|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Đừng gọi ta Xuân Hoa!” Cô nương áo lam đột nhiên nổi giận, nóng nảy hét lên.
” Được rồi, Hoa Hoa muội muội” Rốt cuộc cũng làm cô nương áo lam chú ý sang chuyện khác , buồn phiền trong lòng nàng vơi đi không ít.
Lúc này cô bé đã ăn xong miếng bánh , chạy lại kêu ” Hoa..Hoa hoa..”
” Ngươi chán sống rồi sao !” cô nương áo lam nổi điên lên, định đánh cô bé một cái.
Thế nhưng cô bé sớm có chuẩn bị, ngay tức khắc chui đầu vào lòng Nam Cung Xuân Yến, thân hình nho nhỏ giả vờ run rẩy, kêu lên ” Dì, sợ quá! Mẹ, hung bạo!”
” Tiểu nha đầu kia, không được giả vờ, trở về đây cho ta !” cô nương áo lam nhanh chóng tóm con bé trở lại, giận dữ hét ” Còn lần nữa đổ thêm dầu vào lửa , có tin ta cho cái mông ngươi nở hoa? ” Đấu không lại tỷ, nhưng không tin ngay cả tiểu nha đầu này ta đối phó không được!. Cô nương áo lam tự nhủ.
Nghe giọng nói đã chuyển biến nguy hiểm, cô bé lập tức thay đổi thái độ, nắm vạt áo mẫu thân. Đôi mắt to tròn ngấn nước, khuôn mặt đáng yêu cạ cạ lên cổ nàng, sau đó ngẩng mặt lên nói ” Mẹ, Phù nhi ngoan, nghe lời!”
” Bây giờ mới biết sai ” cô nương áo lam nguôi giận, ôm chặt cô bé vào lòng, điên cuồng chọc lét, ” Tiểu yêu tinh này, sớm muộn có một ngày ta giết ngươi!”
Cô bé bị mẹtrừng phạt , cười khanh khách không ngừng.
Chương 10: Trêu
Nhìn một màn tình cảm thắm thiết trước mắt, Nam Cung Xuân Yến bỗng thấy tủi thân.
Thích ..thật.. Ôi..Nàng cũng muốn sinh em bé !
Nhưng mà ..với thân phận hiện tại, chắc chỉ có nam nhân không muốn sống nữa mới dám chạm vào nàng!
Bất mãn trong lòng lập tức chuyển thành lời, nàng hờn tủi nói ” Xuân Xoa muội muội, hai mẹ con các người không nên hợp lại trêu chọc người cô đơn như ta có được không ?”
Cùng nữ nhi chơi đùa đủ rồi, cô nương áo lam để con bé ở ghế bên cạnh, đem dĩa điểm tâm để trước mặt nàng, dặn dò phải ngoan ngoãn, sau đó nhìn sang tỷ tỷ của mình, mỉm cười nói ” Xuân Yến, tỷ còn gì không hài lòng đây ? Theo lý mà nói, tỷ có đến mười sáu người con trai, con gái thì gả đi khắp nam bắc, cháu chắt ở khắp nơi, tới chỗ nào cũng có người đuổi theo tỷ gọi hoàng tổ mẫu. Con cháu của tỷ nhiều như vậy , còn đố kị với ta làm gì ?”
” Tất cả đều là con cháu của lão đầu kia, cùng ta không có quan hệ gì !” Vẻ mặt nàng giận dữ, vội vàng rũ bỏ mối quan hệ với những người đó, giống như vứt đi bã kẹo cao su trên tay.
Cô nương áo lam nhún vai, vẻ mặt như nói là không thể ” Nhưng bất kể thế nào, dựa theo vai vế mà nói, tỷ chính là trưởng bối của bọn họ”
” Đúng vậy, vài đứa cháu so với trưởng bối này còn lớn hơn vài tuổi ” Nam Cung Xuân Yến tự giễu bản thân, nở một nụ cười cay đắng.
Cô nương áo lam biết mình đã chọc tới vết thương lòng của nàng, liền nhanh chóng nói sang chuyện khác ” Nhưng mà không sao! chờ hòn đá nhỏ cùng một trong bốn người vợ của hắn tạo ra em bé thành công, tỷ có thể giải phóng”
Dừng một chút, nàng lại nói tiếp ” Nhân tiện hỏi một câu, bao lâu nữa thân thể hắn mới khôi phục bình thường ?”
” Thái y nói, khoảng nửa tháng” Nam Cung Xuân Yến gục ở trên bàn, ủ rủ đáp.
” Nửa tháng à!” Cô nương áo lam chau mày suy nghĩ một lát, sau đó nói ” Cũng không phải quá lâu, nhẫn nại một chút sẽ qua mau thôi “
” Đúng vậy, cũng chỉ có thể an ủi bản thân như thế ” Nam Cung Xuân Yến chu đôi môi đỏ mọng, buồn bã thêm vào.
Tâm tình chán nản, nàng xoay đầu về phía cô bé đang vùi đầu ăn điểm tâm, nói ” Phù nhi, dì muốn ăn điểm tâm của ngươi “
” Hả?” cô bé ngẩng đầu nhìn nàng một cái,vội vàng đem miếng bánh đang cầm nhét vào trong miệng, sau đó lấy hai tay nhỏ bé khẩn trương che cái đĩa, ngọng nghịu nói ” Đã hết , ăn xong rồi”
“Vậy ư ?” Nam Cung Xuân Yến mếu máo, bày ra một vẻ mặt thảm thương, làm như sắp khóc nói ” Dì hôm nay thật đau lòng ! Nếu không ăn được điểm tâm, dì sẽ càng đau lòng hơn!”
” Có…có thật không?” khuôn mặt nho nhỏ khẩn trương, đôi mắt to tròn nhìn nàng chăm chú.
” Ừ ” Nam Cung Xuân Yến gật đầu lia lịa, để tăng thêm độ tin cậy, khóe mắt nàng ứa ra hai giọt nước mắt. Dựa vào tài năng trời cho, kĩ thuật diễn xuất của nàng luyện tập ngày càng lão luyện , nhỏ ra vài giọt nước mắt chỉ là chuyện nhỏ.
” Vậy ..được rồi!” Cô bé thấy thế, đành nhượng bộ. Bịn rịn đẩy đĩa điểm tâm đến trước mặt Nam Cung Xuân Yến, quay mặt chỗ khác, đau lòng nói: ” Dì ăn đi, Phù nhi no rồi”
” Phù nhi thật hiểu chuyện!” Nam Cung Xuân Yến sờ sờ đầu cô bé, trong bụng tự tán dương diễn xuất của bản thân, sau đó vươn tay cầm lên một miếng bánh bỏ vào trong miệng, ra sức nghiền ngẫm thật lâu, lại quan sát phản ứng của cô bé, khoa trương kêu lên ” Woa, Thật là ngon!”
Cô bé rốt cục nhịn không được cám dỗ, quay đầu lại nhìn, nuốt nuốt nước dãi, ánh mắt nhìn chăm chú cái đĩa.
Quà tặng.
Điểm tâm vơi đi một miếng, lại một miếng.
Mắt cô bé ngày càng đỏ, nước mắt từ từ chảy xuống…Ôi… ôi, điểm tâm, nàng còn ăn chưa đủ mà !
Đang diễn hăng say, một bàn tay không chút lưu tình đánh lên vai Nam Cung Xuân Yến một cái, tiếng nói không được vui vẻ của cô nương áo lam cất lên ” Này, Tiểu Yến , tỷ mau dừng lại , nữ nhi của ta chỉ cho tỷ mượn năm phút thôi “
Nếu người làm
mẹ đã lên tiếng, cũng không nên trêu tiếp, Nam Cung Xuân Yến vội đem cái đĩa trả lại cho cô bé, cười nói :” Cám ơn Phù nhi, ăn được điểm tâm, dì thật vui vẻ ! Coi như cảm ơn, dì cho Phù nhi Chuỗi hương châu !
Vừa nói, giống như làm ảo thuật, nàng từ cổ tay lấy ra một chuỗi hương châu màu vàng nhạt, đeo vào tay cô bé.
Điểm tâm được trả về, còn thêm một chuỗi hạt châu, cô bé đưa lên mũi ngửi ngửi, lập tức nín khóc, mỉm cười vui vẻ nói ” Thơm, thơm quá! Cảm ơn dì!”
” Phù nhi thích không? ” Nam Cung Xuân Yến hỏi.
Cô bé gật đầu lia lịa ” Thích!”
Nhìn chuỗi hương châu tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt, cô nương áo lam hờ hững hỏi ” Là cống phẩm( 1) phải không ?”
” Đúng vậy!” Nam Cung Xuân Yến cười nói ” Hoàng đế đại hôn, các nơi dâng lên cống phẩm nhiều đến nỗi quốc khố sắp chứa không hết. Trong lúc rảnh rỗi, ta đi xem một vòng, tình cờ nhìn thấy cái này, cảm thấy Phù nhi sẽ thích , liền mang tới. Nghe nói, hình như là làm ra từ cây trầm hương trăm năm tuổi, còn có mấy trăm vị cao tăng vì nó tụng kinh bốn mươi chín ngày, là vật quý giá để trừ tà bảo hộ bình an. Mấy thứ này ở tẩm cung của ta không biết có bao nhiêu, làm sao sử dụng hết được, để ở nơi đó cũng chờ sâu mọt cắn, không bằng lấy tặng Phù nhi”
Đúng là mượn gió bẻ măng , cô nương áo lam thầm nghĩ.
” Như vậy, kế hoạch của chúng ta vẫn tiến hành như cũ phải không?” Nhìn chuỗi hương châu quý giá, cô nương áo lam hỏi.
” Đương nhiên!” Nam Cung Xuân Yến đáp, liếc muội muội của mình, nói tiếp ” Nếu không muội cho rằng hôm nay ta tới làm gì ?”
Cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




