watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12701 Lượt

tiếc sống mà. Tôi ho khụ khụ vài tiếng rồi quay sang nói với anh.
– Được rồi, đừng làm mặt giận với em nữa. Em sẽ suy nghĩ lại được không?
– Định lừa anh à? Nghĩ cái gì. Bây giờ vào đó là em đi hiến liền ngay, đúng không?
– Anh nghĩ thoáng hơn một tí đi mà. Công ty anh hằng năm vẫn tổ chức đấy thôi ạ. Nếu nhân viên công ty không hiến thì thế nào?
– …
– Được rồi, đừng giận, một lần thôi nữa thôi, em hứa đấy. Lần này là lần cuối!
Nói xong, tôi quay đầu hôn lên má của anh rồi ra khỏi xe. Anh nhìn tôi, tôi đưa tay vẫy vẫy. Cứ tưởng lần này cũng dễ dàng như những lần khác, vậy mà nghe anh nói:
– Đừng để anh giận!
Rồi lái xe chạy luôn. Tôi thở dài, tên này cũng thật là. Quá cố chấp, quá quá khó tính. Tôi vui vẻ vào công ty lấy ngay một tờ giấy đăng kí. Chắc anh cũng không giận lâu đâu, cùng lắm là tôi năn nỉ, hối lỗi sau vậy.
Hình như càng lớn, sức khỏe tôi càng yếu thì phải. Vừa hiến xong, tôi đã choáng. Tôi xoa xóa hai bên trán rồi từ từ về bàn làm việc.
– Chị Anh! Chị mệt ạ? – Một cô bạn đồng nghiệp hỏi.
– Không em! Sao mặt chị tái quá vậy.
– Chắc do vừa hiến xong.
– Điện thoại chị nãy giờ gọi rồi kìa chị!
– À, cảm ơn em.
Thực sự là tôi không hề nghe thấy tiếng chuông báo. Thấy tên người gọi đến, tôi liền bắt máy.
– Em nghe đây!
– Em đang ở công ty à?
– Dạ.
– Vậy anh qua tìm em nhé, anh có vài thắc mắc trong bản thiết kế của em.
– Dạ!
Là Quân gọi đến. Có lẽ vì có chút mệt mỏi nên khi nãy tôi không để ý lắm đến những gì anh nói. Anh có thắc mắc gì trong bản vẽ của tôi nhỉ? Đấy đâu phải chuyên môn anh đâu, tôi còn tưởng anh đọc bản vẽ còn không hiểu nữa cơ.
Một tháng trước, sau khi anh về nước đã từ từ tiếp nhận công ty. Như Vi vẫn giữ nguyên chức vụ cũ, anh cũng đảm nhiệm chức vụ Tổng giám đốc coi như là hỗ trợ Như Vi. Và tất nhiên, cần phải thiết kế lại văn phòng cho anh.
Tuy công việc chưa phức tạp đến mức phải nhờ đến tôi, nhưng tôi cũng muốn giúp anh phần nào. Nhưng anh lại muốn phức tạp hóa nó lên, sang công ty tôi, rồi kí hợp đồng gì đó. Tôi bảo anh ngốc, chỉ một bản thiết kế, cũng không cần phải bỏ nhiều tiền để kí một bản hợp đồng không cần thiết như vậy. Quân nghe rồi, cũng chỉ cười, bảo không muốn phiền thời gian rỗi của tôi. Thế nên bây giờ dù đang trong giờ làm việc tôi đi gặp anh cũng không sao cả.
Cảm thấy mỗi lúc một mệt hơn, tôi muốn ngồi một lúc để định thần lại rồi đi gặp anh thì Long gọi đến. Chắc chắn anh gọi đến để “thẩm vấn” mà.
– Có nghe lời anh không?
– Hì hì. – Tôi chống đầu trả lời anh.
– Thật là, hết cách với em. Đến bao giờ em mới nghe lời anh đây. – Anh thở dài.
– Hì, em vẫn luôn nghe lời anh mà. Chỉ lần này thôi mà anh, lần sau không thế nữa. – Tôi nhắm mắt, day day thái dương.
– Có mệt không?
– Không ạ! – Lại nói dối nữa rồi.
– Ừ! Trưa anh …
Đột nhiên không nghe âm thanh gì nữa, tôi mở mắt mới phát hiện điện thoại mình đã rơi xuống đất. Tôi giật mình, nhặt máy lên.
– Alo, anh nói gì?
– Sao vậy em?
– À, em làm rơi điện thoại.
– Sao lại rơi?
– Em bất cẩn tẹo í mà. Thôi em làm việc nhé! Chiều gặp.
– Có thật là không mệt không? Trưa nay anh qua đón đi ăn nhé?!
– Dạ không cần đâu, trưa em hẹn ăn với đồng nghiệp rồi ạ. – Tôi nhanh chóng từ chối anh.
Thở một hơi dài, anh đúng là quá nhạy đi. Nếu trưa nay đến đón, mà phát hiện ra tôi thế này, không giận dữ mới là lạ. Hy vọng chiều về sẽ ổn hơn.
Một lúc sau, nhận được tin nhắn của Quân nói rằng đang ở dưới cửa công ty, tôi dặn dò mọi người một chút, liền cầm túi ra khỏi phòng. Khi thấy anh đứng tựa vào xe đợi tôi, thì tôi vẫy vẫy rồi lập tức chạy về phía anh.
Nhưng chưa kịp tới gần, một cơn choáng váng ập đến, tôi khụy chân, đổ nhào về phía trước. Quân hoảng hốt chạy đến đỡ tôi, cứ như vậy mà ôm chặt lấy tôi. Nhưng lại quá đau đầu nên không để ý, cũng tự nhiên mà tựa vào người anh một lúc.
Lúc cơn đau đầu qua đi, thì tôi mới nhận thức được mình đang ở ngay trước công ty. Tôi vội vàng đẩy anh ra nhưng lại thấy mình có chút thất thố. Tôi cười cười với anh.
– Em sao vậy?
– Không sao ạ! Em hiến máu, có chút choáng.
– Sao lại hiến máu nữa.
– Không sao anh ạ! Em khỏe rồi, thật đấy. Mình đi đâu bàn công việc đây anh?
– Em đã ăn chưa?
– Khi nãy em ăn bánh và uống sữa được phát rồi.
– Đấy mà mà cũng gọi là ăn rồi à. – Anh có chút to tiếng. Tôi nhìn nhìn anh, anh thở dài. – Anh đưa đi ăn, ăn món gì có thịt bò để tái máu!
Vốn định từ chối, nhưng đợt choáng khi nãy làm tôi thực sự sợ hãi, nên tôi cũng đồng ý. May người trước mặt Quân, nếu là Long, tôi chết chắc. Lại tiếp tục hy vọng, ăn vào rồi thì mặt mày có thể hồng hào hơn một chút.
Chúng tôi ăn xong, chọn một tiệm cà phê để bàn bạc công việc. Trong khi anh tập trung nói cho tôi những chỗ mà anh thắc mắc trong công việc thì tôi lại chăm chú nhìn anh. Quân đã khỏe hơn rất nhiều, một tháng anh về nước tuy không lâu, nhưng bệnh tình chuyển biến rất tốt. Ngoài việc chân đi có chút không bình thường ra, thì mọi thứ đều ổn. Bác sĩ bảo anh chỉ cần trị liệu thì việc này cũng không có gì ái ngại.
Mỗi tuần anh đi dành ra ba buổi để trị liệu, tôi đều cố gắng có mặt, hy vọng phần nào giúp được anh. Còn về việc trí nhớ của anh, tất nhiên, không thể nào mà trong thời gian ngắn như vậy, đã có thể nhớ ra tất cả.
Tôi ở bên anh, cũng không lâu lắm nên cũng chỉ giúp anh những gì mà tôi biết, còn đoạn thời gian bên nhau của chúng tôi, tôi tránh né nhiều nhất có thể.
– Có nghe anh nói không?
– Hì hì. – Tôi có chút xấu hổ. – Em đang nghe đây!
– Nhìn anh như thế, làm anh tưởng bở đấy.
– Tưởng bở gì cơ?
– Em thích anh!
– Khụ khụ. – Tôi sặc nước. – Vậy đúng là anh tưởng bở rồi đấy!
Nhìn anh có chút thất vọng, tôi nhanh chóng đổi chủ đề. Quay lại giải đáp những thắc mắc của anh. Chúng tôi mãi tập trung thảo luận mà đã quên mất thời gian.
– Đi ăn trưa nhé?
– Em …
– Anh đói lắm rồi, đi thôi.
Nghe anh nói vậy tôi cũng chẳng nỡ từ chối. Dù sao anh cũng đã cất công sang tận đây để thảo luận công việc mà trong khi anh hoàn toàn có thể yêu cầu qua điện thoại. Tôi mỉm cười, hỏi anh muốn ăn ở đâu, tôi mời.
Anh vui vẻ đồng ý, rồi mở cửa xe cho tôi. Chưa kịp vào xe, thì di động tôi đã reo lên. Long gọi đến, thấy Quân nhìn nhìn, tôi có chút ngại ngùng bảo anh lên xe trước.
– Dạ?
– Em đang ở đâu?
– Em đang … ăn trưa cùng đồng nghiệp. – Đằng nào khi sáng cũng đã nói với anh sẽ ăn cơm cùng đồng nghiệp.
Một lúc sau, anh ừ một tiếng rồi bảo tôi chiều nay anh không qua đón được. Tôi dạ một tiếng rồi lên xe đi ăn cùng Quân.
Không có anh ở nhà. Có lẽ anh bận nên mới bảo không đón được tôi. Nghĩ vậy, tôi nấu sẵn thức ăn, để tối hâm lại cho anh ăn sau vậy.
Có chút mệt, nên tôi ngủ gật trên bàn khi nào mà không biết. Nghe tiếng mở cửa, tôi tỉnh dậy, nhưng đã hơn chín giờ.
Tôi xoa đầu, nhíu mày. Tôi đã ngủ lâu vậy sao, mà anh cũng về nhà cũng trễ vậy. Tôi nhanh chóng chạy ra cửa, chưa kịp mở miệng thì mùi rượu nồng nặc đã sộc vào mũi tôi.
Nhìn người kia loạng choạng mở giày vào nhà, tôi có chút khó chịu. Đã rất lâu rồi anh không có say đến cỡ vậy. Anh làm ăn bên ngoài, tiếp khách là chuyện không thể tránh khỏi, nhưng mỗi lần trước anh đều cố gắng uống ít. Nhưng hôm nay, rốt cuộc có chuyện gì mà anh lại uống nhiều như thế.
Tôi chạy lại đỡ anh. Có chút hờn dỗi, hỏi anh:
– Sao mà uống nhiều như thế!
– Lam Anh! – Anh gọi tên tôi, ngay sau đó ôm chầm lấy tôi. – Lam Anh! Lam Anh!
– Đây! Em đây! – Tôi đẩy đẩy anh ra. – Để em dìu vào trong nào!
– Không thích! Để anh ôm nào.
– Không được! Người anh toàn mùi rượu. Lên thay áo quần đi, rồi em cho ôm! Nhanh nào!
Anh buông tôi ra, nhìn tôi một lát. Tôi khổ sở dỗ dành.
– Đi! Em dìu lên.
– Vì sao không cho anh ôm? – Anh hỏi tôi.
– Đâu phải không cho, lên thay quần áo đã nào!
– Vì sao không cho? – Anh giận dữ rống lên.
– Anh sao thế? – Tôi cũng bực bội, giọng cũng to hơn. – Tự nhiên lại hét lên như thế?
– Vì sao không cho anh ôm? Hả? Vì sao? Vì sao người khác ôm được mà anh không ôm được? – Anh tiếp tục hét lên, câu sau lớn tiếng hơn câu trước.
Tôi cứ nghĩ là anh say nên mới kiếm chuyện để cãi nhau. Nhưng khi nghe câu nói cuối cùng của anh, người tôi cứng lại. Không phải là say mà là anh đã biết mọi chuyện.
Tôi im lặng. Dù gì thì anh cũng đã biết mọi chuyện, bây giờ anh lại như thế này, thì không nên bất cứ chuyện gì cả. Có lẽ mai khi anh tỉnh táo hơn thì chúng tôi mới có thể đối mặt với nhau được.
– Anh say rồi, có gì mai nói, được không? – Tôi hạ giọng lại hỏi anh.
– Vì sao không phải bây giờ? Anh say ư? Ha ha. Anh say vì ai?
– Chẳng lẽ vì em sao? – Tôi cau mày hỏi anh. Tôi rất không thích thái độ anh lúc này.
– Em nói đi. Em có biết anh cảm thấy thế nào khi thấy người ta ôm em không? Em có hiểu, anh lo lắng thế nào khi người ta đưa em đi, rồi hai người lại

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT