|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
bất kể có hứng thú hay không, ngươi cũng phải đối mặt với thực tế . “
Hồn vía đang dạo chơi của nàng bị câu nói không rõ ràng này triệu hồi. Dự cảm không tốt tràn ngập trong đầu, Nam Cung Xuân Yến mơ hồ cảm giác có chút bất an.
” Ngươi có ý gì ? ” nàng khó chịu hỏi.
” Ha ha.. “, hắn cười xấu xa vài tiếng, mới yếu ớt nói : ” Sau khi trẫm tuyên bố người kế vị, liền hạ chỉ, phong ngươi làm hoàng thái hậu, buông rèm chấp chính, trợ giúp tân hoàng đế cai quản thiên hạ, cho đến khi hắn có khả năng tiếp quản mọi việc mới thôi. “
Một tia sét lớn nổ giữa trời quang.
Nam Cung Xuân Yến chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, tay chân run rẩy. Nếu không phải đang ngồi ở trên giường, nàng khẳng định bản thân bởi vì chân run mà ngã xuống đất rồi cũng nên.
“Vậy …. nếu hắn cả đời không có khả năng tiếp quản thì sao? ” Nàng quá kinh ngạc, giọng run run hỏi.
“Thế thì…sẽ chờ tân hoàng có long tử kế thừa ngôi vua, rồi ngươi có thể đem quốc sự giao lại cho đại thần đáng tin cậy, từ đó cởi bỏ trách nhiệm” Phượng Huyền suy nghĩ một chút, sau đó nói.
Còn muốn nàng đợi bao lâu đây? Một năm? Ba năm? Năm năm? hoặc là mười năm. Nam Cung Xuân Yến đối với chuyện này không dám ôm hy vọng quá lớn.
” Ngươi…” Nghĩ đến bản thân – tuổi thanh xuân còn lại chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, lại phải phí thời gian ở lại trong chốn thâm cung này, nàng tức giận không nói nên lời.
Trái lại Phượng Huyền – hắn càng tỏ ra đắc ý dào dạt.
” Thế nào, Xuân Yến, ngươi đối với sự sắp đặt của trẫm có hài lòng không? ”
Nhìn ngươi kìa, kích động đến nói không ra lời ” Hắn cười nói, miệng sắp toét đến mang tai.
” Vừa lòng cái đầu ngươi” Nam Cung Xuân Yến khẽ quát một tiếng, cúi đầu nắm vạt áo của hắn, ghé sát vào lỗ tai , hạ thấp giọng hỏi : ” Lão bất tử, ngươi còn nhớ rõ trước đây đã đáp ứng ta cái gì không? “
” Cái gì , trẫm có đáp ứng ngươi cái gì sao? ” Phượng Huyền – con mắt liếc sang một bên, nhất định không nhìn nàng.
” Ngươi đã nói, chờ sau khi ngươi bệnh chết, sẽ để ta được tự do ! ” Nam Cung Xuân Yến nghiến răng, cực kỳ phẫn nộ, ghé sát lỗ tai hắn nói.
” Có chuyện này ư ? Sao trẫm không nhớ rõ ? ” hắn dùng ánh mắt vô tội, nhìn về phía nàng, nhất định không giữ lời hứa.
3
Băng hà.
Nam Cung Xuân yến cực kì giận dữ.
” Lão bất tử, ngươi nói không giữ lời ! Ngươi dám nói không giữ lời ! ” Lần nữa ức chế không được phẫn nộ trong lòng , nàng rống to.
Phượng huyền cười càng vui vẻ
” Xem như nói không giữ lời, ngươi có thể làm gì trẫm ? ” hắn cười nói, bình tĩnh nhìn nàng, chậm rãi tuyên bố, ” Trẫm sớm đã căn dặn Sử quan ghi lại, Thái Thường lệnh cũng đã soạn thánh chỉ, ngươi… trốn không thoát, hãy chờ phụ tá Thập lục hoàng nhi đăng cơ làm hoàng đế ! “
“Ta không cần! ” Nam Cung Xuân Yến thét chói tai, “Ta bị ngươi hại còn chưa đủ thảm sao ! Chẳng lẽ ngươi muốn ép ta đến kiệt quệ mới vừa lòng? “
” Lời từ biệt…Đừng nói khó nghe như vậy! Trẫm… chỉ là… Vật còn có ích thì dùng. ” Phượng Huyền không chút áy náy nói, giọng ngày càng yếu, lời nói ra cũng ngày càng chậm.
Vật …còn có ích thì dùng ? Lời này hắn cũng nói ra được. Hắn xem nàng là cái gì?
Không nhịn được nữa ! Nam Cung Xuân Yến không chút do dự bóp cổ hắn, nhìn chằm chằm vào mắt của hắn, con mắt nàng phóng ra một tia sắc bén, giọng điệu lạnh lùng – ra lệnh “Sửa chỉ”
Phượng Huyền bình tĩnh, lắc đầu ” Không được”
Nam Cung Xuân Yến gia tăng lực trên cánh tay, nghiến răng nói : ” Ngươi sửa hay không ? “
Phượng Huyền lần này thu hết quyết tâm, khẳng định chắc chắn ” Quân vô hí ngôn. Không sửa! “
“A –” Nam Cung Xuân Yến không thể nhịn được nữa, chửi ầm lên, “Ngươi…cái lão bất tử kia, lão nương ta vì ngươi làm trâu làm ngựa, kết quả ngươi còn hại ta như thế, ta phải bóp chết ngươi, bóp chết ngươi ! ” sức lực toàn thân lập tức dồn lại hai tay, trút giận lên cổ hắn.
Nghe thấy trong điện việc phát sinh là không bình thường. Chờ thêm nữa khẳng định sẽ chết người.
Phúc công công dẫn theo người hầu canh giữ ở bên ngoài vội vàng chạy vào nội điện, sau đó liền trố mắt đứng nhìnhoàng hậu đang quỳ ở trên giường, hai tay gắt gao bóp cổ hoàng đế đã sắp hết hơi sức. Mà lão hoàng đế kia cũng không giãy dụa, để mặc nàng muốn làm gì thì làm.
” Hoàng hậu nương nương, không được !” Phúc công công hét to một tiếng, Lục Ngọc phản ứng trước tiên, chạy thẳng đến kéo hai tay của nàng ra.
Những người khác lúc này mới ùa lên, mang Nam Cung Xuân Yến đang tức giận đùng đùng, rời khỏi long giường.
” Các ngươi buông ra, ta phải bóp chết lão bất tử đó !” Nam Cung Xuân Yến trong cơn giận dữ, vẫn còn giãy dụa, nhưng chỉ phí công tốn sức mà thôi.
” Hoàng thượng…”
” Hoàng thượng…”
Ngoài những người đang ngăn cản Nam Cung Xuân Yến, còn lại tất cả đều vây quanh bên người Phượng Huyền, giúp hắn vỗ lưng xoa ngực.
Bởi vì thiếu không khí mà thở hổn hển không thôi, gương mặt hắn đã tím tái như gan lợn, nhưng lại tràn đầy vui vẻ.
Gạt qua những người che khuất tầm mắt, nhìn Nam Cung Xuân Yến tức giận đến mặt mày đều méo mó, hắn mở miệng thật rộng, tìm chút không khí – cười nói ”
Ha ha, trẫm vẫn thích nhìn… bộ dạng.. đanh đá này…ha ha..”
Lời nói còn chưa dứt , giống như lửa cháy đổ thêm dầu. Lửa giận của Nam Cung Xuân Yến còn chưa lắng xuống, liền bừng bừng bốc lên.
” Ha ha… cái đầu của ngươi, mau chết đi cho ta ! ” nàng liều lĩnh hét lớn.
” Trẫm lập tức… liền… đi ngay” Phượng Huyền nhìn nàng, trên mặt vẫn vui vẻ như cũ, chậm rãi nói, giống như bàn giao một sự việc bình thường lần cuối : ” Xuân Yến, …nhi tử của trẫm… thiên hạ của trẫm, đều …giao cho ngươi…”.
“Ta không cần!” Nam Cung Xuân Yến dường như ý thức được cái gì, thất thanh thét chói tai, trong lòng bỗng nhiên sụp đổ, mi mắt ảm đạm nặng nề rủ xuống.
Sau đó tiếng hô của thái giám lập tức bao phủ lấy nàng –
“Hoàng thượng băng hà! ”
__________________
Loạn
Mấy giây sau, âm thanh tuyên cáo lan truyền khắp tứ phía. Bên ngoài điện, phi tần, hoàng tử, công chúa, quan lại tràn vào như thủy triều,tiếng khóc lóc, kêu gào vang lên không dứt.
” Yêu nữ ! tiện nhân ! Chính ngươi hại chết hoàng thượng ! Hoàng thượng nhất định bị ngươi rủa chết !”
Thừa dịp rối loạn, một phụ nữ trong trang phục gấm vóc, trên đầu mang trang sức quý giá xông lên trên, liều mạng túm tóc Xuân Yến.
Nàng nhất thời sững sờ, không hề phòng bị, da đầu bị kéo đau buốt, nước mắt thiếu chút nữa chảy ra.
” Hoàng hậu nương nương!”
Thu Dung sợ hãi kêu, nhanh chóng xông lên kéo tay người phụ nữ ra. Nhưng ả liều chết nắm tóc của nàng, nhất định không buông tay.
Giằng co như vậy làm thân thể đau đớn, khiến cho nàng đang ở trong trạng thái chấn động vì hoàng đế qua đời, bỗng tỉnh lại.
Không chút do dự, nàng vươn hai tay, nắm cổ tay kẻ đang kéo tóc mình, vừa ngắt một cái
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




