watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12671 Lượt

nhớ anh.

- Vậy hôm đó chúng ta sẽ giả vờ làm người yêu của nhau được không em? Chúng ta xem như không có gì xảy ra bao năm nay? Chúng ta vẫn như thời sinh viên được không em?

- Dạ được! . – vì là lần cuối rồi nên tôi sẽ đáp ứng anh tất cả.

Nước mắt tôi vẫn rơi, tôi cứ nghĩ mình và anh sẽ có một ngày cuối cùng ở bên nhau rất hạnh phúc rất rất hạnh phúc thế nhưng bây giờ tôi biết mình đang đi đâu và mình sẽ thấy gì. Tôi quay đầu nhìn Quỳnh và Lan, chúng nó cứ đưa mắt nhìn nhau rồi lại nhìn tôi.

- Tớ nằm bệnh viện bao lâu rồi? – tôi hỏi chúng nó bằng giọng thản nhiên nhất.

- Bốn ngày, à không ba ngày. – Lan rất nhanh đáp lời tôi.

- Thế à? – tôi thở dài, tôi có bị gì đâu mà phải nằm lâu thế.

- Anh à, cậu phải chuẩn bị tâm lí nhé.

- Ừ!. – tôi đáp lại rất bình tĩnh vì tôi biết việc gì đang chờ đón mình.

Mặc dù biết là mình sẽ đến đâu, nhưng tôi vẫn không hết shock khi nhìn thấy khuôn mặt hiền hậu của anh trong bức ảnh thờ. Tôi cứ nghĩ trên xe mình đã chuẩn bị công tác rất tốt để tiếp nhận sự thật đau lòng này, nhưng tôi vẫn run lẩy bẩy và khụy mình khi thấy anh nằm dưới đống đất lạnh lẽo kia. Tôi không nhớ gì cả. Trước mắt tôi một tầng sương phủ kín, tôi chỉ nhớ được mình gào khóc cho đến khi ngất đi.

Chiếc giường này sao quen đến thế?! Sao bao lần cố gắng mở mắt thì tôi cũng đã thấy được căn phòng bệnh mình đã nằm. Lần này mình mấy ngày mới tỉnh lại đây. Đau mắt quá! Lần này tỉnh dậy tôi thấy mình thật thanh thản. Có lẽ anh đi rồi, thì lòng tôi cũng chết rồi. Anh đi rồi, mang theo con tim tôi đi rồi. Cũng chẳng còn giọt nước mắt nào để rơi nữa. Cô y tá kia lại vào phòng rồi kiểm tra đủ thứ trên người tôi. Sau khi kiểm tra xong thì để lại tôi ngồi một mình trong căn phòng, trong đầu không ngừng vang lên câu nói khi nãy của cô ta

- Chị có thai rồi thì phải biết giữ sức khỏe chứ. Thai gần 5 tuần đấy.

Khi nãy tôi còn không quên hỏi chị ấy, đã có những ai biết chuyện này chưa? Cô ấy bảo chưa kịp thông báo cho ai cả thì mọi người đã chạy lo việc khác rồi, ngay cả tôi cũng thế. Tôi thở phào.

- Chị có thể giúp em xuất viện được không? Chị đừng nói chuyện này cho ai được không? Em muốn dành cho người nhà mình bất ngờ. – Ừ thì bất ngờ! Chính tôi còn thấy bất ngờ nữa kia mà.

- Cô mới tỉnh dậy …

- Em về nhà người nhà em sẽ chăm sóc tốt cho em mà, chị yên tâm. Giúp em nhé, em cảm ơn!

Tôi bắt một chiếc taxi chạy nhanh nhất về nhà có lẽ hắn đã đi công tác về. Tôi chẳng kịp thông báo bọn Quỳnh Lan và cả bố mẹ rằng mình đã xuất viện, có lẽ tôi sẽ gọi điện cho họ sau.

Vừa về đến nhà, tôi đã thấy đôi giày của hắn. Hắn về rồi, lòng tôi lo lắng. Nhưng lo lắng gì đây? Còn gì để lo lắng. Bây giờ tôi chẳng còn sợ gì hắn nữa. Hắn chẳng còn gì để uy hiếp tôi nữa rồi.

- Anh về rồi à?

- Cô đi đâu về đấy?

- Em vừa đi thăm bố mẹ, bạn bè.

- Bạn bè à?

- Dạ! – tôi mệt mỏi, chẳng bận tâm trong câu hỏi của hắn có ý gì nữa.

Tôi lờ đi hắn đi thẳng vào phòng, thả mình trên chiếc giường êm ái của mình. Tôi suy nghĩ rất nhiều, tại sao lại về đây, có nên nói cho hắn hay không, liệu nói rồi, thì có thay đổi gì không? Hắn có bắt tôi đi phá bỏ đứa nhỏ không? Tôi lạnh người, hắn độc ác thế kia, thì bỏ một đứa trẻ chưa thành hình thì cũng không phải không thể.

- Có đi gặp cậu ta không? – âm thanh lạnh lẽo từ phía của vang lên.

- Ai?- tôi biết hắn hỏi ai.

- Cô đừng giả vờ!. Cô biết tôi hỏi ai.

- Gặp hay không liên quan gì anh. Ra ngoài đi, tôi muốn nghỉ ngơi.

- Hôm nay cô to gan nhỉ? Dám nói chuyện kiểu đó với tôi – hắn phóng một hơi từ cửa phòng đến bên tôi, hét lên.

Mệt mỏi lắm, tôi nhắm mắt, lờ hắn đi, tôi muốn ngủ. Đột nhiên hắn đến bên giường, nâng cằm tôi lên, chà mạnh lên môi tôi. Tôi mệt mỏi lắm, chẳng kháng cự nữa. Có lẽ hắn không hài lòng nên cắn mạnh tôi, khiến môi tôi chảy máu. Tôi giật mình, mở to mắt trợn hắn. Hắn cũng nhìn tôi, càng nhìn càng cắn nát môi tôi. Sau đó hắn lại nuốt toàn bộ máu của tôi và hôn tôi nhẹ nhàng. Hắn từ từ hôn xuống cổ tôi …

Ban đêm khi ôm tôi ngủ, hắn nói cho tôi biết hắn đã biết cái chết của Quân. Thực ra tôi cũng chẳng giật mình lắm đâu, việc có liên quan đến tôi hắn không biết thì ai biết. Tôi cũng chẳng buồn trả lời.

Cứ thế gần hai tháng trôi qua, tôi vẫn sống bình thường, vẫn khỏe mạnh, chỉ là tụt hơn 3 cân một tẹo, hay nằm trên giường và ít nói ra thì mỗi thứ vẫn không thay đổi, hình như chỉ có hắn thay đổi. Hắn cố gắng nói nhiều với tôi hơn, đưa tôi đi đây đó nhiều hơn, thường xuyên về nhà hơn, có lẽ hắn chột dạ khi lần đó lấy Quân ra để đùa giỡn với tôi. Tôi thì vẫn lén trốn hắn khi mình ốm nghén, khi gặp thức ăn lạ, tôi vẫn cố nuốt trôi, rồi một mình vào toilet ói ra mọi thứ. Hắn dường như cũng không phát hiện ra. Có phụ nữ có thai nào mà lại bị sút cân như tôi không cơ chứ. Nghĩ đến đứa bé trong bụng, tôi cũng cố gắng ăn nhiều hơn một chút nhưng không thể nào nhét toàn bộ chỗ thức ăn này vào bụng.
Hắn có vẻ rất bất ngờ vì thái độ của tôi với cái chết của Quân. Với lần hắn bắt tôi chia tay anh, thì lần này quá sức bình thản, bình thản đến mức tôi cũng bất ngờ với bản thân mình.

Cuộc sống cứ thế bình lặng diễn ra, cho đến một ngày tôi thấy hắn cầm một đóa hoa lớn mang về nhà. Tôi chả bất ngờ, cũng chả bận tâm. Chắc hắn mua cho một cô người mẫu chân dài nào mới quen của hắn. Tôi thì phận gì cơ chứ, tình nhân của hắn mà thôi. Thấy hắn về tôi cũng chả buồn hỏi thăm. Dạo này tôi cực kì lười nói, đến nói tôi còn lười thì hơi sức đâu mà quan tâm hắn. Mở cửa cho hắn xong, tôi một hơi đi vào phòng ngủ, phụ nữ có thai như tôi, rất thèm ngủ.

Tôi nghe tiếng mở cửa, tiếng bật đèn và cả tiếng chân hắn đến cạnh giường ngủ của tôi nữa. Tôi nhìn hắn với ánh mắt dò hỏi, anh muốn làm gì, đem cả hoa kia vào phòng làm gì, không phải tặng tôi chứ. Tôi thấy khuôn mặt hắn hôm nay ôn nhu một cách kì lạ, cái cách hắn nhìn tôi cũng không như ngày trước. Tôi run sợ, tôi cảm giác được hắn sắp sửa nói ra điều gì đó sẽ làm tôi chấn động, sẽ làm quan hệ của chúng tôi thay đổi.

- Lấy anh được không? – hắn nhẹ nhàng hỏi tôi.

- … – tôi không biết nên trả lời hắn thế nào. Với tôi thì câu hỏi này còn khó hơn hỏi tôi về kiến thức lịch sử thế giới cổ đại.

- Lam Anh, em làm vợ anh nhé? – không nghe thấy tôi đáp, hắn liền hỏi lại.

- Vì sao? – tôi ngập ngừng – vì sao lại muốn cưới em?

- Chẳng vì sao cả. Anh muốn em làm vợ mình. Đằng nào thì chúng ta sống cũng như vợ chồng rồi.

- Vậy còn bao nhiêu nhân tình của anh thì sao? Họ cũng như tôi, tôi lấy đâu ra phúc phận làm vợ anh? – Tôi ghét câu trả lời của hắn, tôi khinh.

- Chẳng có cô nào cả. Em không tin anh thì thôi, nhưng anh thực sự muốn cưới em.

- Em đồng ý !– tôi trả lời nhanh hơn hắn dự định nên tôi thấy mặt hắn cứng lại. Đôi mắt ánh lên một tia hạnh phúc.

Chắc quá hài lòng với câu trả lời, nên hắn đột ngột hôn tôi, hôn đến lúc tôi gần tắt thở mới tha tôi. Đằng nào thì hắn cũng là cha của con tôi, dù không yêu hắn, nhưng sau này tôi cũng chẳng yêu ai được, tình yêu của tôi đã đi theo anh rồi. Tôi đồng ý, tôi đã trải qua những đoạn thời gian còn tăm tối hơn bây giờ nên bây giờ dù hắn muốn làm gì tôi đi nữa thì tôi cũng chả mảy may bận tâm. Ít ra hắn có thể làm cha của con tôi, và cho con tôi một gia đình.

Chương 7: NGHE LÉN

- Anh có chắc là chúng ta sẽ giành được hợp đồng lần này ? và Thành Toàn sẽ thua trong tay chúng ta chứ.

Đi ngang qua phòng chờ của chú rễ giọng nói quen thuộc vang lên, chủ nhân giọng nói chính là của Nhân Huy trợ lý của hắn ta. Nghe đến cái tên “ Thành Toàn” tôi sững người, và dừng lại lắng nghe. “Thành Toàn” là tên công ty của gia đình Quân, Quân – cái tên mà mấy tháng nay tôi không muốn nhớ đến.

- Huy, cậu không phải không hiểu tôi, cậu đi theo tôi cũng bao lâu rồi nên có những việc không cần phải hỏi tôi. – tôi nghe được giọng của chú rễ, người mà sắp sửa cùng tôi bước vào thánh đường.

- Vâng thưa tổng giám đốc. Nhưng em sợ chị Lam Anh biết được cái chết của Nguyên Quân là liên quan đến chúng ta …

- Cậu im ngay. Nếu để Lam Anh biết được thì cậu tự thu xếp về hưu cho tôi– giọng hắn vô cùng phẫn nộ, âm lượng cũng rất to.

- Dạ, em hiểu.

Tôi vừa nghe cái gì vậy, không phải chỉ nghe về Thành Toàn thua trong tay hắn mà tôi còn nghe về Quân, Quân của tôi chết là có chủ mưu. Hắn không cho trợ lý nói với tôi, cái gì mà liên quan đến hắn, vì sao lại không cho tôi biết. Hay … chính hắn nhúng tay vào việc này, hay đáng sợ hơn là hắn ta là kẻ chủ mưu trong cái chết của Quân. Vẫn chưa kịp tiêu hóa với những gì tôi vừa nghe, thì tôi đã nghe thấy giọng của Huy

- Chị Anh, sao chị lại đứng ở đây? – giọng hắn hốt hoảng, hay lắm, đúng là tên đồng lõa chột dạ.

- Em sao ở đây? – sau đó tôi lại nghe được giọng của tên chủ mưu, cũng hay lắm, giọng tên này cũng không run bao nhiêu.

- Lí do tại sao Quân lại chết? – tôi nhẹ nhàng hỏi hắn, như hỏi chuyện người nào khác vậy, và đang chờ đợi hắn giải thích cũng như kiểu tường thuật lại nguyên nhân chết của một người nào đó.

- Em không cần biết! Quay lại chuẩn bị, chúng ta bắt đầu nào! – vâng, câu

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT