watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:58 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11866 Lượt

lúc sinh hạ hoàng tử, ai gia liền phong nàng làm Quý phi. Qua vài năm, nếu như hoàng tử có đủ bản lĩnh, sẽ sắc phong thái tử, mẫu thân của thái tử, đương nhiên sẽ được mẫu bằng tử quý, sẽ là hoàng hậu”.
Thế nào hòn đá nhỏ! Ai gia vì ngươi suy nghĩ có chu đáo không?
” Thế nhưng…nếu như Vô Song lại sinh công chúa thì sao?” Phượng Dật buồn bực hỏi.
” Không sao, nếu như sinh hạ công chúa, các ngươi liền không ngừng cố gắng, cho đến khi sinh hạ hoàng tử mới thôi. Nếu như sợ một hoàng tử còn chưa đủ, các ngươi sinh thêm vài người không phải là được ư? Chỉ cần tình cảm của hoàng thượng không thay đổi, còn sợ Vô Song không có cơ hội mang long thai hay sao?” Xuân Yến vẽ ra tương lai tươi sáng, cười nói vô cùng vui vẻ.
Phượng Dật không còn biết nói gì nữa . Nữ nhân này, xem hắn như ngựa giống ư? Sinh liên tục…..
“Được rồi, sự việc đã sắp xếp như thế. Xin hỏi Hoàng thượng còn có chuyện gì không?”. Xuân Yến thầm vỗ tay khen ngợi bản thân. Nàng thật là quá thông minh!
” Không còn việc gì nữa”. Hắn ủ rủ đáp.
” Tốt lắm, ai gia lập tức sai người đi xem Hoàng lịch, chọn một ngày tốt cho các ngươi thành thân…”. Xuân Yến vừa nói, trong lòng vừa nghĩ: hì hì, có trò vui tự động dâng trước mặt!
” Mùng tám tháng sau”. Phượng Dật không sợ chết thốt lên.
” Gì?”. Xuân Yến trợn to mắt,nhất thời chưa rõ lời của hắn.
” Mùng tám tháng sau là ngày lành tháng tốt, nhi thần muốn vào ngày đó nạp Vô Song làm phi”. Giọng điệu hắn buồn bã, hình như không được vui, một chút cũng không giống như bộ dạng của một tân lang sắp lấy được tân nương như ý.
Bây giờ chỉ mới đầu tháng này mà thôi, chờ tới mùng tám tháng sau….
Xuân Yến suy nghĩ chốc lát , sau đó giả vờ mỉm cười:” Thì ra hoàng thượng đã tìm được ngày tốt! Nhìn không ra người lại yêu thích nha đầu Vô Song như thế”.
Tiếp đó nàng lại đi xuống dưới, kiễng chân vỗ vỗ đầu của hắn, cười nói:”Hoàng thượng đã trưởng thành, tự có chủ ý, thật là tốt . Nếu như tiên hoàng ở dưới suối vàng mà biết được, nhất định cũng sẽ vui mừng giống như ai gia vậy”.
Nàng len lén cử động cánh tay bởi vì giơ lên quá cao mà thiếu chút nữa bị vọp bẻ, thầm mắng trong lòng: Tiểu tử thối, chỉ mới ba năm mà thôi, uống hoóc-môn hay sao? Thoáng chốc lại cao vụt lên như thế!
“Mẫu hậu. . .” Lại bị nàng đối xử như trẻ con, Phượng Dật cảm thấy càng buồn bực.
Thế nhưng Xuân Yến chẳng đợi hắn nói xong, liền bảo:” Nếu cả ngày giờ cũng đã quyết định rồi, , vậy ai gia liền căn dặn người đi chuẩn bị. Hoàng thượng chỉ cần chờ tới lúc cùng với cô nương người yêu mến thành thân là được rồi.”
Vừa nói nàng cố tình nháy mắt với Vô Song, đang trốn phía sau lưng Phượng Dật.
Vô Song bị hành động đùa cợt của nàng làm cho sợ hãi, hai tay ôm ngực, lùi về phía sau hai bước.
“Mẫu hậu. . .” Phượng Dật lại nghiêng mình chắn lối đi của Xuân Yến.
” Hoàng thượng không cần cảm tạ hai gia. Nếu như muốn, thì hãy cố gắng sinh thêm vài hoàng tôn cho ai gia. Có thể một trăm càng tốt”. Xuân Yến bất mãn giương mắt liếc vật chắn đường, nói ra một con số cực lớn không chút chần chừ.
Mặt mũi Phượng Dật trắng bệch.
Một….một trăm! Một năm một đứa, vậy phải sinh đến năm nào tháng nào đây?
“Tốt lắm, mọi chuyện cứ làm như thế đi!”. Xuân Yến vỗ tay, quyết định:”Hoàng thượng, mọi việc đều sắp xếp xong, vậy người hãy trở về ! Tấu chương mấy ngày gần đây ai gia đã căn dặn mang hết đến tẩm cung của người, hãy nhớ xem hết đấy!”.
Ai kêu ngươi ở sau lưng lão nương nửa đêm xem tấu chương! Bây giờ tấu chương quan trọng hay không, toàn bộ đều đưa qua cho ngươi, cho ngươi chết!”.
“Mẫu hậu. . .” Phượng Dật nhất thời chưa thể thích ứng với tình huống bất ngờ này, bất giác trợn tròn mắt.
Chuyện gì xảy ra thế này?
Mọi việc sao lại giải quyết suôn sẻ như thế ? Hắn tưởng phải có tranh cãi kịch liệt chứ? Hắn nghĩ nàng có chết cũng không bằng lòng.
“Hoàng thượng, nếu không có chuyện gì khác thì hãy quay về đi, ai gia đã mệt rồi”. Xuân Yến chỉ hướng cửa, sau đó đi vòng qua Phượng Dật, nắm lấy cổ tay Vô Song – đang rất muốn bỏ chạy vì ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Phượng Dật lại trừng mắt nhìn bàn tay đang nắm chặt của nàng và Vô Song:” Mẫu hậu, Vô Song…”.
” Tấu chương trong tẩm cung của hoàng thượng nhiều như thế, muốn xem xong cũng phải tới bữa tối. Người lo phê tấu chương, bỏ Vô Song một mình sẽ rất buồn chán. Dù sao nàng cũng sắp làm con dâu của ai gia, ta giữ nàng lại cùng trò chuyện, thế không quá đáng chứ?” Xuân Yến cười nói, thế nhưng vẻ niềm nở trên mặt nàng vô cùng đáng ngờ.
Đương nhiên Phượng Dật không muốn vậy, nhưng cũng không biết nói gì:” Mẫu hậu…”
” Tiểu Hỉ tử, tiễn hoàng thượng hồi cung!”. Xuân Yến mặc kệ hắn muốn nói gì nữa , ngang ngược ngắt lời.
Sau đó, liền kéo Vô Song đi vào trong, vừa đi vừa niềm nở hỏi han:” Vô Song, nói cho ai gia biết, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi? Trước kia nhà ở nơi nào? Trong nhà còn có huynh đệ tỷ muội nào không ?…..”
28
Ghen tuông bộc phát.
“Vô Song? Vô Song? Vô song vô song vô song vô song vô song. . .”
Hệt như gọi con chó nhỏ hay con mèo, Xuân Yến cất cao giọng gọi từ Hoàng cung cho tới Phượng cung, thậm chí nàng còn xông thẳng vào nội điện, ánh mắt giống như ra-đa lướt qua mọi ngỏ ngách, nhưng vẫn không tìm được người, lúc này nàng mới hướng về phía Phượng Dật đang ngồi yên lặng trên long ỷ, hỏi:” Hoàng thượng, Vô song có ở đây không?”.
Phượng Dật ngẩng đầu nhìn nàng một cái, để bút lông xuống, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh:” Không có ở đây”.
” Vậy hôm nay người có gặp nàng không?”. Xuân Yến lại hỏi.
“Không có.” Phượng Dật điềm nhiên lắc đầu.
” Thật không?”. XuânYến hoài nghi nhìn hắn. Cả hoàng cung này, ngoại trừ bên cạnh hắn, nha đầu kia còn có thể trốn ở nơi nào chứ?
” Không phải sau khi lâm triều người đã truyền nàng qua bên ấy sao? Bây giờ, nàng phải ở bên cạnh mẫu hậu mới đúng, sao người lại đến hỏi nhi thần chứ?”Phượng Dật nhìn nàng, hỏi vặn lại.
Xuân Yến dậm chân, nắm chặt tay, giận dỗi nói:” Nàng chạy mất! Ai gia quay sang Lục Ngoc, Thu Dung dặn dò vài việc, không ngờ vừa xoay đầu lại, đã không thấy nàng đâu!”.
” Không thấy ư?” PhượngDật chau mày,” Hay là do đứng quá lâu nên nàng tìm một chỗ nghỉ ngơi. Người cũng biết Vô Song quen được nuông chiều, không chịu được mệt nhọc”
” Đương nhiên ta biết!”. Xuân Yến kiên quyết:” Thế nhưng ai gia đã cho người lục soát kỹ càng khắp Hoàng cung, cả tấm thảm cũng giở lên tìm, đừng nói người, ngay cả một mảnh y phục của nàng cũng không tìm được!”.
Giở cả tấm thảm là sao ? Phượng Dật rất muốn hỏi. Đột nhiên, ống quần của hắn bị kéo hai cái, nhưng hắn vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh đá bàn tay quấy phá hai cái gọi là đáp lễ, vừa nhìn về phía Xuân Yến, thản nhiên nói:” Mẫu hậu, thật sự nhi thần không biết Vô Song đang ở đâu. Mấy ngày qua, nàng luôn ở bên cạnh mẫu hậu, mỗi ngày nhi thần và nàng chỉ có thể thấy mặt nhau một, hai lần, điều này mẫu hậu cũng biết rõ mà”.
Biết

Trang: [<] 1, 48, 49, [50] ,51,52 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT