|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
đi mua, khoan chờ anh chút!_ Tú nói rồi lôi cái điện thoại trong túi ra, bấm số và gọi.
Nó nằm dài trên phòng thì bất chợt điện thoại reo lên, trong lòng vẫn còn hậm hực bước xuống giường tìm nhưng loay hoay mãi mà chẳng thấy đâu. Định mặc kệ cho nó reo đã rồi thôi nhưng càng nghe càng nhứt óc mỏi tai. Lồm cồm khom người xuống gầm giường, á à thì ra cái dế đang nằm ngổn ngang phía dưới.
Lôi ra và cầm lên, là số Tú chắc định xin lỗi đấy mà. Nó đang phân vân không biết có nên gọi lại hay mặc kệ thì điện thoại reo lên, hắn gọi lại, nó do dự một lát rồi quyết định bật máy vì không nỡ đối xử vậy với lại nó cũng muốn nghe hắn nói gì.
-_ Hắn tìm cách dụ dỗ nó.
Cái miệng nó khẽ cười nhưng im lặng không đáp lại, vậy đi cho hắn hết dám bắt nạt nó. Thấy chẳng trả lời bên kia thở dài nói tiếp.
-
Nó ngẩn người, cái mặt từ ngơ ngác dần dần đỏ lự. Cái gì? nó không thể tin hắn lại bỏ cuộc nhanh như vậy, định nhân cơ hội này ra vẻ thế cơ mà hắn nói một câu nó tức như điên, nghĩ sao vậy trời, hết giận gọi cho hắn hả? Hắn đang định chọc cho nó nổi khùng lên chắc?
Đã vậy khỏi gọi luôn cho biết mặc, bực cái mình chứ chẳng chơi, hắn làm mất điểm trong nó quá đi. Bực bội nó nhảy lên giường tiếp tục sự nghiệp ngủ.
Hắn dưới này cũng láy xe rời đi, thật sự hắn nghĩ đơn giản vậy thôi, khi nào không còn giận thì gọi cho hắn biết chứ bây giờ chả lẽ ôm mặt khóc lóc kể lể xin?
Ơ hay, hắn chẳng thích nói nhiều, thật tình hắn yêu nó nhưng không biết làm sao để bộc lộ để nó hiểu, hắn không miệng lưỡi ngọt trước mặt nó trong khi trước mặt những cô gái khác thì lời lẽ như đường. Với nó, Hoàng Tú luôn luôn là chính mình, nóng tính, suy nghĩ trẻ con và rất kiệm lời.
Hắn yêu nó vì cái tính trẻ con, ngang bướng không sợ trời không sợ đất chỉ sợ thiếu lương thực ăn uống. Trong tim hắn nó luôn chiếm giữ một phần quan trọng và hắn chắc rằng không thể thiếu trong cuộc đời của mình.
Trưa, cái nắng gay gắt khiến con người ta cảm thấy vô cùng khó chịu, bức rức mệt mỏi, tự hỏi cớ sao nắng lại nóng thế? nóng cháy da bỏng thịt, nắng như muốn đưa mọi thứ vào lò nung vậy. Thật sự chỉ ước bất chợt có một cơn mưa nho nhỏ để có thể xoa dịu bớt cái không khí lò thiêu này.
Nó uể oải bước xuống nhà lấy trong tủ một chai nước ướp lạnh nốc cạn, rồi thở dài nhìn ra ngoài. Hắn với nhóc Boo đi mất rồi, kể cả Minh cũng không thấy đâu hết, vắng họ nó buồn quá, tự nhiên muốn khóc ghê vì cái bụng của nó cứ réo in ỏi.
Nó không thể điện bảo hắn chở đi ăn được, nhất định phải cho hắn nếm mùi lợi hại mới được, cơ mà nó có đang quan trọng hóa vấn đề lên hay không nhỉ? Lấy cái dế ra, nó bấm số gọi cho Minh.
Bên kia cứ đỗ từng chuông dài mà không ai bật máy, nó thở dài định tắt thì bất chợt bắt máy và nói.
-_Một giọng con gái vang lên đầu dây bên.
Nó hơi ngạc nhiên, ậm ừ nói.
-À, cho tôi xin lỗi vì làm phiền._Cảm giác lạ lẫm len lỏi trong tim nó, chắc vì hơi buồn và thất vọng. Cũng phải Minh đào hoa, nhiều người theo đuổi mà.
-_Cô gái bên kia nói giọng gấp gáp làm nó bổng thấy lo lắng vô cùng, vội cụp máy phóng ra đường mà chẳng nghĩ ngợi gì.
Đón xe tới địa điểm ấy, nó chạy vào trong nơi tiếng nhạc xập xình dù là ban ngày nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy đau đầu bởi ánh đèn màu mè chói lóa, ai cũng điên cuồng với những điệu nhảy ra đâu vào đâu, nó đảo mắt tìm kiếm và một chàng phục vụ bước lại hỏi.
-Cô cần gì ạ?
-À, ở đây có ai tên Gia Minh không?
-Ừm, cậu Minh à? vâng có, cô theo tôi ạ!_Nói rồi chàng trai dẫn nó tới một cái bàn khá tối, nơi một chàng trai nằm vắt vẻo trên ghế, cả người toàn mùi rượu nặng nồng. Nó hoảng hốt dìu cậu ra ngoài, hì hục bắt taxi nó tống cậu lên xe và trèo vô ngồi chung cùng cậu.
Phía bên quán ăn đối diện quán bar, hắn thẫn thờ nhìn mọi chuyện xảy ra đều được đưa vào tầm nhìn , đôi mắt buồn bã cụp lại. Cái miệng nhếch lên cười, nó quan tâm cậu ta cỡ vậy sao? tuy nó đã phủ nhận tình cảm Minh nhưng hắn cũng không thể chấp nhận cái kiểu đó được. Hắn sợ, rồi một ngày nó có tình cảm với Minh và rời xa hắn thì sao? bởi thế, nét mặt tức giận và cái ý nghĩ muốn có được nó bỗng nhiên xâm chiếm lấy hắn.
Nhưng hắn không muốn làm những điều khiến nó buồn lòng, mà chẳng lẽ ngồi nhìn người mình yêu thương dần thuộc về người khác sao? không thể được, nhất định là vậy. Nếu chính miệng nó nói không yêu hắn, Hoàng Tú anh sẵn sàng từ bỏ để nó hạnh phúc. Tuy nhiên, bây giờ không p
phải thời điểm hắn bỏ cuộc.
Chương 43
Chiếc taxi dừng trước ngôi biệt thự nhà Minh, nó khó chọc lôi cậu vào trong, quản gia hốt hoảng chạy lại phụ nó dìu cậu lên phòng. Quẳng cậu lên giường, nó chống tay thở dốc. Quản gia luống cuống tháo giày, thay áo gì đấy cho cậu.
Nó ra ngoài, bước xuống bếp loay hoay làm, nó đâu hay rằng trên phòng một kẻ đang tí ta tí tởn với âm mưu thành công được nửa bước. Quản gia cũng phải bó chiếu với Minh, nhìn cậu ta ngồi cười khoái chí, ông thở dài.
-Cậu chủ, lỡ cô Ngọc biết thì chém chết tôi với cậu mất!
Minh nhướng mày, nét mặt thích thú cười đắc chí.
-Chú lo xa quá, trình độ diễn xuất của con chẳng lẽ không qua mắt được cô ấy ư? Khà khà, chú đã chuẩn bị mọi thứ như con đã dặn rồi chứ?
Ông khẽ gật đầu.
-Vâng, tất cả đã xong ạ.
Rồi Minh đăm chiêu suy nghĩ gì đấy, môi nhếch lên cười gian tà.
Nó bưng cái khay đựng tô cháo nóng hổi đang nghi ngút khói cùng với một ly nước chanh lên phòng, đưa tay vào nấm cửa.
“Cạnh…” Âm thanh vang lên làm Minh hoảng hốt vội nằm xuống lôi cái khăn trùm lên người, quản gia cũng giật mình, không biết làm gì nên chỉ đứng yên. Nó bước vào, thấy Minh nằm trên giường nét mặt xanh xao, trắng bệch khiến nó hơi lo lắng, ngồi xuống cạnh cậu, đưa tay sờ vào trán, nét mặt hơi đăm chiêu.
-Minh không sốt, chắc là do uống nhiều rượu đây mà, quản gia có chuyện gì sao?_Nó nhìn ông hỏi làm ông luống cuống chẳng biết nói sao, quả thật cậu đang rất bình thường và chẳng hề bị gì cả. Nhưng nếu ông nói ra chắc hẳn giây phút tiếp theo ông đang ngồi ngoài đường cùng một cái ca.. để mà ăn xin.
-Ơ..cậu chủ à…Ừm.._Ông lắp bắp nhưng gà mắc tóc, nó khó hiểu nhìn ông, quản gia nuốt ngụm nước bọt nhìn Minh đang nháy mắt liên tục, rồi cười cười nói.
-Ờ thì cậu Minh rất khi uống rượu lắm, chắc có chuyện gì đó khiến cậu buồn phiền nên mới mượn rượu giải sầu. À..quên tôi có chuyện phải đi trước nên cậu Minh nhờ cô Ngọc chăm sóc giùm tôi, cảm ơn cô nhiều.
Quản gia cố nhớ những lời cậu nói hôm trước mà ông đã cố gắng học thuộc lòng, rồi vội vàng bước ra ngoài, thật là khó cho ông khi chưa từng gạt ai, hình tình thật thà của ông còn đâu? đây là lần đầu tiên nói xạo, lại là với cô Ngọc người đã có công cải tạo Minh, ông đau lòng luôn miệng xin lỗi nó.
Nó không nói gì nữa, quay sang nhìn cậu, nét mặt nó hiện rõ sự lo lắng, rồi nó đứng dậy nhưng bất ngờ bị bàn tay rắn chắc của cậu nắm giữ. Minh ngồi dậy, nhanh chóng ôm chầm lấy nó. Giật mình với hành động của cậu,nhưng không hiểu sao nó lại để yên như vậy.
Minh nói với giọng buồn bã, có chút van xin.
-Cô, em xin cô đừng rời xa em, cô ở lại với em chút nữa nha!
-Không được đâu, tôi.._Nó từ chối cậu, còn phải về xe Hoàng Tú đã đưa nhóc Boo về chưa nữa, không khéo để họ chờ thì không được, giận thì giận chứ nó cũng không nỡ làm vậy đâu, yêu hắn còn không hết nữa là, từ từ rồi hành hạ sau, có chết chóc gì đâu.
-Cô…_Minh xiết chặt nó hơn.
-Thôi được rồi! Cậu dậy rồi thì ăn chút gì đi_Nó bất lực đành chấp nhận, thôi vậy ở đây một lát rồi về cũng không sao.
Minh buông nó ra và mỉn cười, nó im lặng đưa tô cháo trên bàn cho cậu thế nhưng cậu lại bắt nó phải đút thì mới chịu không thì nghỉ ăn. Nó tức, trong đầu thầm nghỉ rằng cậu ta hôm nay trở chứng nếu thường ngày chắc giờ dính vách tường tường rồi. Nó sáng giờ có cái gì bỏ bụng đâu chứ, không ăn thì nó ăn luôn vậy, hứ nghĩ vậy nhưng không làm thế. Nhẹ nhàng múc từng muỗng cháo thơm phức đút cho cậu.
Minh cười thầm trong bụng, quả nhiên nó cũng không hẳn đối xử tệ bạc với cậu, mừng rỡ vì kế hoạch bước đầu thành công mĩ mãn. Định thử lòng nó xem mức độ ghét cậu đến đâu xem ra không vượt mức 50% rồi. Vậy thì còn chần chừ gì nữa mà không tiến tới bước hai nhỉ?
Nó cũng chẳng hiểu cớ sao lại tốt với cậu đột xuất như vậy, lại còn tận tình chăm sóc nữa chứ? Những cảnh lãng xẹt à nhầm lãng mạn thế này thật tình nó không muốn hắn thấy, lại hiểu lầm nó nữa cho coi. Lúc đó, không biết nó phải giải thích sao cho hắn hiểu, chết thật chứ chẳng chơi đâu nha.
Dù gì trong tim nó hắn vẫn rất quan trọng, tình cảm lớn dần từ lức nào nó cũng không hay biết, chỉ biết rằng nếu như một ngày thiếu hắn nó chắc sẽ không sống nổi. Thật là lạ, thử hỏi từ lúc nào nó đã yêu hắn đến thế?
Ăn xong, nó định về thì cậu bỗng dưng rên đau đầu, mệt mỏi, chóng mặt, nói chung là tứa lưa tùm binh.. Nó hoảng hốt chạy khắp nhà tìm thuốc nhưng lục tung mọi ngõ ngách mà chẳng thấy đâu, Minh thấy vậy cũng hơi tội cho nó nên ngưng thôi không nằm trên sàn giả vờ như con cá sắp bị mần thịt tới nơi.
-Cậu ổn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




