watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:30 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10689 Lượt

tôi – vẫn giữ nụ cười trên môi anh bước đi trước, nó chỉ lửng thửng theo sau chứ không nói gì.

– Ớ, đây không phải là Trương Hàn Hải Hậu lừng danh thế giới sao??? – mấy người hầu trong nhà vừa nhìn thấy anh thì bàn tán xôn xao, nhưng vừa khi nghe cái hắn giọng của anh chàng cậu chủ thì liền im bặt mà đi làm việc của mình.

– Chào anh – anh chàng đưa tay ra bắt tay anh.

– Chào cậu, cậu là người lúc nãy nghe máy của em gái tôi à??? – anh cũng đưa tay ra bắt tay cùng với một câu hỏi.

– Vâng, em là Trần Nguyễn Minh Thanh – anh chàng bây giờ là Minh Thanh tự giới thiệu.

– Tôi là Trương Hàn Hải Hậu, rất vui được làm quen với cậu, và cũng cám ơn đã cứu em gái tôi – anh cười hiền nói với Thanh.

– Dạ không gì, chỉ là tiện tay cho nên mới cứu ai đó để rồi bị đánh thôi – Minh Thanh nói cùng thảy một cái nhìn chết người qua Nó thôi.

– Ý cậu là sao?? – Hậu không hiểu mô tê gì nhìn M.Thanh như người trên trời.

– Àh không gì – M.Thanh liền quay lại trả lời anh, – Mời anh ngồi, để em nói người làm lấy nước mời anh chứ, dù sao cũng là khách mà – Thanh nói rồi không chờ cho Hậu kịp nói gì cậu quay sang nói với người làm, – Đem trà ra mời khách đi chứ – giọng lạnh tanh.

– Àk không cần đâu, anh đến đây là để đón con nhóc này, vả lại anh còn bận chút việc ở công ty, đây là danh thiếp của anh, có gì thì cứ liến lạc với anh, còn bây giờ anh phải đi rồi – anh xua tay lia lịa,vì Đăng mà anh đã phải dời lại một buổi hợp quan trọng rồi.

– Oh, vậy thì tiếc quá, vậy thì hẹn lại bữa sau vậy – Thanh nói rồi cũng đưa tay ra nhận lấy danh thiếp của anh.

– Thôi cám ơn cậu rất nhiều, bữa nào cứ liên lạc với anh anh mời cậu một bữa xem như là lời cám ơn đã cứu em gái anh, còn bây giờ thì xin chào – anh nói rồi kéo tay nó đi băng băng không thèm để ý tới ai cả, nó cũng chẵng nói gì chỉ để anh kéo đi mà thôi.

– Ơ chưa hỏi tên con nhóc mà!! mà không sao, em còn nợ tôi đến hai mạn sống mà – nhìn theo dáng hai anh em Đăng đã khuất sau cánh cổng cậu mới nhớ ra điều quan trọng nhất cho nên cứ đứng đó mà vò đầu bức tai, thế là vì nó mà cậu chủ của tập đoàn Trần thị đã mò ra khỏi cái vỏ bọc lạnh lùng củamình, nhưng rốt cục cậu là ai và sẽ có quan hệ gì với cuộc sống của nó sau này??? Còn cái câu “em còn nợ tôi hai mạng sống” này sẽ làm cho cuộc đời nó đi về đâu đây??????Chapter 7 –

– Sao hồi tối này lại không bắt máy, em có biết là Suhz nó lo lắng cho em tới mất ngủ luôn không??? – anh nhìn Đăng vừa như trách móc vừa như lo lắng.

– Không gì – thật sự bây giờ Đăng rất mệt, không muốn nói gì nữa, cho nên sau khi trả lời anh thì nó ngả người ra và nhắm mắt, và anh biết là nó đang không muốn nói chuyện cho nên cũng không nói thêm gì nữa, để cho nó ngủ.

***********

– Đăng không sao chứ anh?? – Suhz vừa thấy anh bế nó vào nhà thì liền chạy ra hỏi han lo lắng.

– Nó không sao, chỉ là hơi mệt thôi, em lo cho nó dùm anh nha, có gì chiều đi làm về anh sẽ ghé qua – anh vừa nói vừa đặt nó xuống giường rồi quay đi.

– Dạ – Suhz gật đầu rồi tiễn anh ra cổng, khoá cửa xong thì đi vào phòng của nó mà ngồi nhìn nó, Suhz thật xót xa khi nhìn Đăng lúc này, mặt thì tái nhợt, môi thì thâm tím nhìn chung thì không có chút sinh khí nào cả.

– Mày ác lắm Đăng à, có gì thì phải nói cho tao chứ, sao cứ phải tự dày vò bản thân mình như thế??? không lẽ đã sống chung trong 1 căn nhà bao nhiêu năm rồi mà mày vẫn không chấp nhận tao hay sao chứ???? Không lẽ những gì tao làm chưa đủ để làm bạn mày sao??? hay tại tao không xứng khi mày là em gái của anh Hậu??? – Suhz ngồi đó, nước mắt hai hàng nhìn Đăng, thật sự Suhz rất rất buồn vì đã cố gắng hết sức để có thể làm bạn của Đăng, nhưng những gì cô nhận được chỉ là sự hờ hững của cái đứa mà từ lâu cô đã xem là em gái mình, thật sự Suhz không hiểu, không lẽ vì 2 cái đứa đó mà lại làm Đăng ra nông nỗi này??? Cô thật sự hận bản thân mình đã không gặp Đăng trước hai đứa đó, tự hứa với lòng là sẽ không đễ cho hai đứa đó được yên thân.

– Thôi được, nếu như mày không coi tao là bạn cũng được, nhưng mày hãy lại là mày của những ngày trước đi, tuy hay bạt mạng nhưng vẫn là một con Hell cứng rắng và mạnh mẽ, chứ đừng như vầy, tao thật sự không biết sẽ làm gì hai cái đứa đó nếu mày còn như vầy hoài đâu Đăng à – Suhz nói một cách chắc chắn rồi đứng dậy kéo mền lên đắp cho Đăng rồi bỏ ra ngoài để làm cái gì đó cho nó khi nó tỉnh dậy ăn.

_______

*DING DOOOOONG!* tiếng chuông cửa làm Suhz giật mình, cô đang ngồi ở cái ghế cạnh giường Đăng, con nhóc vẫn chưa tỉnh dậy, chén cháo đã được Suhz hâm đi hâm lại vài lần cũng đã ngụi. “mới có 3h thôi mà, anh Hậu làm gì đã ra??” Suhz thắc mắc, thường thì cái chuông cửa nhà cô đâu có khi nào vang lên đâu, mấy thăng đàn em mà có thì cũng chỉ là gọi điện thoại thôi chứ đâu có tới nhà bọn nó, mà có muốn tới cũng đâu có biết nhà, vậy thì ai??? Tuy thắc mắc nhưng Suhz vẫn đứng dậy ra mở cửa, và thật ngạc nhiên khi đó là Long và Khánh.

– Sao hai người lại tới đây?? – Không mở cửa đứng trong nhà Suhz hỏi.

– Tới để thăm Đăng – Long trả lời.

– Đăng không sao, mà sao các người lại

biết Đăng ở đây mà tìm?? – vẫn chôn chân tại chỗ.

– Anh Hậu nói, cho bọn tôi vào đi đã – Long ra chìu năng nỉ.

– Không tiếp – Suhz nói rồi bỏ vào nhà.

– Ế ế đừng làm thế, mở cửa cho bọn này đi mà – Long vẫn cố nài nỉ.

– Không! – không thể nào phũ phàng hơn, Suhz phán 1 chữ rồi bỏ vào nhà đóng cửa lại.

*DING DONG DING DONG!!!* Lại là tiếng chuông cửa.

– Hai người có để yên cho Đăng ngủ không??? hay muốn tôi gọi cảnh sát tới??? – vừa mở cửa ra Suhz làm 1 tràn, mặt hầm hầm sát khí.

– Cho bọn này vào đi chứ không thì tôi phá banh cái chuông nhà cô đấy – Long vẫn không buôn tha.

– Tôi đã nói là Đăng không sao rồi, anh làm gì phải lo lắng như thế chứ – Suhz tức tối nói rồi đi ra mở cửa cho 2 cái tên kia, nếu không phải sợ phiền Đăng thì Suhz đã cho 2 tên này 1 trận rồi.

– Hehehe, bạn bè mà, thăm hỏi chút có sao đâu – Long nham nhở trả lời rồi bước vào trong.

– Ai mà làm bạn với các người?? – Suhz tức muốn học máu vì cái tên Long này sao mà tự tiện quá.

– Thì trước lạ sau quen mà – Long phe phởn nói.

– Không cần – Suhz vừa đóng cửa vừa phán.

♪ ♫ ♪ …

Cho những ngày mình đã trải qua

Cho những gì mình đã làm

Nghe này

Cảm ơn mẹ bạn khi tôi gặp … ♪ ♫ ♪ đang đóng cửa thì điên thoại của Suhz reo.

– Alo, anh Hậu?? – mở điện thoại ra thì ra là anh Hậu.

_ Suhz hả, nếu Long với Khánh mà có tới em cho 2 đứa vào và nói là ở đó chơi chờ anh, tối nay về anh có chuyện nói với tất cả nhé _ Hậu nói 1 tràn với Suhz.

– Dạ

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT