một người khác. Làm sao tình yêu có thể xuất hiện giữa chúng ta khi mà người đằng trước cứ mỗi lúc một bỏ xa người đằng sau dù người đằng sau đã mệt nhoài rồi cơ chứ. Trò đùa số phận đưa chị xuất hiện trong cuộc sống của em rồi nó cũng nhẹ nhàng nhấc chị rời khỏi cuộc sống đó…
Chap 27
Sáng hôm sau bảnh mắt ra thấy Châm gọi điện. Moá, từ trước tới giờ nào có gọi điện đâu. Hay lại có biến thật rồi?
-Alo. Châm phải không.
-Không thì ai nữa. Đang làm gì đấy? – đệch, vậy là không có biến gì rồi. Nhẹ cả gánh.
-Đang chào cờ… – em tính troll Châm, đếch gì, sán ngày ra đã gọi điện hỏi đang làm gì.
-Hả, sao lại đang chào cờ? – Châm ngu ngơ đáp.
-À không, sáng ra gọi làm gì đấy?
-Có gì đâu, chỉ sợ hôm qua ngủ muộn nên gọi xem dậy chưa í mà.
-Ờ, dậy rồi đây, đi giải quyết nỗi buồn đây. Thế nhé.
-Ờ, bye. – tự nhiên hôm nay quan tâm nhau vãi.
Đùa chứ, mấy ngày này chỉ muốn ở nhà ngủ cho khoẻ, đi học mà cứ như đi chơi. Thói đời, đi học thì muốn nghỉ, nghỉ thì lại muốn đi học. Đang mơ màng thì thằng Trung lôi em dậy.
-K, K, có chuyện gấp, nhanh!
-Có gì hot???
-Nhanh, ra nhà vệ sinh, nhanh.
-Dụ bố ra nhà vệ sinh để hấp diêm tập thể à? Đéo. Để bố ngủ.
-Mày điên à? Chị Quỳnh đang bị thằng Quân Đoàn nó chặn ở nhà vệ sinh kìa! – Trung là thằng duy nhất biết em vẫn để ý tới chị Quỳnh. Mấy thằng kia hiển nhiên sau cái vụ Ly với Châu thì đã nghĩ em một cổ 2 tròng đó thôi.
-Đệch, sao không nói sớm.
Em đứng lên phi với tốc độ bàn thờ. Em đã từng nhắc lớp chị Quỳnh học một mình một toà nhà cách đây vài chap rồi nhé, và cái nhà đấy nối liền với toà nhà mà bọn em học qua cái hành lang nhà vệ sinh nhé. Lớp chị nằm ở tầng 2, lớp em ở tầng 3 nhé. Thằng Quân kia thì nó học cùng trường cấp 2 với em, chơi với nhau cũng khá thân, thằng này là trùm phá ở tầng 2 cmnr, nó thì chỉ khoái trêu thôi chứ chẳng bao giờ làm gì khác, nhưng em éo đảm bảo mấy thằng bạn nó. Chị Quỳnh của em như vậy cơ mà. Em chạy ra chỗ hành lang nhà vệ sinh tầng 3 ngó xuống, chị Quỳnh và bạn chị đang cố bước qua thằng Quân, trông cả 2 người lúng túng rõ rệt. Tự nhiên em lại khoái xem chị xử lí chuyện này ra sao. Thằng Quân chỉ có một mình nên em cũng an tâm phần nào. Thôi, cứ nghe ngóng xem sao đã.
-Quân: muốn đi qua thì phải nộp 2.000đ.
-Quỳnh: ơ, nhà vệ sinh nhà em à? – chị hơi nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu.
-Quân: em quản lí khu này. – mặt thằng bé vẫn nhơn nhơn.
Lúc này thì trông chi quạu thật cmnr. Mặt thì nhăn nhó, bặm môi rồi kéo chị bạn kia nguẩy mông quay về lớp, bộ dạng chị Quỳnh lúc đấy khiến em đếch thể nhịn cười.
-Định mệnh Quân, người yêu tao đấy! – em cố hét to cho chị nghe thấy, tiện đánh dấu chủ quyền luôn.
Chị thoáng giật mình quay lại thăm dò chung quanh, hướng mắt lên tầng 3 trông thấy em. Chị giơ nắm đấm lên đe doạ em, thấy cái mặt nhăn nhở của em chị lại nguẩy mông về lớp, vẫy vẫy chào em mà đếch them quay đầu lại. Ơ cái đệch.
-Quân, từ sau đừng có chặn chị í nữa đấy. – lúc này em mới nói vọng xuống dưới với thằng Quân.
-Ờ, bố biết rồi, đm, có người yêu mà giấu. – Quân nói vọng lên.
Vây là lại thêm một bước gần hơn với chị Quỳnh chút chút. Tung tẩy về lớp lại thấy

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT