|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cho ai à?
Tôi không nhìn anh ta, vẫn chăm chú ngắm nghía chiếc đồng hồ rất đẹp kia, thầm trả lời cho bản thân mình.
- Tặng cho người tôi yêu nhất – “nhưng không thể, có lẽ tôi đã không thể gặp anh nữa rồi” nhẹ nhàng nói với lòng.
Nói xong tôi ngước lên nhìn anh ta. Thấy mặt anh ta có chút không tự nhiên, tôi liền hỏi :
- Anh sao vậy? Anh cũng thích cái này à? Nếu anh muốn thì tôi chọn chiếc khác.
- Cô có người yêu rồi à?- anh ta hỏi một cách lí nhí đến khó chịu.
- Sao? Trông tôi không như kẻ có người yêu à. Có rồi, tôi rất yêu người đó. Tôi cũng già thế này rồi cơ mà. Tôi cũng đã gần như là có chồng … – tôi nói nhỏ nhất có thể để nhắc nhở bản thân mình.
- Sao cơ? Cô đã có …
- Vâng tôi có người yêu! . – tôi đáp anh ta một cách nhanh nhất có thể, tôi không muốn ai nhắc đến chữ chồng kia. Không, tôi không hề có chồng.
- Cô rất yêu người đó sao?
- Yêu, yêu đến chết đi sống lại. – lần này, tôi trả lời người này một cách rất tự nhiên, giống như những người bạn lâu năm, không khó chịu, không dè chừng. Nếu đổi lại là người khác có lẽ tôi đã không lên tiếng.
- …
- Anh muốn lấy chiếc này không? Nếu không, tôi lấy.
- Không, cô cứ lấy. Tôi có một chiếc vợ tôi tặng rồi. Cô cứ mua đi.
- ồ, sao tôi không thấy anh mang nhỉ? Vợ của anh chắc hẳn là rất yêu anh nên mới mua đồng hồ tặng anh đấy.
- Tôi cũng không biết.
Tôi không biết câu trả lời của anh ta là đáp án cho thắc mắc nào của tôi, có lẽ là anh ta không biết để đồng hồ vợ anh ta tặng ở đâu. Tôi cũng không tiện hỏi nữa nên rút ví và lấy thẻ đỏ ra. Suy nghĩ một hồi, tôi bỏ lại chiếc thẻ đỏ, và rút ra một chiếc màu vàng. Thẻ này là của tôi. Tôi mua làm gì nhỉ? Tôi không biết, tôi chỉ biết là tôi rất thích nó và nếu người kia mang chắc cũng sẽ rất đẹp.
Thở dài, lại nữa rồi, tôi lắc đầu. Có lẽ hôm nay gặp được một người giống hắn đến từng chi tiết thế nên hôm nay tôi mới vô tình nghĩ đến hắn nhiều như thế. Bốn tháng nay, đó là điều cấm kị, và đó là người duy nhất không được nhớ đến. Thôi thì hôm nay cho phép bản thân buông thả một lần vậy. Tôi quay lại hỏi người bên cạnh, nãy giờ trông anh ta cứ thất thần ra thế, chắc đang bận suy nghĩ là đã để chiếc đồng hồ vợ tặng ở đâu rồi.
- Anh muốn mua gì cho vợ?
- Yogurt nguyên chất.
- À, đằng kia.
- Cô không thích uống yogurt à?
- Không.
- Vì sao?
- Thích là thích, mà không thì là không. Tôi không thể nào lí giải được – hình như hôm nay tôi tỏ ra quá thân thiết với tên này hay sao mà tôi có cảm giác anh ta ngày càng muốn hỏi nhiều.
- Cô còn hận người đó không?
- Người nào? – tôi giật mình, tôi biết người này hỏi ai nhưng vẫn cảm thấy ngạc nhiên là anh ta nhớ đến vậy và dường như không liên quan đến anh ta.
- Người khi sáng cô bảo giống hệt tôi. – anh ta không nhìn tôi vẫn nhìn vào quầy hàng.
- Anh hỏi để làm gì?
- À không, tôi chỉ tò mò thôi.
- Tôi không biết.
Có lẽ vì anh ta đã hỏi đúng vào một chuyện mà tôi đã giấu bấy lâu nay, một vấn đề mà tôi chưa bao giờ dám đối mặt, một câu hỏi được đặt ra bốn tháng nay là “ tôi còn hận hắn không?” nên tôi không thể nào tỏ ra bình thường với anh ta được. Anh ta chỉ là một người dưng, một người tôi mới quen, thế mà hôm nay đã chạm vào tất cả vết thương mà tôi cứ ngỡ là đã được điều trị trong bốn tháng vừa rồi. Và rồi tôi phát hiện rằng, chẳng có vết nào lành lặn cả, chỉ là tôi tự dối lừa bản thân mình.
Tất cả về người đàn ông kia, về những kí ức đau khổ của tôi, về cả vấn đề tôi có hận hắn hay không.
Chúng tôi cứ im lặng như thế cho đến khi về Cosmopolitan. Thì ra phòng của anh ta cùng dãy phòng với tôi. Đến phòng anh ta, thì tôi thấy cô vợ anh ta mở cửa phòng ra đón. Cô ấy chạy vù ra và ôm chặt lấy chồng mình. Trông hai người thật hạnh phúc. Tôi nghĩ, nếu mà hắn ta được một phần dịu dàng của anh này, có lẽ bây giờ chúng tôi đã không thế này. Tự cười cho những suy nghĩ mình, tôi đi vào phòng.
Phòng khách sạn ở đây được trang hoàng rất đẹp. Tôi rất thích, tôi chọn căn phòng có ban công ngắm biển. Nhìn lại những thứ mình mua khi nãy ở siêu thị tôi mới nhớ ra là mình có mua một chiếc đồng hồ. Tôi bất giác rùng mình. Tôi mua đồng hồ này cho ai cơ chứ? Sao không xài tiền của hắn mà lại mua bằng tiền của mình cơ chứ. Tim tôi đã chết, lòng tôi đã lặng, thì ai là người mà tôi yêu nhất để tôi tặng. Tôi đem nó ngắm ra một lần nữa. Rất đẹp, tôi công nhận chiếc đồng hồ này rất đẹp, vì nó mà tôi đã mất một nửa số tiền trong thẻ của mình, một nửa số tiền tôi đã dành dụm trong 3 năm, số tiền tôi tự làm để có tiền, không phải là tiền của hắn. Tôi thở dài rồi vén màn lên, đi ra đứng trước ban công hóng gió.
Chương 6: KÍ ỨC ĐEN
Vậy là tôi đã trốn ở Melbourne xinh đẹp được bốn tháng. Nhanh thật! Mọi chuyện cứ như là đã vài năm vậy nhưng hôm nay nhớ lại thì tất cả chỉ như vừa mới xảy ra hôm qua thôi. Bất giác đưa sờ bụng mình, đau lắm, nơi đây đã từng có một sinh mạng bé nhỏ. Một niềm hy vọng nhỏ nhoi của tôi vào cuộc đời. Nhưng khi sinh mạng bé nhỏ này không còn nữa thì niềm hy vọng kia cũng dập tắt. Rơi bỏ quê hương mình, đến đây để chạy trốn. Tôi trốn tránh tất cả, tôi trốn bạn bè, trốn ba mẹ, trốn những cạm bẫy đã được giăng sẵn chờ tôi, và quan trọng là tôi không muốn nhìn thấy hắn ta.
Có lẽ hắn đã không còn muốn tôi nữa rồi, vì cũng đã bốn tháng, vì nếu muốn tìm, cũng đã tìm ra. Có gì mất mác cơ chứ, chính tôi muốn như thế này còn gì.
Hôm ấy, sau đám tang của Quân, tôi phát hiện được mình đã có thai. Ông trời thật độc ác, một lúc liền cho tôi hai tin tức đáng sợ đến rợn người. Vì biết rõ cha đứa bé là ai nên tôi càng đau khổ hơn. Trước nay, tôi luôn ghê tởm những người phá thai. Những kẻ ngu ngốc, độc ác, thật man rợ, họ có thể giết chết chính con mình ngay khi nó còn nằm trong bụng mình. Nhưng hôm nay chính tôi lại le lói ý nghĩ man rợ đó. Tôi im lặng, vì cái chết của Quân tôi im lặng, vì tôi mang thai của kẻ tôi hận nhất trên đời, tôi im lặng. Tôi trốn mình trong phòng, trong đầu không ngừng nhớ về cái ngày mà Quân mất. Anh đứng bên kia đường, giang rộng tay chờ tôi sang để được ôm tôi vào lòng. Tôi cười rất hạnh phúc, và phóng ngay qua bên kia đường để được chôn mặt vào ngực anh, thế nhưng tôi chỉ nghe được tên mình “Lam Anh” và sau đó trước mắt tôi hiện ra cảnh tượng mà tôi nghĩ chỉ có trong phim ảnh mới có. Anh xô mạnh tôi sang một bên, chiếc xe đáng sợ kia tông mạnh vào anh, rồi anh bay xa, bay xa mãi tầm tay của tôi. Tôi quá sợ hãi, sợ hãi đến mức bây giờ tôi không thể nhớ được cảnh tượng ngày hôm đó. Nhưng chính lúc đó, tôi biết rằng, anh đã không còn ở bên tôi nữa rồi, không còn bảo vệ tôi nữa rồi.
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trên một chiếc giường xung quanh trắng xóa, mà lạnh lẽo. Nếu đây đúng là phim thì tôi biết mình đang nằm ở đâu. Tôi chỉ hy vọng đây là một giấc mơ, hoặc là một cảnh phim nào đó. Nhưng biết chính xác đây là bệnh viện, nước mắt tôi đột nhiên lăn dài, hình như tôi đã quên điều gì đó. Quân, đúng rồi! Quân, anh đang ở đâu?
Tôi vội vàng xuống giường bệnh, lao thẳng ra cửa phòng. Một cô y tá trẻ vừa tới thấy tôi, sắc mặt liền trắng bệch.
- Cô ơi, cô vừa tỉnh dậy. Cô không được ra ngoài.
- Quân đâu, anh ấy đâu rồi? Có ai được đưa vào bệnh viện cùng tôi không? – tôi lo sợ điều gì đó, tôi hét lên, dừng hết sức lực của mình hét lên. Tôi muốn biết anh đang ở đâu.
- Cô ơi, cô bình tĩnh cô có thai không được…
- Nói cho tôi đi, anh ấy đang ở đâu? Cô nói cho tôi được không? – Nhỏ giọng năn nỉ cô ấy, tôi không muốn nghe gì cả, tôi chỉ muốn biết Quân của tôi đang ở đâu.
Đang đợi cô ấy trả lời, thì tôi nghe giọng Lan và Quỳnh từ xa.
- Lam Anh, sao cậu ra đây, cậu vừa tỉnh dậy mà, vào đi. – Mặt Quỳnh đầy lo lắng nhìn tôi.
- Quân đâu? – tôi biết hai đứa này biết.
- Anh ấy … – hai đứa nhìn nhau, có vẻ như không muốn nói với tôi điều gì đó. Điều gì đó mà tôi có thể cảm nhận được.
- Đưa tớ đi, đưa tớ đi! – tôi hét vào mặt chúng nó, có lẽ chơi với nhau gần 20 năm chúng tôi chưa từng to tiếng tới mức này.
- Được, được, chúng tớ đưa cậu đi. – Mặt đứa nào đứa nấy trắng bệch.
Sau khi đợi chúng nó, giải quyết xong đống thủ tục xuất viện, tôi im lặng ngồi vào taxi. Tôi đang nhìn đường và mỉm cười và nhớ về anh. Tôi nhớ lần trước anh có điện thoại cho tôi, mà tôi nào biết được đó là lần cuối cùng tôi nghe được giọng anh qua điện thoại.
- Lam Anh, cho anh một ngày được không? – anh nài nỉ tôi.
- Không được Quân ạ, chúng ta chẳng còn quan hệ gì với nhau nữa. Em không còn yêu anh nữa, đừng tìm em nữa được không? – tôi đau lòng đoạn tuyệt anh.
- Nhưng anh còn yêu em! Và anh biết em còn yêu anh!. – anh ở đầu bên kia hét lên.
- Em không …
- Anh hứa, sau ngày đó chúng ta sẽ không còn quan hệ gì nữa. Anh sẽ không tìm em, sẽ không làm phiền cuộc sống của em nữa, có được không Anh?
Tôi đã suy nghĩ rất lâu, có lẽ tôi nợ anh quá nhiều, có lẽ tôi chưa bao giờ khiến anh hạnh phúc, có lẽ những gì tôi đang làm nếu anh biết được sẽ rất hận tôi.
- Dạ! – tôi nghe giọng mình đáp không do dự, có lẽ là vì muốn cắt đứt hoàn toàn với anh, hoặc cũng vì tôi rất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




