|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nó thấy mình thật có lỗi.
– Tôi phải làm sao đây???? tại sao chứ, Suhz, tại sao mày lại không xuất hiện sớm hơn một chút, để tao quen mày sớm hơn một chút, có lẽ chuyện đã không ra như thế này rồi. Hay phải chăng ngày đó nhẫn nhịn với ba và đừng bỏ nhà ra đi thì tốt biết mấy, hức….tại sao, ông trời thật là bất công mà, con đã làm gì sai chứ??? Ông nói cho con biết đi, con đã làm gì sai mà ông lại đối xử với con như vậy????!!! – đang khóc, bỗng nó ngẩng mặt lên nhìn trời, nó trách ông sao ông lại đối xử với nó như thế. Nó lại cười, lúc trước mỗi lần xem phim nó thấy người ta hay trách ông trời, nó còn *** người ta là tại mình không ra gì rồi lại đi trách ông trời, để rồi bây giờ chính nó rơi vào tình cảnh này thì nó mới thấm thía. – HAHAHAHAHAHAHAHA!!!! – Nó bật cười như một con nhỏ mới trốn trại ra, rồi nó cứ ngồi đó mà cười, cười như điên như dại, rồi lại khóc, khóc như một đứa trẻ.
– Ố ồ, cô em sao lại ngồi khóc một mình ở đây vào giờ này thế??? Hay là đi chơi với bọn anh đi, bọn anh sẽ làm cho em thấy vui cho mà xem – không biết từ đâu một đám có đến cả hơn 10 tên trông bệnh hoạn kinh khủng đi lại đứng xung quanh nó, tên có lẽ là đầu đàn nói với nó rồi cả đám cười rú lên một cách đầy mang rợ.
– Bấm nút – Đăng không thèm nhìn bọn bệnh hoạn lấy một cái, chỉ nói một cách lạnh lùng rồi lại đưa mắt nhìn đi xa xăm nơi nào đó ngoài mặt hồ, cái thứ dung dịch lỏng từ mắt vẫn cứ trào ra, nhìn thật xót xa quá đi thôi.
– Ế, có cá tính, có cá tính – không những lời nói của Đăng không làm mấy tên kia bỏ đi mà còn làm bọn chúng thích thú, làm tên đầu đàng lại cười khả ố rồi lại còn tiếng lại gần mà chạm vào người nó nữa.
– Me. kiếp, là bọn mày muốn chết thôi – Nó phan một câu chưi~ bậy rùi đứng phắt dậy mà đạp cho mỗi tên một cú ngã lăng quay.
– Con đ*, mày nghĩ mày hay lắm à – thằng cầm đầu đứng dậy rồi ra hiệu cho mấy tên đàn em bao quanh nó và tóm nó lại, nó hết đấm rồi đá, nhưng nãy giờ ngồi khóc đã khá mệt cho nên tự nhiên nó muốn buông xui quá, “Hay là cứ để cho bọn chúng muốn làm gì thì làm đi, mình sống trên đời này cũng đâu có được cái tích sự gì, chỉ làm cho người khác lo lắng thêm cho mình thôi” Nó nghĩ, rồi thế là nó buôn xuôi cho bọn kia muốn làm gì thì làm, tên cầm đầu cứ tưởng là nó dễ ăn, bước lại gần nâng cằm nó lên. – Cứ như vầy có phải là ngoan không, coi ra con nhỏ này cũng đẹp đấy chứ – tên đó nói cùng nụ cười dâm đãng làm mấy tên đàn em của gã được dịp cười theo. (ôi s giống cho’ hùa thế nhờ??)
– …. – nó không còn chúc sức lực nào để mà phản kháng nữa, nó chỉ còn biết nhắm mắt để cho những giọt nước nóng hổi tự tiện lăn dài trên má, mặt cho tên kia muốn làm gì thì làm.
– NÀY, CÁC NGƯỜI MUỐN ĐÙA GIỠN THÌĐI CHỖ KHÁC, ĐỪNG CÓ LÀM ỒN CHỖ NGƯỜI KHÁC ĐANG NGỦ NHƯ THẾ!! – tiếng của một người con trai vang lên trên 1 cá ghế đá gần đó làm cái tên đang định hôn nó đành nán lại. (phù, hên toá, thế là chưa sao)
– Cái thằng ch* nào mà dám phá vỡ tiệc vui của ông thế??? – tên đại ca quay qua chỗ cái tiếng nói phát ra, bây giờ thì chàng trai đã ngồi chễm chệ trên thành ghế đá rồi.
– Cái bọn bệnh hoạn chỉ biết đi ăn hiếp con gái nhà lành yếu đuối chân yếu tay mềm như tụi bây thì có gì anh mày lại không dám phá – anh chàng nói rồi phóng xuống bước lại chỗ nó đang bị mấy tên đàn em của gã kia nắm giữ.
– Thằng nhóc hỉ mủi chưa sạch như mày mà địng đi làm anh hùng cứu mĩ nhân cơ đấy – tên đại ca cười nhạo bán.
– Cái này là tao định đi luôn, mà mày đã nói thế thì anh đây sẽ thử làm anh hùng một bữa vậy – vừa dứt câu thì chàng trai đã tặng một cú đá vào mặt tên đại ca làm gã té ngữa, mặt mũi bê bết máu, gãy hết mấy cái răng.
– Đại ca, đại ca có sao không?? – mấy tên không giữ Đăng liền chạy lại đỡ tên đại ca lên mà hỏi han lo lắng.
– Tụi bây còn không đánh nó đi mà còn đứng đó – tên đại ca khó khăn lắm mới nói được hết câu.
– Dạ!! – mấy tên đó liền chạy lại đánh với chàng trai nhưng chưa đầy 5′ thì anh đã cho mấy tên đo ván hết trơn.
– Bọn mày còn không thả cô gái ra – anh trừng mắt nhìn hai tên đang giữ Đăng, hai tên liền răm rắp làm theo. – Đưa cái tên này khuất khỏi mắt tao nhay, tao mà còn thấy mặt bọn mày lảng vảng đi ghẹo chọc con gái nhà lành thêm 1 lần nữa thì đừng trách anh mày không nương tay nhá – anh chàng hù bọn kia làm cả bọn lật đật dạ dạ rồi đỡ nhau dậy mà chạy mất.
– Cô có sao không??? – chàng trai ân cần chạy lại đỡ Đăng dậy ân cần hỏi hang nó.
– Tôi không sao, ai cần anh giúp tôi chứ! – Đăng không những không cám ơn còn rủa anh nữa mới đau chứ.
– Ack, con gái các người sao mà khó hiểu thế, tôi giúp cô không cám ơn thì thôi, sao lại trách tôi chứ – anh chới với luôn với cái cách ăn nói của Đăng.
– Anh đi chết đi – nó nói rồi đẩy anh ra mà lao thẳng xuống hồ, anh chàng sau khi đứng hình vài giây vì bất ngờ bị nó đẩy ra thì lật đật chạy lại mặt hồ rồi thì khi không thấy cô đâu, tự nhiên anh có linh cảm không tốt.
– Me. kiếp, tôi đã giúp cô, chưa cám ơn tôi đã muốn chết rồi, mạn của cô coi như tôi cứu, tôi chưa cho cô chết ai cho cô được chết hả!!! – lẩm bẩm trong miệng rồi thì anh cũng nhảy theo cô xuống hồ, loay hoay một chút thì cũng kéo được nó lên bờ. Đăng đã bất tỉnh vì không biết bơi, anh chàng đành phải làm sơ cứu để đẩy nước trong phổi nó ra, nhưng nó vẫn không tỉnh, định làm hô hấp nhân tạo nhưng không hiểu tại sao khi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của nó anh lại thôi, thế là anh bế nó về nhà mình.
– Thắng, mày ra ngay bờ hồ có một chiếc Aquila GT650R màu đỏ đen, chìa khoá còn trong xe mày đem về nhà tao dùm đi – anh nói với người tên Thắng trong điện thoại.
_ Ok. nếu mày không sợ mất thì cứ chờ tao ra lấy _ người ở đầu dây bên kia có phần cười cợt.
– Ừh, mày liệu hồn đó – chàng trai hăm doạ.
_ Ớ mà sao mày đem xe ra đó để rồi bắt tao đi lấy, với lại mày có chiếc đó từ khi nào thế??? _ tên Thắng lại thắc mắc.
– Không phải xe của tao, mà mày làm gì hỏi nhiều như con gái thế, cứ đem về dùm tao đi – nói rồi anh cúp phone luôn làm tên bên đầu dây kia chưng hửng. Từ bờ hồ về nhà anh không xa, chỉ mất chưa tới 10′ là đã tới.
– Ơ cậu chủ, sao ước mẹp thế này??? – người làm thấy anh về mình mẩy uớt nhẹp thì lật đật chạy lại.
– Đưa cô ta vào phòng dành cho khách và thay đồ cho cô ta rồi kêu bác sĩ Trung đến lo cho cô ta đi – anh nói giọng lạnh tanh rồi trao nó cho người làm đỡ rồi đi thẳng lên phòng.
– Nhưng mà bây giờ là hơn hai giờ khuya rồi thưa cậu chủ – ông quản gia nhìn đồng hồ rồi e ngại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




