watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12694 Lượt

ngồi trong tiệm cà phê, nói chuyện rất ăn ý không?
– …
– Em có biết anh đau đớn thế nào khi biết em nói dối anh không? Em nói đi. – Anh hét lớn lên. – Em nói đi, trưa nay em ăn cơm với ai?
– Việc gì anh phải la lớn như thế? – Tôi hét với anh. – Đúng là em sai khi không nói với anh em đi ăn với anh ấy, nhưng chúng em thực sự bàn về công việc.
– Vì sao cậu ta lại ôm em ngay trước cửa công ty như thế?
– Em chỉ là hơi choáng, nên anh ấy chỉ đỡ em một lát.
Anh không nói nữa, chỉ nhếch môi cười, nhưng nụ cười kia lại làm tôi đau đớn biết chừng nào.
– Vì sao em không nói với anh? Cậu ấy về nước một tháng rồi. Một tháng qua em luôn đưa cậu ta đi tập trị liệu đúng không? Bây giờ em còn thiết kế văn phòng cho cậu ấy nữa đúng không? Lam Anh, em có yêu anh không? Em đã từng lúc nào nghĩ cho anh chưa? Em vì cậu ấy đã từ chối anh ba lần! Ba lần đấy Lam Anh ạ!
Lại là chủ đề này. Tôi mệt mỏi, đã hiến máu khi sáng rồi sao bây giờ vẫn còn chóng mặt thế này.
– Anh điều tra em? – Tôi thất vọng nhếch môi cười. – Bây giờ, đến em anh cũng điều tra rồi sao? Long?
– Thế thì tại sao em lại giấu anh?
– Là em giấu anh? Hay là anh giấu em? Chẳng phải anh là người xếp đặt mọi chuyện sao?
– …
– Anh hỏi là em có yêu anh không sao? Vậy anh có yêu em không? Anh đã từng lúc nghĩ cho em chưa?
Mắt tôi ươn ướt, đã lâu lắm rồi tôi không khóc. Cũng đã lâu lắm rồi chúng tôi không to tiếng thế này. Cảm giác bây giờ thực sự là giống … bốn năm trước.
– Vì sao anh một chút cũng không kể cho em là anh ấy còn sống để em ngày nào cũng sống trong hối hận? Em từ chối anh đúng là vì anh ấy, nhưng chỉ là vì anh cảm giác tội lỗi. Vì sao anh nhìn thấy Quân với em lại lo lắng? Là anh không tin bản thân, hay chính xác hơn là anh không hề tin em?
– Không phải anh …
– Em không nói cho anh biết vì em muốn sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, để anh không phải buồn và cũng không làm đau lòng Nguyên Quân. Anh ấy vì em mà thành ra như thế, anh có hiểu cho em một chút nào không?
Tôi cười, nước mắt cũng đã lăn dài trên mặt.
– Căn bản là anh không hề tin em, Long ạ. Anh có biết em đã nói gì với Lan không, ngoài yêu anh ra, em cũng chỉ biết làm một việc là tin tưởng anh. Em đã không tin là anh liên quan đến cái chết của Nguyên Quân.
Mẹ anh và Hải Linh đã bảo lần nói em phải rời bỏ anh, nhưng em đã không bận tâm. Vì em chắc chắn là em yêu anh. Và anh cũng vậy! Anh có biết lần sinh nhật anh em đã định mở lời về việc kết hôn của chúng ta, lần trước em cũng đã muốn đồng ý nhưng anh lại giận dỗi vô cớ.
Còn bây giờ, chuyện Quân còn sống em cũng chỉ tin tưởng rằng một ngày nào đó anh sẽ nói cho em.
– Có lẽ em đã nhầm! Cái chúng ta cần lúc này không phải tình yêu mà là tin tưởng. Nếu muốn anh có thể hoàn toàn hỏi em, nhưng anh đã không làm vậy. Anh đã chọn cách mà em thất vọng nhất, là điều tra em. Em tự hỏi, em là ai mà lại để anh bận tâm điều tra như vậy.
Tôi nặng nề xoay người lên phòng, anh nhanh chóng giữ tôi lại. Anh cầm chặt khủy tay tôi, đó lại là nơi khi sáng tôi rút máu. Tôi đau đớn cắn chặt răng, vùng vẫy khỏi anh, nhưng anh vẫn không chịu buông.
– Buông ra!
Anh vẫn ở dưới bậc thang nắm chặt tay tôi, mà tôi cũng không quay mặt về anh.
– Lam Anh, nghe anh nói được không?
– Anh nghĩ là em không biết đau sao? Anh nghĩ là em không biết ghen, không biết nổi giận sao? Em cũng mong là vậy, nhưng em biết mình không như thế. Từ lúc yêu anh, em đã thay đổi nguyên tắc sống của mình. – Tôi cười một tiếng. – Lan đã nói rằng, nó thà nhìn em vô cảm, còn hơn là nhìn thấy em như bây giờ. Yêu anh khổ vậy sao, Long?
– Anh …
– Em mệt mỏi lắm. Anh tối nay cứ ngủ ở phòng sách đi. Em nghĩ chúng ta cần phải suy nghĩ về mọi chuyện. À không, chuyện của hai chúng ta thôi!
Rồi anh cũng buông tay để tôi lên phòng. Tôi chạy vào phòng, đóng cửa rồi trượt người, tựa vào cửa ôm gối khóc. Tôi khóc cho lần bị mẹ anh bảo tôi rời xa anh, khóc cho lần nghe tin anh đính hôn, khóc cho những lần Hải Linh làm khó tôi trong công việc, khóc cho lần sinh nhật anh đã để tôi một mình …Tôi đã khóc đến nỗi ngất đi.

hương 37: EM ĐỒNG Ý

Sáng tỉnh dậy thấy mình vẫn nằm ngay ở cửa tôi mới giật mình. Thì ra là tôi đã ngất đến tận giờ này, nhưng anh không phát hiện ra sao? Anh không lên phòng sao?

Nghĩ xong mới tự giễu mình. Cũng thật buồn cười, chính mình hôm qua còn bắt người ta ngủ phòng sách, giờ lại muốn anh lên tìm mình.

Tôi khó khăn xuống lầu, uống một cốc nước ấm, xong vào phòng sách tìm anh mà không thấy. Tôi nhướn mày, suy nghĩ. Bây giờ vẫn còn rất sớm, vậy là anh ra khỏi nhà từ bao giờ?

Tôi vội lấy điện thoại gọi cho anh, lại nghe tiếng chuông phát ra từ trong phòng sách. Anh không mang theo điện thoại, nó vẫn còn đang nằm ở túi áo khoác ngoài của anh.

Giờ này anh đi đâu mới được chứ? Tôi cầm áo anh toan xếp lại thì từ túi áo kia lại rớt ra một lọ thuốc. Tôi sững người, đây không phải là lọ thuốc tránh thai của tôi sao?. Nhanh chóng hướng về phòng ngủ, tôi lục lục ngăn áo quần cuối cùng, thở dài. Đúng là lọ này của tôi rồi.

Cảm giác áy náy, khó chịu lại trỗi lên. Thảo nào mà hôm qua anh thành bộ dạng đó, nếu mỗi chuyện của Quân cũng không làm cho anh giận như thế.

Tôi lấy điện thoại cho Nhân Huy trợ lý của anh, có thể là anh có công việc sớm, hoặc phải đi công tác mà không tiện nói với tôi. Tôi thầm hy vọng là như vậy. Nhân Huy bên kia cũng nhấc máy rất nhanh.

-Alo, sếp! Em nghe.

Giọng nói uể oải kia chứng tỏ cậu ấy vẫn còn chưa tỉnh ngủ. Vậy anh đang ở đâu?

-Sếp! Alo, sếp gọi em có gì không ạ?

Tôi không biết phải trả lời thế nào, xấu hổ ngắt máy. Anh không phải là có công việc, không phải là đi công tác, vì trước giờ Nhân Huy luôn đi cùng anh. Chắc là anh về nhà mẹ. Nghĩ vậy, tôi liền thấy nhẹ lòng.

Tôi ngồi trên sàn nhà mãi suy nghĩ, một lúc sau cảm thấy lành lạnh mới chợt tỉnh. Lại phát hiện rất đau ở chỗ khủy tay, tôi kéo tay áo lên thì bị vết bầm tím trên tay làm cho hoảng sợ. Không cần phải “hoành tráng” vậy chứ, chỉ là rút máu một tí và bị anh bóp chặt một tí mà đã ghê thế rồi sao.

Tôi đi tìm quanh nhà cũng chẳng biết tìm cái gì để thoa lên nữa, lại còn quá sớm để đi tiệm thuốc. Tôi bực mình lên giường nằm ngủ lại.

Lúc mơ màng ngủ, thì nghe được tiếng mở cửa, chắc chắn là anh! Cũng rất muốn xuống xem anh một lúc, nhưng nghĩ lại chuyện tối hôm qua tôi vẫn cảm thấy khó chịu. Tiếng bước chân tiến vào phòng ngày một to hơn, tôi nghe vậy, nhắm mắt, kéo chăn giả vờ ngủ.

Anh ngồi một bên giường, cẩn thận vén tóc tôi. Không hiểu sao tôi có cảm giác anh thực hiện hành động đó hết sức khó khăn vậy. Anh tính đặt tay bên ngoài chăn của tôi vào thì dừng lại, thở dài, rồi lại vuốt nhẹ chỗ bầm tím.

Một lúc sau cảm giác nơi đó ấm ấm, mới biết là anh chườm nước nóng cho tôi. Anh làm xong lại nằm xuống bên cạnh tôi. Hơi thở anh đều đều phả vào mặt tôi, rồi sau đó anh ôm chằm lấy tôi. Anh siết chặt, rất chặt.

Nếu khi nãy sợ tôi thức giấc, thì bây giờ, anh cứ như muốn gọi tôi dậy vậy. Khi anh siết chặt, ngoài mùi rượu tôi lại ngửi thấy mùi gì đó, có thể là hương nước hoa của tôi tặng anh, mà cũng có khi không phải.

-Lam Anh! Lam Anh!

Anh vùi đầu vào vai tôi, ôm chặt và run rẫy gọi tên tôi.

-Em đây!

Tôi không hiểu vì sao anh lại thế, nhưng cũng rất lo lắng. Mọi giận hờn, bực tức cũng đã tan biến, tôi cũng ôm anh.

-Anh xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi … – Giọng anh rất thống thiết, rất đau khổ.

-Được rồi, em cũng có lỗi, em xin lỗi. Lần sau em sẽ không giấu anh việc gì nữa. Em xin lỗi!

-Không! – Anh to tiếng. – Anh xin lỗi, em tha lỗi cho anh được không?

-Chuyện cũng không có gì mà. – Tôi giật mình. – Em hết giận rồi. Em nói thật đấy! – Tôi vỗ nhẹ lưng anh.

-Không phải là anh không tin em, nhưng anh không tin bản thân mình. Sau này chúng ta đừng cãi nhau nữa được không?

-Dạ được!

-Đừng bao giờ giận nhau nữa được không?

-Dạ!

-Sau này … sau này anh có làm sai điều gì cũng đừng giận anh, tha thứ cho anh được không?

-Dạ được!

Anh cũng suy nghĩ nhiều quá rồi, tuy là anh giấu tôi mọi việc nhưng cũng chỉ vì muốn tốt cho tôi, cũng có thể chưa tìm được thời điểm thích hợp để nói cho tôi. Suy cho cùng trong chuyện này lỗi cũng ở tôi, tôi cũng đã giấu anh nhiều chuyện, có cả việc uống thuốc tránh thai nữa.

Anh thở dài, rồi lại nói:

-Chúng ta sinh con được không em? Đừng uống thuốc nữa, không tốt lắm.

Tôi ngượng ngùng gật đầu, cũng không nghĩ rằng anh bình thản nói chuyện này với tôi như thế. Anh nhanh chóng hôn tôi, tôi nhớ lại cái gì đó lại nói với anh.

-Hôm nay không được! Hôm qua em hiến máu … – Tôi ngập ngừng. – Có bị choáng một chút, bây giờ vẫn còn hơi mệt.

Anh cầm tay tôi lên, nhìn chằm chằm vào vết bầm, rồi hôn lên đó. Tôi mỉm cười, liền hỏi anh:

-Anh đi đâu mới về vậy? Anh về nhà mẹ ạ?

Anh dừng động tác một chút, suy nghĩ gì đó rồi lại hôn lên trán tôi.

-Ừ!

-Em xin lỗi, hôm qua không nên bắt anh ngủ ở phòng sách.

-Lỗi tại em cả đấy! – Anh nhẹ giọng nói. – Nhưng anh tha thứ, lần khác anh có lỗi gì cũng phải tha thứ cho anh đấy!

-Dạ. Hì hì. Lần sau không được uống nhiều rượu thế nữa anh nhé?

-Ừ!

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT