|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
anh và ông Ryan sang tham dự thôi. Tôi bảo anh, vậy vừa hay, để tôi có dịp sang Úc lại rồi thăm gia đình luôn. Đằng nào cũng phải tổ chức một lễ ở Việt Nam mà. Hề hề, thực ra là tôi sợ tốn kém. Tôi sợ rằng, mỗi cái tiệc ở Việt Nam thôi, tên Long kia cũng đã vung tay quá trán, hao đi một nửa gia tài rồi, nên tiết kiệm được chừng nào hay chừng đó.
Còn về phần Quân, tôi cũng đưa thiệp mời cho anh. Mặt anh có chút bất ngờ, nhưng cũng nhanh chóng chúc mừng tôi
*****
Kì kèo mãi người kia mới cho tôi tự đi đến tiệm áo cưới. Rõ ràng là ngược đường, rõ ràng là không cùng giờ mà cứ bướng. Ai đi làm tổng giám đốc muốn về là về như anh không? Người này cũng quá là ‘công tư phân minh’ đi.
- Sao lại là hai cái? Tôi nhớ là tôi đặt một chiếc thôi, những bộ còn lại tôi thuê.
Chắc chắn là có nhầm lẫn gì ở đây. Khi nhân viên phục vụ đưa tôi hai chiếc váy cưới, tôi không thể nào không thắc mắc được.
– Đây là anh Long đặt thêm thưa chị.
Tôi bực bội muốn gọi điện cho anh, chưa kịp bấm số nào thì đã nghe cô kia nói :
– Anh Long đang họp thưa chị.
– Sao cô biết? – Tên này, muốn tức chết tôi đây mà.
– Anh ấy dặn chúng tôi nói thế ạ.
Con người này biết bao giờ mới bỏ cái tính áp đặt này đây. Tôi biết ngay là tên này không dễ thỏa hiệp mà. Tôi sực nhớ, rồi nhanh chóng hỏi cô nhân viên.
– Chiếc váy này bao nhiêu tiền?
– Hai … – Cô kia có vẻ lỡ lời. – Tôi không rõ lắm. Số đo chúng tôi đã sửa theo ý chị, chị có muốn thử lại không?
Tôi cũng không muốn hỏi nhiều, tối về hỏi người kia là được. Đức Long, anh chết chắc rồi. Về phần vì sao phải sửa lại váy thì phải kể đến công lao bạn Lan nhà chúng ta. Cái thẻ đi yoga bạn ấy tặng, tôi chỉ rảnh mỗi giờ chiều, mà giờ chiều lớp lại không còn thảm trống. Bạn Lan lại vô cùng tiếc thẻ đó, nên đã đề nghị người ta đổi sang thẻ aerobic. Tôi cũng hết cách, bị nó càm ràm mãi cũng phải đi tập với nó.
Kết quả mới tập hai tuần về, lại đến lượt Long càm ràm. Anh bảo người đã không có tí thịt nào lại còn học đòi aerobic. Mỗi lần tập về mệt quá, lại bỏ ăn phải để anh mang cơm tận phòng bón cho ăn. Cảm động thì cảm động, nhưng lại sợ anh nhiều hơn. Nhiều lúc sợ anh quá phải cố gắng nuốt vài miếng nhưng không ngờ chỉ hai tuần mà đã sút gần 4kg. Tôi sợ chẳng dám khoe anh. Nhưng người này vừa ôm tôi một lát lại phát hiện ra, bắt tôi dọt ngay lên cân. Sau khi nhìn số cân, người kia lập tức đen mặt, đi một hơi vào phòng sách. Nghĩ lại lần đó tôi còn cảm thấy ớn lạnh. Tôi hỏi gì cũng không trả lời, nói gì cũng không đáp, giả vờ dỗi lại chẳng thèm để ý. Tôi hết cách lại chẳng biết làm gì, chỉ đến ôm cổ anh, hôn hôn lên mặt. Thế mà người đó lại gạt ra đến bên kệ sách chọn sách. Tôi lại chạy tọt đến ôm lưng anh, phát ra cái giọng tội nghiệp nhất.
– Anh! Em sai rồi. Mai em sẽ không đi tập nữa! Không phải do em, do cái Lan nó tiếc cái thẻ miễn phí. Mai em không tập nữa đâu. Tại em cũng muốn mang áo cưới đẹp mà!
– …
Tôi vùi mặt vào anh một lúc, lại không thấy động tĩnh gì. Tôi ôm chặt vòng tay, bắt đầu xoay xoay người, mon men lên phía trước, lại tựa đầu vào ngực anh.
– Em sai rồi! Đừng giận!
Anh chẳng nói gì, bỏ tay tôi xuống rồi đi ra ngoài. Tôi lại sợ sệt đi theo. Mãi suy nghĩ làm thế nào để người này hết giận, không để ý rằng anh đã dọn thức ăn trước mặt tôi. Tôi giật mình, cười cười rồi ngồi vào.
– Em không ăn chén đâu! Lấy cho em một tô luôn đi chồng, em sẽ ăn nhiều!
Một lát sau, rốt cuộc không chịu nổi, tôi ngẩng đầu, rưng rưng nói với anh.
– Ăn hộ em chút này thôi, mai em không đi tập nữa sẽ ăn lại đúng bằng chừng này ạ!
Anh lườm tôi một cái, rồi lại đón lấy tô cơm trong tay tôi. Đột nhiên tôi lại rất cảm động, tôi biết anh rất yêu tôi, rất chiều chuộng tôi nhưng hôm nay tôi lại nghĩ, có lẽ anh còn yêu tôi nhiều hơn chừng đó, thương tôi nhiều hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Tôi chạy qua bàn đối diện, hôn chụt lên mặt anh.
– Em yêu anh!
*************
Bây giờ thử vừa cái váy này, tôi rốt cuộc cũng thấy nhẹ nhõm. Lại nhớ tới bộ mặt đưa đám của anh khi lần trước đưa tôi đi thử, chỉ vì nghe tôi mặc bị rộng.
Tôi kéo khóa áo sau lưng mãi không lên. Chỉ kéo được một nửa, không thể kéo lên nữa. Áo cưới tuy đẹp nhưng thật là phiền phức mà. Khi nãy cô bé nhân viên lại vừa bảo tôi đi đâu đó tí việc bảo sẽ gọi người khác đến giúp tôi nhưng sao bây giờ vẫn không thấy. Tôi ngại ngùng gọi vài tiếng nhưng không thấy ai đáp lại.
Sau đó lại có người kéo mạnh màn che, tôi giật mình xoay người lại, thì bắt gặp nụ cười nham hiểm của người đó.
– Hải Linh cô cũng đến đây à? – Tôi mỉm cười, hỏi thăm.
– Không! – Cô ấy nhếch môi. – Tôi đến tìm cô.
Tôi bắt đầu cảm thấy lạnh, lại cảm giác điều gì đó không ổn sắp xảy đến. Tôi im lặng không nói, đợi cô ta tiếp tục.
– Chuẩn bị tiệc cưới có vui không? – Cô ta hất cằm về phía tôi.
Tôi quên mất, đây mới đúng là Hải Linh mà tôi quen. Mà Hải Linh này lại quá khác so với Hải Linh xin lỗi tôi trong phòng làm việc.
– Vui lắm, đúng không? Tôi cũng đã từng như vậy. Cô có biết tôi đã từng đi sắm váy cưới không? Ha ha, cô không biết đúng không. Ừ! Làm sao cô biết được, anh ấy đã hủy lễ đính hôn với tôi kia mà. Vậy mà tôi lại ngu ngốc trong hai tháng đó làm hết mọi thứ, tự bản thân chọn nhà hàng, tự mình đi chọn lễ phục lên danh sách. Nhưng rồi để nhận được lời từ chối của anh trước mặt người lớn trong gia đình. Cô làm sao biết được cảm giác đó?
Đính hôn của cô ấy và Long, là chuyện duy nhất mà tôi cảm thấy bản thân mình có lỗi với cô ấy. Tim tôi co thắt lại. Dường như, cô ấy sắp cho tôi biết điều gì đó mà tôi không muốn biết nhất. Tôi duy trì im lặng, vẫn để cô ấy tiếp tục bài độc diễn, tự hỏi tự trả lời của mình.
– Cô có nhớ ngày 25 tháng 4 không?
Tôi nhớ, làm sao mà quên được. Đó là ngày tôi hiến máu, và tối hôm đó chúng tôi đã cãi nhau. Và tôi còn nhớ, cô ấy đã hỏi câu này một lần.
– Chắc cô không biết, đó là ngày đính hôn của chúng tôi. Ha ha. – Cô ta cười to lên. – Nhưng lại vượt quá tôi mong đợi. Đó đã trở thành đêm tân hôn của tôi! Ha ha ha.
Ầm một tiếng, mọi thứ xung quanh như tan vỡ. Tôi cảm giác khó thở, tim lại vô cùng đau đớn. Đột nhiên, khụy chân, một bên đầu gối đập mạnh xuống bục gỗ. Nước mắt không cảnh báo đã lăn dài trên má.
Ngày đó là ngày đính hôn của cô ta, là ngày Long không về nhà …
Cô ta trả cho tôi đúng hai tháng, hai tháng để lần cuối tôi tận hưởng niềm vui mà cô ấy từng tận hưởng. Và hôm nay, cô ấy trả lại tôi nỗi nhục mà tôi đã cho cô ấy.
Tôi mơ hồ, không thở được, đưa tay lên chỗ đau đớn nhất trong cơ thể. Đau, rất đau.
Mọi thứ
đã vỡ nát, tôi lại mỉm cười.
– Vậy bây giờ cô thấy vui không? Chúc mừng cô.
– Chưa đâu Lam Anh. Tôi muốn cô chúc mừng chuyện này cơ.
– Cô im ngay! Cút ngay! – Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Tôi lại muốn cười thật to. Tôi muốn hét lên rằng, tôi là một con ngốc, chỉ có tôi mới không biết chuyện. Cả Jade và ngay cả Quân cũng đã biết chuyện. Chỉ có tôi, có mình tôi là vui vẻ đi thử váy cưới. Chỉ có tôi mới là kẻ ngốc, có thể sống với một người đã phản bội mình suốt hai tháng.
- Anh cũng biết chuyện này sao Quân? – Tôi bình tĩnh hỏi anh.
– Anh … – Quân vội chạy đến đỡ tôi nhưng tôi lại tránh. – Cô cút ngay!
– Anh sợ cái gì? Sợ cô ta đau lòng sao? Cô ta đã lừa dối anh, vậy mà anh vẫn đau lòng sao?
– Cô im ngay. Nếu không đừng trách tôi! – Quân hét lên với cô ta. Thực sự tôi chưa bao giờ thấy anh giận dữ đến thế này.
– Anh lo tôi nói cái gì? Nói với cô ấy rằng tôi đã có con với anh Long sao?
Có phải là vì tôi đọc quá nhiều tiểu thuyết, xem quá nhiều phim Hàn hay không mà tôi thấy cuộc đời mình lại diễn biến giống hệt.
Đã hết. Vậy là đã hết. Tôi và con người kia … không còn gì nữa một chút cũng không.
Tôi rất nhớ Long, lúc này tôi rất nhớ anh. Tôi nhớ con người đã kiên trì yêu tôi suốt bảy năm, con người độc đoán đã dung cách cực đoan nhất để cướp tôi từ tay người khác. Con người đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên. Con người đã cứu tôi khỏi vụ tai nạn năm đó, lại còn phải trị liệu một thời gian. Người mà tôi đã cho rằng anh là hạnh phúc của cuộc đời tôi, là tất cả của tôi.
Tôi muốn nhớ lại những kỉ niệm của chúng tôi, nhưng tại sao lúc này, một chút cũng không thể nhớ. Tôi cố gắng, cố gắng nhớ, nhưng trong đầu cũng chỉ hiện lên mỗi khuôn mặt của người đó.
Tôi nhận ra rằng, mình còn yêu anh nhiều hơn bản thân mình nghĩ. Nhưng lúc này, yêu anh thì được gì? Yêu anh? Có thể. Ở bên anh? Không bao giờ.
– Vậy tôi chúc mừng cô. Chúc đứa trẻ trong bụng cô khỏe mạnh. Chúc cho chồng cô sớm yêu cô.
– Cô! – Hải Linh tức giận chỉ vào mặt tôi.
– Tôi nói gì sai sao? Cô vừa tôi thừa biết anh ấy yêu ai mà đúng không? Nhưng, cô đã thắng. Chúc mừng. Mời cô ra khỏi đây!
Cô ta kinh ngạc nhìn tôi. Có lẽ sức chịu đựng, và khả năng phục hồi của tôi đã đạt đến cảnh giới cao nên cô ta rất bất ngờ. Nhìn chằm chằm tôi một lúc rồi lại bỏ đi.
Tôi lau nước mắt, đứng dậy muốn kéo màn để cởi bộ váy này. Quân lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




