watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:58 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11843 Lượt

của nàng, ánh mắt hắn bỗng dưng trở nên âm u.
Bối rối dời tầm mắt sang hướng khác, hắn hơi khó chịu đáp:” Không, nhi thần không sao”.
“Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.”. Xuân Yến thở phào một cái, đỡ hắn đứng dậy. Nhưng vừa tỉnh dậy, cánh tay không có sức, chưa đỡ được người đứng lên, ngược lại hai người cùng nhau té trên mặt đất lần nữa, vướng víu thành một đống.
Một trận gió mát thổi vào mở toang cửa phòng, khiến cho tất cả cung nữ, thái giám bừng tỉnh.
“Thái hậu!”
“Hoàng thượng!”
Một đám người vội vàng tiến lại, dìu hai người đang loay hoay trên mặt đất đứng lên.
Lục Ngọc vội tìm áo choàng, che lại cảnh xuân bị lộ ra của Xuân Yến.
Đôi mắt Phượng Dật rủ xuống, hiện lên vẻ không vui.
Sau một phen luống cuống, cuối cùng tất cả trở về như cũ.
Bên trong Hoàng cung, không khí nặng nề lan tỏa, mỗi người đều cảm thấy lúng túng, không ai nói lời nào.
Hồi lâusau, Phượng Dật ngẩng đầu nhìn về phía Xuân Yến, thản nhiên nói:” Mẫu hậu, người có khỏe không?”.
” Hả? Khỏe, ta rất khỏe”. Xuân Yến đang ngẩn người chợt hoàn hồn, gấp rút trả lời.
“Mẫu hậu không sao thì tốt rồi”. Phượng Dật làm như thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp:” Đến lúc lâm triều nên nhi thần đến đây cung thỉnh mẫu hậu. Nhưng không biết vì sao, Lục Ngọc, Thu Dung không gọi người dậy được nên nhi thần xung phong đảm nhận việc đó”.
Hắn thong dong kể sơ lược lại, không hề đề cập tới sự việc kinh thiên động địa lúc nãy.
” Đúng, phải thượng triều”. Xuân Yến cười ngây ngô vài tiếng, cũng phát hiện ở ngoài cửa, vầng dương đã hiện lên rõ rệt ở phía chân trời.
” Đúng vậy, phải vào triều sớm, phải vào triều sớm”. Xuân Yến vỗ vỗ đầu của mình, gượng gạo giải thích:”Hôm qua ai gia mệt mỏi, nên ngủ quá say, đã làm phiền Hoàng thượng”.
“Không có việc gì, mẫu hậu đã dậy là tốt rồi”. Phượng Dật khẽ cười nói.
Thận trọng quan sát vẻ mặt hắn, Xuân Yến e dè hỏi:” Hoàng thượng, vừa rồi….ai gia… có….làm…cái gì…”. Những từ phía sau, nàng quả thực nói không nên lời.
“Cái gì?”. Phượng Dật thắc mắc nhìn nàng.
” Thì là, mới vừa rồi…Trước lúc ai gia tỉnh lại, có làm ra việc gì không?”. Sớm chết thì sẽ sớm siêu thoát, Xuân Yến cắn răng, liều mạng hỏi.
Phượng Dật ngẩn người, lắc đầu quả quyết:” Không có”.
Thượng thư phu nhân.
” Thần ơi, giết chết ta đi!”
Nằm trong chăn, cuộn tròn co ro ở trên giường, Xuân Yến tuyệt vọng kêu la.
Tại sao lại như vậy? Tại sao có thể xảy ra chuyện nhục nhã như thế?
Nàng nhớ rất rõ ràng, người ở trong mơ chính là nam nhân mặc y phục đen! Thế nhưng trong thực tế, tại sao nàng có thể…có thể bụng đói vơ quàng, đem cái tên…yếu ớt Phượng Dật làm người thế thân chứ .
Mất mặt quá, mất mặt quá, nàng không còn mặt mũi nào để gặp người khác! Nàng không muốn sống nữa!
Xuân Yến che mặt, khóc lóc không thôi.
“Thái hậu, người đừng như thế! Chuyện đã xảy ra, người có hối hận cũng không ích gì. Thật tốt là ở đây chúng nô tỳ ngu ngơ, nô tỳ chắc chắn giữ kín như bưng, đánh chết cũng không để lộ ra ngoài, người cứ an tâm”. Lục Ngọc đứng hầu ở bên giường, cam đoan lần thứ một trăm lẻ một.
Việc này…ngược lại nàng không lo lắng. Chẳng qua, điều khiến nàng đau lòng chính là…nụ hôn đầu của bản thân lại dành cho tên tiểu tử Phượng Dật kia! Giấc mơ đẹp về nụ hôn đầu tiên của nàng! Thật lãng phí!
Xuân Yến vùi đầu trong chăn, tiếp tục than khóc.
“Thái hậu. . .”. Lục Ngọc thật sự không biết nên nói cái gì mới tốt.
“Thái hậu “. Thu Dung đi tới bên giường, vén tấm màn che, khẽ nói:” Thượng thư phu nhân cầu kiến, đang chờ ở ngoài điện”.
Thượng thư phu nhân, vợ của hộ bộ thượng thư Nam Cung Viễn, mẹ ruột của Nam Cung Xuân Yến và Nam Cung Xuân Hương.
” Sao lại đến nhanh như thế?”. Xuân Yến vén một góc chăn, lộ ra một đầu tóc rối bù, khốn khổ cau mày. Chuyện này còn chưa qua, chuyện khác đã tới.
” Thân thể thái hậu không khỏe, nô tỳ sẽ bảo người trở về, hôm khác quay lại cũng không muộn”. Biết trong lòng Xuân Yến còn phiền muộn vì chuyện lúc sáng, Thu Dung khẽ nói.
Xuân Yến vẫy tay, giọng cười cợt :” Thôi, mời người vào đi! Sớm muộn gì cũng phải gặp. Bây giờ gặp mặt bà ấy, có thể khiến ta xao lãng một chút cũng tốt”.
Thu Dung nghe vậy cũng chưa hiểu rõ lắm, nhưng biết Xuân Yến đã đồng ý thỉnh cầu của thượng thư phu nhân, liền đích thân ra ngoài truyền gọi, Lục Ngọc cùng các tỳ nữ khác tranh thủ giúp nàng rửa mặt, thay y phục.
“Thái hậu, tại sao người có thể nhẫn tâm như thế, đuổi muội muội của mình ra cung! Vậy chẳng phải đã đẩy nó vào chỗ chết sao? Người làm như vậy, sau này làm sao nó dám gặp người khác? Bảo Nam Cung gia chúng ta sau này làm sao có chỗ đứng ở Phượng Tường nữa? Bước vào cửa, vừa mới thi lễ xong, còn chưa hỏi han câu nào, với dáng vẻ hoa lệ quý phái, đôi mắt thượng thư phu nhân đã đỏ hoe, bắt đầu khóc thút thít.
Xuân Yến xoa xoa hai bên thái dương đau nhức, bước tới đỡ bà đứng lên, chậm rãi nói:” Sao mẫu thân lại nói như thế ? Nữ nhi đã làm việc gì không tha thứ được ư? Người đừng khóc nữa, ngồi xuống rồi hãy nói tiếp!”
Lục Ngọc mang đến một chiếc ghế dựa, thượng thư phu nhân đặt mông ngồi xuống, lau nước mắt, nức nở không ngừng.
Xuân Yến áp dụng biện pháp im lặng, ngồi ở phía trên ngoảnh mặt làm thinh, không có bất cứ hành động an ủi nào. Thượng thư phu nhân cứ chờ đợi, cuối cùng đợi không nổi nữa, mới ngượng ngùng ngừng khóc, lên tiếng bằng giọng nói khàn khàn:” Xuân Yến, con cần gì phải đuổi Xuân Hương ra cung, lại còn dùng lý do khủng khiếp như vậy. Thế không phải đã bôi nhọ danh dự Nam Cung gia chúng ta hay sao? Con bảo sau này Xuân Hương làm sao gặp người khác nữa..”.
” Mẫu thân!”. Trước khi Thượng thư phu nhân kịp thay đổi chiến thuật, Xuân Yến đã cắt ngang lời, thản nhiên đáp:” Không phải nữ nhi muốn trách người, nhưng đây là các người tự chuốc lấy! Việc đã đến nước này, bây giờ người đến đây khóc lóc kể lể thì có ích gì?”.
” Tự chuốc lấy ư?”. Thượng thư phu nhân nắm chặt khăn gấm trong tay, thắc mắc nhìn nàng.
Ôi! Xuân Yến thở dài một hơi, nghiêng người tựa vào bên ghế, nghiêm túc nói:”Mẫu thân, trước khi hoàng thượng tuyển phi, nữ nhi đã nhắc nhở các người, nếu như không có nữ tử đúng độ tuổi thích hợp thì hãy quên đi, đợi qua hai năm nữa có cháu gái đã trưởng thành, sau đó đưa bọn họ vào cung cũng không muộn, nhưng các người không nghe. Nữ nhi còn nói, nếu thật sự muốn đưa một nữ tử Nam Cung gia vào cung thì nên đến nhà thúc bá, lựa chọn một tiểu thư đoan trang, tao nhã, được dạy dỗ cẩn thận. Thế nhưng hãy xem, các người đã đưa ai vào đây?”
” Xuân Hương chính là tiểu thư con dòng trưởng của Nam Cung gia chúng ta, từ nhỏ đã thông minh lanh lợi..”. Thượng thư phu nhân thản nhiên đáp.
” Cũng chỉ có một chút thông minh!”. Xuân Yến cắt ngang, lạnh lùng nói:” Một chút thông minh ấy thì đủ dùng ư? Nhất định bị người khác biến thành con chó nhỏ, trở thành

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT