|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
à?! Vào phòng người ta phải gõ cửa chứ!!!!!” Lâm Tịch tức tối.
“Anh Lâm Tịch!!! Tại sao anh lại kết hôn???”
Cô ta không thèm quan tâm đến sự giận dữ của anh, điên cuồng hét. Anh đập bút xuống bàn, nói:
“Uả??? Tại sao tôi phải báo cáo với cô?! Cô tưởng cô là má tôi chắc?!!! Hừ.”
“Anh…!!!!!! Lâm~Tịch~!!! Huhu…Em có gì không xứng mà tại sao anh lại không chịu đám cưới với em???” Nhã Vi gào khóc. Cô từ nhỏ muốn gì dược nấy, cưng chiều như là tiểu thư, vậy mà bây giờ có người dám bỏ rơi cô!!!
“Nè!!! Cô đừng có điên quá nha!!! Vừa phải thôi!!! Tôi cưới chó cưới mèo, còn hơn cưới con cọp cái điên dại như cô. Lỡ tối cô điên điên bật dậy ‘cạp’ tôi một cái thì sao???”
Lâm Tịch tức đến mức muốn lật bàn luôn!!!! Một con điên ở nhà đã đủ mệt rồi, thêm con này nữa thì chết cho rồi?!!!!
“Anh nói gì em cũng được!!! Nhưng xin anh đừng bỏ em!!!!!”
“Cô bị gì nhập thế? Tôi có yêu thương cô bao giờ?! Hứ!!!!!!!!”
“Em?! Em…Em yêu anh mà!!!!”
“Yêu tiền của tôi thì có!!!!! Biến!!!!” Lâm Tịch khoanh tay, lườm cô.
“Em…em không đi! Em phải xem vợ anh xinh đẹp thế nào, tài ba thế nào mà cưới được anh?!!!”
“Muốn xem? Đừng~ hối~ hận!!!!!!”
Hai con cọp cắn lộn!!! Hehe…Kỳ này có chuyện vui xem rồi!!!!
…
Lâm Tịch thoai thoải rút điện thoại ra, gọi cho Dương Chi Ngọc:
“Công ty có chuyện gấp! Mau về nha em!!!!”
Bên này, Dương Chi Ngọc đang lườm lườm Trương Quân Hựu thì nghe có điện thoại, ai dè, mới bắt máy thì tên ấy đã cho một câu ngọt xớt: “Công ty có chuyện gấp! Mau về nha em!!!!” rồi cúp máy mất tiêu!!!! Hừ!
“Tôi có chuyện đi ngay, hai người ở lại! Bye~”
“Bye bà nha!!!!!” Lam Khê nhẹ nhàng. Sau đó thấy Quân Hựu nhìn mình chằm chằm thì lầm lũi đi lên lầu, không dám nói gì thêm!!!
…
Dương Chi Ngọc trên đường ghé sang công ty Lâm Tịch thì tỏ vẻ chẳng vội vàng gì, còn sáp nhập vào mấy hiệu shopping xem, kết quả là hơn một tiếng đồng hồ mới đến được công ty.
Đằng này, Lâm Tịch lo đến sốt vó cả lên, chẳng lẽ cô ấy không tới?!
Nhã Vi có vẻ không kiên nhẫn nổi nữa, cô ta tiến lại gần anh, vuốt ve cổ áo anh, nhón người nói khẽ bên tai anh:
“Hình như~ vợ anh~ không xem trọng anh lắm thì phải???”
Chưa kịp đẩy con đỉa tên Nhã Vi này ra thì cửa bật mở, Dương Chi Ngọc tiến vào…
************Sunflower
Cửa mở, cô bước vào, vừa hay chứng kiến được một cảnh H tại văn phòng!!!!
Có~ chuyện~ gấp~ là đây????
Lâm Tịch biết cô hiểu lầm liền đẩy Nhã Vi ra. Tiến lại gần cô, ôm cô vào lòng rồi nói với Nhã Vi:
“Xin lỗi cô! Nhưng đây là vợ của tôi!!!!”
Nhã Vi thầm đánh giá Dương Chi Ngọc. Làn da trắng trẻo. Đôi mắt có vẻ kiêu ngạo và bướng bỉnh. Môi hồng ngọt ngào làm người khác giới mê say. Dáng người mảnh dẻ nhưng không có chút gì là ủy mị mà còn toát lên vẻ mãnh liệt đặc trưng. Ngoại hình cộng với vòng tay của Lâm Tịch đang ôm Chi Ngọc làm Nhã Vi tức sắp ói máu!!!
“Em không tin!!!!!!!!!!!!!!!!” Cô ta rú lên một tràng. Chỉ có câu này mới làm cơn tức của cô ta tạm lắng.
“Này! Nhỏ kia, có biết đây là văn phòng không hả??? Hả??? Muốn la cứ ra chợ mà la. Nhé?!” Dương Chi Ngọc khoanh tay trước ngực, khinh khỉnh nhìn Nhã Vi.
“Cô không có tư cách phê phán tôi!!!!!!! Nói mau, cô giở thủ đoạn gì mà anh ta cưới cô vậy hả???”
Nhã Vi điên rồi, cô ta điên mất rồi!!!!
Thế nhưng, trò mèo này không làm Chi Ngọc sợ, cô bình tĩnh ‘truyền đạt bí kíp’:
“À! Là thế này. Dễ lắm! Cô cứ lên thẳng tầng thượng của công ty chúng tôi, ngửa mặt lên trời hét ba chữ: Em yêu anh, rồi nhảy thẳng xuống là được!!!! Hahaha!!!”
Nhã Vi giận tím cả mặt. Dương Chi Ngọc thì cười hả hê.
“Câm miệng!!!!!!!!!!!!! Mày mà còn cười, tao đánh mày gãy răng bây giờ!!!!!!!!!!”
“Hứ! Nhỏ kia, mày có tin mày nói một tiếng nữa tao đánh cho văng cả cái hàm khỏi mọc răng nữa không???”
Dương Chi Ngọc thoáng cái dẹp đi nét mặt khinh bỉ, thay vào đó là trừng mắt dọa nạt. Đánh? Đâu có dễ!!!!!!
“Mày…!!!! Anh Lâm Tịch!!!!!!!!!!!!!!!!!”
Nhã Vi còn chưa kịp vòng qua ôm lấy anh thì bị câu nói của Chi Ngọc làm cho hóa đá:
“Sao???? Cãi không lại tính nhờ zai giúp hả???”
Câu này cũng làm Lâm Tịch sững sốt!!!! Trời ơi~Đừng có lôi tôi vào ‘cuộc chiến cọp rừng’ của các người chứ!!!!!
“Con nhỏ kia!!!! Làm người thứ ba, còn dám vác mặt đến à?!!!”
Dương Chi Ngọc thản nhiên:
“Haizzz…Người ta là có luật pháp chứng minh, là vợ chồng có danh có phận! Còn cô, ở cái xó xỉnh nào nhào ra đây vậy hả? Kẻ thứ ba là cô thì có!!!!!!…Mấy người đừng có nói với tôi là thề làm vợ chồng có trời đất chứng giám à nha?! Không ai tin đâu!!!!”
“Cô!!!!!!!!!!!!!! Cô giỏi lắm!!! Chờ đó!!! Tôi không để yên vụ này đâu!!!!”
“Yên tâm! Thời gian tôi free rất nhiều. Hehe!!! Có gì cứ đến tìm tôi thẳng đi nhé!!!!!”
Cô còn trêu tức, nói với theo.
Haha!!!!!
Đọc tiếp : Tên Kia Đừng Tưởng Bở – Chương 08 ››
Chuyện Xưa
Hôm nay là giỗ cha, cô không đến công ty mà về nhà ngay. Vừa bước vào nhà thì…
“Đứa bất hiếu!!!!! Mày còn về đây làm gì??? Đi ngay cho khuất mắt tao!!!!!!!!”
Cô nghe thấy tiếng mẹ quát lớn. Haizzz…Chắc lại la mắng chị hai nữa chứ gì!!! Lần nào mà không như vậy! Nhưng bất quá, mẹ cô chỉ quát chị ấy mấy câu, gào thét chút xíu rồi cũng chỉ lừ mắt nhìn chị ấy thôi à!!!!
Thế nhưng, không phải vì vậy mà cô có thể tỉnh bơ được!!! Dù muốn dù không cũng phải can thiệp chứ!!!
“Mẹ à!!! Mẹ đừng có la chị nữa!!!! Chị hai bận vậy mà còn tới đó!!!!”
“Tốt nhất là nó đừng có về nữa!!! Nhà này từ lâu không còn là nhà của mày nữa rồi!!!!!!!” Câu cuối mẹ cô quay sang Dương Chi Tuyết hét lớn. Dương Chi Ngọc nói thầm:
“Chứ sao mẹ cho chị ấy làm thiết kế chính của công ty mình chứ?!!!”
“Chi Ngọc,…Không…không sao!” Dương Chi Tuyết khẽ kéo tay đứa em. Dù sao bao nhiêu năm qua chuyện này cô cũng đã quen rồi.
“Mẹ!!!!!!! Mẹ thôi đi!!!!!! Bao nhiêu năm qua mẹ cũng phải bớt bực tức đi chứ!!! Sao mà mẹ thù dai quá vậy???” Cô bắt đầu bực mình. Haizzz…Bao giờ cái điệp khúc này mới tới hồi kết đây?
“Con còn bênh vực nó…”
“Đó là chị con! Là con gái của mẹ!!!!”
“Mẹ không có đứa con gái khốn nạn như nó!!!!!!!!”
“Mẹ!!!!!!!!!!”
Dương Chi Ngọc và mẹ cãi vả một hồi. Nhìn lại mới phát hiện: Chị hai đâu rồi???
“Dạ! Thưa bà chủ, cô chủ nhỏ! Cô chủ lớn nói chỉ thắp nén nhang cho ông chủ rồi đi ngay!!!! Không ở lại phiền lâu đâu ạ!!!!”
Dì Vân đứng cạnh khẽ nói. Cô nhìn thấy trong mắt mẹ hiện lên một tầng mất mát. Dù vậy, cô vẫn tức, nói:
“Đó! Tại mẹ đó!!!! Lần nào mẹ cũng như vậy hết à!!!!”
Nhìn dì Vân, cô thấy dì ra hiệu cho cô im lặng.
*************Sunflower
“Chi Ngọc!!!!!!!!!!”
Có tiếng người gọi tên cô.
“Ê! Ai cho anh vào nhà tôi ngang nhiên vậy hả???? Hả???”
Cô đứng bật dậy. Đến đúng lúc lắm, vừa lúc cô muốn tìm người trút giận.
“Đây là nhà mẹ vợ, anh cũng có thể coi như là nhà anh vậy!!! Em yêu~” Anh kéo cô vào lồng ngực mình, siết chặt cô ra vẻ như rất thương yêu cô.
Tức tối vùng ra, cô hét:
“Tránh xa tôi ra giùm!!!! Ở đây đừng có bày ra bộ mặt giả dối đó. Ai cũng biết cái mặt đểu-chảnh-giả tạo của anh rồi!!!!!!!!!!”
Cười nhẹ, anh không làm khó, bỏ cô ra. Bắp tay, chỗ vừa bị ấy siết lấy đỏ lên một mảng.
“Tới làm gì?” Cô hỏi trống trơn.
“Ăn giỗ!” Anh cũng ăn miếng trả miếng.
“Ai mời? Mời ai???”
Cô hơi tức. Đồ mặt dày như mặt lộ!!!!
“Anh là chồng em! Là con rể. Anh tất nhiên phải đến cho phải phép chứ!!!”
“Anh tốt nhất cút xéo đi!!!… Phải phép?!… Anh làm như mình là rể hiền không bằng~”
“
##$%^&)#!!$hh…”
Anh chỉ biết…bó tay!
______________
Chap sau…Hehe:
“
Câu trả lời của cô làm cho anh thấy giận dữ đầy một bụng. Anh giữ chặt cổ tay cô, áp sát cô vào vách. Môi kề môi hạ xuống….
“Ưm…?!”
Cô hai mắt tròn xoe.
Á!!!!!!!!!!!! Cái gì vậy hả trời??????????”
…
Mọi người thử đoán coi!!!!
Dương Chi Tuyết mặt không chút biểu cảm bước ra khỏi nhà. Vừa định mang giày vào rồi đi đến công ty thì trên đỉnh đầu vang lên một tiếng nói:
“Vào ăn cơm rồi hãy đi!”
Là mẹ!
Tiếng nói ấy nhẹ nhàng, không phải là thét gầm như lúc nãy nữa. Dương Chi Tuyết bất giác thấy trong tim có thứ gì đó trào ra, hốc mắt đỏ lên…
“Dạ!”
Lẽ nào mẹ hết giận rồi???
…
Dương Chi Ngọc đứng trên ban công thấy cảnh đó, cô vô thức mỉm cười.
“Cười gì đó?”
Một giọng nói đầy nam tính vang lên.
“Ê!!!!!!!!!!! Làm hết hồn à!!!!!”
“Làm chuyện gì sai trái sao???” Anh nhướn mày cợt nhã cô. Trừng mắt, cô mắng:
“Sai trái cái đầu anh!!!!” Cô xoay người muốn bước vào nhưng bị anh chặn đường. Hứ! Hôm nay hắn ta bị sao vậy???
“Anh muốn gì hả???”
“Em không thấy có lỗi ư???”
“Lỗi phải gì?!”
“Đám cưới hơn hai tháng mà vẫn chưa có chuyện gì~ xảy ra…”
“Thì đã sao? Anh mau biến đi chỗ khác!!!!”
Câu trả lời của cô làm cho anh thấy giận dữ đầy một bụng. Anh giữ chặt cổ tay cô, áp sát cô vào vách. Môi kề môi hạ xuống….
“Ưm…?!”
Cô hai mắt tròn xoe.
Á!!!!!!!!!!!! Cái
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




