|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đường trở về Hoàng cung , nàng hỏi tiếp : ” Quý phi, Thục phi thế nào rồi?”.
” Hôm đó Quý phi dường như bị hoảng sợ, ngoan ngoãn một hai ngày , sau đó liền chứng nào tật nấy, vẫn vênh mặt lên sai khiến, mặc kệ sự dạy bảo của các mama, nhiều lần khiến bọn họ tứcchết nhưng vì nể mặt người nên không dám nói gì . Còn về Thục phi , suốt ngày không rời khăn tay, cả ngày không làm gì khác ngoài khóc thúc thít từ sáng đến tối, van xin mama cho nàng đi gặp hoàng thượng . Bọn họ đương nhiên không dám, nàng liền khóc thảm thương hơn nữa, các mama cũng đành khoanh tay đứng nhìn “. Lục Ngọc đi phía sau nàng, bẩm báo chi tiết.
Nàng cũng suy đoán như thế. XuânYến âm thầm gật đầu, lại hỏi : ” Hoàng thượng thì sao?”.
” Mấy ngày gần đây ngoài việc thiết triều, thời gian khác hoàng thượng đều ở Phượng cung cùng Lý đại nhân trò chuyện và đọc sách. Hiền phi, Đức phi tới đó cũng chỉ bàn luận thi họa, thổi sáo đánh đàn, trái lại với bên kia rất yên tĩnh “
Thật khôi hài, mỗi ngày nàng phải phê duyệt tấu chương giải quyết quốc sự, một ngày trôi qua chớp nhoáng, còn khiến cho bản thân mệt đến kiệt sức. Xuân Yến thật hâm mộ hắn nhàn rỗi thảnh thơi, ghen tị đến muốn nghiến răng.
” Như vậy hoàng thượng đối xử với Hiền phi, Đức phi ra sao ? ” Xuân Yến lại hỏi , nàng cảm thấy có chút hi vọng.
Lục Ngọc cân nhắc một hồi mới nói : ” Việc này…nô tỳ không dò hỏi rõ được . Hiền phi, Đức phi được dạy dỗ tốt , đều khôn ngoan, sắc sảo . Mỗi ngày thay phiên đến hầu hạ hoàng thượng, rất có chừng mực, hai người cũng hòa thuận với nhau. Mà thái độ của hoàng thượng đối với bọn cũng có vẻ yêu thích. Nô tỳ nghe cung nữ trong Phượng cung báo lại , có mấy lần Hoàng thượng còn giữ các nàng lại dùng bữa”.
” Thật tốt quá!”. Trong lòng Xuân Yến có chút an ủi. Ngọn lửa hi vọng như được nhen nhóm . Tâm trạng đang mệt mỏi lập tức thoải mái hơn rất nhiều. Hoàn hảo, lựa chọn của nàng quả không sai.
Nhưng mà…thở dài một hơi, phấn khởi trong lòng lại bị một áng mây đen che phủ, mười một ngày rồi ! Vậy lệnh cấm hai kẻ dở hơi kia cũng chấm dứt.
Về đến Hoàng cung, bữa tối đã sớm bày biện, sơn hào hải vị đầy bàn , mùi thơm xông vào mũi. Khiến cho nàng phải nuốt nước bọt.
Bữa tối ơi, ta đến đây! Ở trong lòng kêu to một tiếng, nàng vội chạy qua ngồi xuống , cầm đũa gắp thức ăn đầy miệng. Dù sao ở đây đều là người của nàng, không cần quan tâm đến hình tượng.
Nuốt vào một miệng đầy thức ăn, tạm thời giải quyết cơn đói. Nàng buông đũa xuống, hướng về Lục Ngọc đang đứng một bên gắp thức ăn nói :” Lục Ngọc, bảo người đi truyền ý của ai gia, tối mai gọi quý phi đến đây. Ai gia có việc muốn dặn dò. Còn bên Hạ Thiền cung, đợi Hoàng thượng dùng xong bữa tối , liền đưa Thục phi đến , nói là ý của ai gia , đã hết thời gian chịu phạt , để cho bọn họ giải bày tâm tư “
Lục Ngọc bỏ đũa xuống, không giấu được vẻ kinh ngạc trên mặt : ” Thái hậu, người muốn gặp Quý phi ư?”
Thu Dung ở một bên vẻ mặt cũng không khá hơn Lục Ngọc chút nào.
” Đúng vậy ” . Xuân Yến ra vẻ thần bí đáp. Nếu đã quyết định cho vị Ngũ tiểu thư Nam Cung gia đó rời khỏi cung , dù sao cũng phải tìm ra lỗi của nàng. Bằng không lấy lý do gì đuổi người ? Thời gian gấp gáp, Xuân Yến không muốn lãng phí thời gian ngồi chờ nàng tự phạm sai lầm, vậy chỉ có thể chủ động vẽ đường, dụ nàng phạm lỗi.
Tiếp tục gắp thức ăn , Xuân Yến than thở trong lòng , Ôi! mười ngày yên tĩnh đã trôi qua !
16
Nam gian trá, nữ xảo quyệt (1)
Dù cho thường ngày điêu ngoa tùy hứng, đi đến Hoàng cung , dưới áp lực vô hình của Xuân Yến, Nam Cung Xuân Hương cũng phải thu hồi bản tính ương bướng, ngoan ngoãn theo sau cung nữ dẫn đường.
Vào tới nơi đặt lò sưởi, hướng về bóng người thấp thoáng sau bức rèm châu , nàng liền cúi người , khẽ lên tiếng : ” Thần thiếp tham kiến thái hậu”
Lễ nghi còn chưa kịp hoàn thành, đầu gối chưa chạm đất. Xuân Yến đã từ phía sau rèm bước nhanh ra, khom lưng đỡ nàng đứng lên.
” Chúng ta là tỷ muội, không cần làm đại lễ như thế “. Nàng dịu dàng nói.
Có bài học mười ngày trước, Nam Cung Xuân Hương không dám lơ là , chỉ cúi đầu nhỏ giọng kêu ,” Thái hậu…”
Xuân Yến dùng vẻ mặt không đồng ý nhìn nàng, lắc đầu nói nhỏ nhẹ ,” Chúng ta là tỷ muội, gọi như vậy chẳng phải xa lạ quá hay sao?”
Ôi..bụng như sôi lên, lúc nãy ăn hơi nhiều sao ? Nàng lại muốn nôn ra.
Lần cuối dùng giọng điệu như thế này nói chuyện cách nay đã bao lâu rồi ? Xuân Yến tự hỏi, hình như là ở thời hiện đại, lúc diễn kịch tại trường học.
Nam Cung Xuân Hương sợ hãi ngẩng mặt lên, nhìn về phía người đại tỷ ruột thịt sớm đã cảm thấy xa lạ . Ngập ngừng một chút, nàng cắn môi khẽ gọi :” Đại tỷ”
Xuân Yến cười thư thái ,” Gọi vậy mới đúng chứ “
Nam Cung Xuân Hương cúi đầu không nói gì.
Xuân Yến nắm tay nàng dẫn đến bên ghế, ngồi xuống. Xuân Hương khước từ không dám, Xuân Yến ấn nàng xuống, cười nói : ” Sợ cái gì ? Nơi này là chỗ của ta, tất cả bọn họ cũng là người của ta , cho dù ở đây đánh nhau ầm ĩ hay giết người phóng hỏa bọn họ cũng sẽ không nói ra”
Lúc này Nam Cung Xuân Hương mới ngượng nghịu ngồi xuống.
Xuân Yến ngồi bên cạnh nàng. Cầm tay Xuân Hương đặt trong lòng bàn tay ,nhẹ nhàng vỗ vỗ, sau đó dịu dàng bảo : ” Ngũ muội, mấy ngày nay, muội có giận đại tỷ, có oán trách ta làm muội bẽ mặt trước mọi người không?”.
Nhớ lại chuyện mười ngày trước , Nam Cung Xuân Hương không khỏi giật mình, run rẩy đáp : ” Thần thiếp.. muội muội không dám”
Xuân Yến bỗng chau mày, vẻ mặt đổi sang buồn bã, thở dài :” Ai! Muội nghĩ như vậy ta cũng không trách. Nhưng mà…”. Nàng dùng tay kia khuất tầm mắt của Xuân Hương véo thắt lưng một cái, nhất thời dùng sức hơi mạnh, đau đến phải cắn răng chịu đựng.
“Tỷ tỷ…cũng có điều khó xử ! ” Không cần làm ra vẻ nghẹn ngào, đau đớn thật sự còn tăng hiệu quả thêm mấy lần .
Ôi ôi , đau quá! Lát nữa nhất định phải kêu Thu Dung xoa bóp, tay nghề của Thu Dung không cần phải bàn cãi.
Nam Cung Xuân Hương ngẩng đầu, nhìn thấy nàng nước mắt lưng tròng, lúng túng kêu : ” Thái…. Đại tỷ…”
” Hả?”. Xuân Yến đang trong trong mộng đẹp vội hoàn hồn, tiếp tục diễn.
“Không có việc gì, không có việc gì!”. Nàng vội đáp, một tay chậm rãi nâng cằm Xuân Hương lên ,nhân cơ hội đánh giá khuôn mặt của nàng ta, tiện thể đánh lạc hướng sự lơ đễnh của bản thân lúc nãy.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt thanh tú của Nam Cung Xuân Hương. Nàng thốt lên : ” Ngũ muội , bốnnăm không gặp, muội đã trưởng thành rồi, trở nên vô cùng xinh đẹp. Xem ra trong Phượng Hoàng thành , không có mấy cô nương có thể so sánh với muội “. Đó cũng là một trong những lý do Nam Cung gia chọn nàng tiến cung.
Quan sát tỉ mỉ , người muội muội ruột thịt trên danh nghĩa này quả thật không tệ chút nào. Mặc dù còn chưa đến tuổi cập kê, nhưng dáng người và khuôn mặt này cũng đủ khiến cho nam nhân phải mất hồn. Nếu như trang điểm một chút, đi ở trên đường mọi người phải quay đầu lại nhìn dù không đến trăm phần trăm cũng được tám
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




