|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nhi và thái hậu có bàn bạc qua, người sẽ ban thưởng cho biểu muội xem như bồi thường”.
” Thưởng cái gì?”. Viên Tiệp đầy phẫn nộ,” Chỉ vậy thì đủ bù đắp sao?”.
“Thái hậu còn nói, người sẽ nhận biểu muội làm nghĩa nữ, đợi qua một hai năm nữa, sẽ ban cho nàng một hôn sự môn đăng hộ đối. Điệt nhi cam đoan, nhất định sẽ không để cho biểu muội chịu uất ức đâu”. Phượng Dật thề thốt.
Nghe thế, Viên Tiệp nguôi giận, nhưng khuôn mặt vẫn còn nghiêm nghị, hờn dỗi nói:” Chỉ tạm chấp nhận được”.
Khóe môi Phượng Dật nhếch lên, nở một nụ cười khinh thường.
Quả nhiên, ông ấy cũng chỉ xem nữ nhi như một công cụ nhằm tranh quyền đoạt lợi thôi. Đạt được mục đích thì vứt sang một bên.
Nhanh chóng uống cạn một chén trà, Viên Tiệp lại chuyển sang một chủ đề khác:”Dật nhi, hiện tại trong hậu cung chỉ còn hai phi tử, người có nghĩ nên nạp thêm mấy người nữa không?”
Ông ấy không thể nói việc khác ư ? Phượng Dật cúi đầu, ấp úng nói:” Việc nạp phi đều do thái hậu toàn quyền quyết định….”
“Như vậy sao được!”. Viên Tiệp đập bàn,” Người yêu nữ kia tuyển chọn, đương nhiên sẽ thiên vị con gái của những đại thần bên phía ả, hoàng tử của Phượng Tường ta, sao có thể sinh ra từ bụng của những nữ nhân đó được? Nếu như còn để người Nam Cung gia nắm quyền nữa, sớm muộn sẽ làm bại hoại giang sơn mà thôi!”.
” Vậy… đại bá cho là…” Phượng Dật giả vờ thuận theo.
” Muốn nạp, đương nhiên phải là tiểu thư con những đại thần một lòng trung thành”. Viên Tiệp nói là làm ngay, liền lấy một bó tranh cuộn từ trong gói đồ ở trên tay, đưa đến trước mặt Phượng Dật,” Nhà ta còn mấy người nữ nhi, mặc dù không phải con vợ cả, nhưng tướng mạo cũng rất xinh đẹp, sẽ không làm người thất vọng. Ta đã mang mấy bức họa đến, mời Hoàng thượng xem qua”.
Phượng Dật đẩy bức họa sang một bên, vẻ khó xử:” Đại bá, cho dù ta xem qua bức họa của các biểu muội cũng không có ích gì ! Thái hậu bảo, nửa tháng sau, tại Bách Hoa yến sẽ tuyển phi lần nữa”.
” Tại sao lại không chứ?” . Viên Tiệp cười gian xảo:” Người xem những bức họa này trước, ghi nhớ dung mạo của bọn họ, nửa tháng sau tại Bách Hoa yến, bọn họ cũng sẽ xuất hiện. Sau đó, chờ lúc thái hậu hỏi, người chỉ đúng bọn họ, không phải đại công cáo thành sao?”.
Nói thật hay, thật đơn giản làm sao!
” Nhưng mà… Đại bá, người không sợ bọn họ vào cung rồi còn thảm hại hơn so với Tú Ngọc ư?”. Phượng Dật lo lắng hỏi.
Viên Tiệp dũng cảm phất tay:” Chẳng phải có người ở đây sao?”
Phượng Dật trả lời với vẻ lực bất tòng tâm:” Chỉ có mình điệt nhi, trong tay lại không nắm quyền lực thật sự, lời nói có bao nhiêu trọng lượng chứ ? Cũng như lần đó, thái hậu phạt biểu muội, muốn đuổi muội ấy ra cung, ta cũng không thể ngăn cản được. Mới nói vài câu ngược lại còn bị người quở trách. Các biểu muội khác lại vào cung nữa, ta cũng không có khả năng bảo vệ cho bọn họ…Nếu như thế, một khi các nàng có sai sót gì, thái hậu quở trách thì…”
” Nhưng người là hoàng thượng mà!”. Viên Tiệp vẫn kiên quyết.
“Bá phụ, người đừng quên mẫu phi của ta chết như thế nào!”. Đột nhiên Phượng Dật giận tái mặt, giọng điệu âm u.
Sắc mặt Viên Tiệp cứng đờ, nhất thời không biết nói gì.
25
“Bá phụ, mẫu phi thông tuệ hơn người, thậm chí phụ hoàng cũng từng khen ngợi. Thế nhưng, dù người ở trong hậu cung gần hai mươi năm, lại thua một cung nữ mới mười bốn tuổi của thái hậu, vốn không hề có thân phận, gia cảnh gì! Người mà ngay cả mẫu phi cũng đấu không lại, có thể thấy được mưu mô thâm hiểm đến mức nào. Trong chốn thâm cung này, có nhiều việc điệt nhi không thể nhúng tay vào, sao có thể bảo vệ các muội ấy chứ?”.
Viên Tiệp trầm ngâm hồi lâu.
Sau cùng, cân nhắc xong, hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Phượng Dật, cất tiếng giống như ra lệnh:” Bất kể thế nào, trong những…bức họa này, người cũng phải chọn mấy người vào cung!”.
“Bá phụ…”. Phượng Dật bối rối.
“Hoàng thượng!”. Vẻ mặt Viên Tiệp nghiêm nghị, dùng khí thế “vì nghĩa diệt thân” thốt lên:” Hy sinh vài người biểu muội của người thì có là gì? Hiện nay việc cần thiết nhất chúng ta phải làm là tuyệt đối không thể để cho người nhà Nam Cung tiếp tục coi trời bằng vung! Tiểu hoàng tử dứt khoát không thể sinh ra từ bụng của nữ tử Nam Cung gia được!”
Phượng Dật khẽ nở một nụ cười khinh miệt. Nói qua nói lại, muốn bảo vệ giang sơn Phượng Tường ư? Thật ra là muốn bản thân giành được nhiều lợi ích mà thôi.
” Được rồi, điệt nhi nghe theo ý người”. Hắn thỏa hiệp,” Nhưng mà có thể … vào cung hay không là do thái hậu quyết định”
“Chỉ cần người kiên trì chỉ muốn nạp bọn họ làm phi, yêu nữ kia có thể làm khó dễ sao?”. Thấy Phượng Dật nghe lời, Viên Tiệp khôi phục lại tự tin, hài lòng nói.
Phượng Dậtthở dài. Hắn rất muốn biết tự tin của người này là từ đâu có.
Viên Tiệp thấy vậy lại cho rằng Phượng Dật lo lắng cho tiền đồ của mình, liền tiến lại gần, vỗ vỗ vai hắn, động viên:” Dật nhi hãy yên tâm, bá phụ làm vậy cũng vì người, vì xã tắc trăm năm gây dựng của Phượng Tường vương triều ta. Đợi người cùng biểu muội sinh hạ long tử, chúng ta sẽ đoạt lại quyền lực trong tay yêu nữ kia, không cần phải lo lắng như thế”.
Vì tốt cho ta ư? Đừng tưởng rằng hắn không biết, dã tâm của người này cũng ngang ngửa với đám người nhà Nam Cung kia! Chẳng qua hắn không muốn vạch trần mà thôi.
” Điệt nhi đã biết”. Phượng Dật chắp tay, uể oải nói. Người như thế, nói nữa cũng chỉ mệt mỏi thêm.
” Người biết rõ là tốt rồi, nhớ kỹ làm theo lời bá phụ”. Viên Tiệp căn dặn lần nữa, sau đó mới lưu luyến rời đi.
” Bá phụ xin bảo trọng”. Phượng Dật ân cần nói.
Đợi khi người kia đã đi xa, vẻ nhã nhặn, ôn hòa trên khuôn mặt tuấn tú bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một nụ cười lạnh lùng, trong đôi mắt cũng chứa đầy vẻ mỉa mai.
Tiểu Thạch tử tiến lại gần, chỉ vào những bức họa hỏi:” Hoàng thượng, những.. bức họa này…”
” Tùy ngươi xử lý! Chỉ cần đừng để chúng xuất hiện trước mắt trẫm nữa là được”. Phượng Dật phất tay, nói dứt khoát.
” Dạ”. Tiểu Thạch tử ôm những bức họa lui ra.
Minh Ân lại tiến lên nói:” Hoàng thượng, từ lúc lâm triều đến bây giờ, người còn chưa ăn gì, bây giờ truyền lệnh được chưa ạ?”
Dùng cơm ư? Phượng Dật sờ sờ cái bụng không có cảm giác,” Thôi, trẫm không đói”.
“Hoàng thượng, long thể là quan trọng, ít nhiều cũng nên ăn một chút gì!”. Minh Ân kiên trì nói.
” Cũng được, vậy hãy đem bánh hoa mai đến đây”. Phượng Dật không chút nghĩ ngợi liền nói.
” Vâng”. Minh Ân lui ra.
Trong nháy mắt, Phượng Dật bị ý muốn của bản thân làm cho khiếp sợ.
Bánh hoa mai…ư?
Hắn lấy ngón trỏ vuốt ve đôi môi, nhớ lại cảm giác ngọt ngào, mềm mại lúc đó.
Còn có, cái lưỡi nhỏ nhắn linh hoạt!
Mỹ nữ oanh tạc.
Gió nhẹ hiu hiu lùa qua cành trúc khiến những chiếc lá lắc lư, phát ra âm thanh xào xạt, mang đến cảm giác thật khoan khoái, trong lành của tiết trời cuối xuân.
Sột soạt—— sột soạt——–
Tiếng bước chân uyển chuyển giẫm lên lá rơi khẽ vang vọng bên trong khu rừng. Chợt có tiếng cô nương nói thì thầm: ”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




