|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Hoà và Minh Thanh vì không muốn mẹ của Minh Khánh không được vui, còn Suhz thì cũng được bà Hoà nhận làm con nuôi đưa về sống trong căn phòng màu trắng của Đăng, còn Đăng vẫn sống trong căn phòng màu đen và được thông một cái cửa khác, mọi thứ dường như đã đi vào quỷ đạo nhưng Suhz luôn cảm thấy mình nợ Đăng.
– Ngốc, tao đâu có trách mày – Đăng cười nhẹ mà nói, nó chưa bao giờ trách Suhz cả, nó từ lâu đã xem Suhz như người nhà nhưng chỉ là nó quá cứng đầu, nhưng sau vụ việc lần đó thì nó đã chấp nhận rồi, chỉ có Suhz là không hiểu nó mà nó thì lại không phải là loại người giỏi biểu hiện, thế thôi.
– Khánh, em giao người này lại cho anh, anh mà dám làm Suhz khóc thì em sẽ bỏ qua tình anh em mà dần cho anh một trận đấy! – đặt tay Suhz vào tay Khánh Đăng nói, nó đã hiểu rõ rồi, cuộc sống này không phải ai cũng giống ai, mỗi người đều có một cuộc sống riêng một câu chuyện riêng, không phải nó không hạnh phúc thì người khác cũng không hạnh phúc cho nên không nên quá cứng đầu, chuyện gì qua thì cũng đã qua, bây giờ nó cũng đang rất hạnh phúc đấy thôi.
– Anh biết rồi, em gái, em cũng phải hạnh phúc nhé – Nguyên Khánh nắm chặt tay Suhz trong tay mình, tay còn lại cậu đặt lên vai Đăng, đứa em gái tuy luôn mạnh mẽ nhưng lại là người mà anh lo lắn nhất.
– Em vẫn luôn vui vẻ mà – Đăng vui vẻ cười, có gì mà không vui chứ, có cha, có mẹ nuôi, có anh trai, có anh họ, cứ tưởng đã mất tất cả nhưng bây giờ lại có một gia đình, còn gì mà không vui chứ.
– Biết vậy là tốt rồi – Nguyên Khánh cũng biết là đằng sau nụ cười đó là biết bao nhiêu đau khổ nhưng anh cũng không biết phải khuyên nó như thế nào nữa.
– Thôi mọi người cùng nâng ly chúc cô dâu chú rễ trăm năm hạnh phúc nào!!! – Một người nào đó trong bọn liền đưa ly lên rồi hô tọ
– TRĂM NĂM HẠNH PHÚC! – Mọi người cùng đưa ly lên chúc mừng chô dâu chú rễ, thế là khu vườn rộng lớn lại đôi lúc rộ lên những tiếng cười do một câu chuyện cười của người nào đó, hôn lễ hôm đó cũng xem như là hết sức vui vẻ cho tới khi…
– Á!! Xin lỗi!! – Trân Trân vừa mới chọc Minh Tâm xong quay người đi thì liền tông ầm vào người nào đó, ly rượu đỏ trên tay liền có bao nhiêu đều thấm hết lên bộ vest đắt tiền của người đối diện cho nên liền lên tiếng xin lỗi nhưng không hề đụng vào người kia.
– Không sao đâu, cô có sao không? hình như cô bị trặc chân rồi thì phải! – Chàng trai bị đổ rượu liền lên tiếng, giọng nói rất dễ nghe cùng hành động cũng rất ga-lăng.
– Không sao, xin lỗi anh, bộ quần áo của anh tôi sẽ đền – Trân Trân bây giờ nghe nói mới thấy hình như chân mình hơi đau, nhớ rồi, cô đang mang giày cao gót! – Shit!! – Lại không thèm để ý mà văng tục.
– Không sao, nhưng nhìn chân của cô hình như cần phải đi bác sĩ đấy – anh chàng lại tốt bụng mà nói, có phần kiềm nén sự hài hước trong lời nói, cô gái này thật đáng yêu, gặp người lạ cũng không sợ mà còn văng chửi, bị đau mà phải có người nhắt mới biết thì thật là quá ghê rồi.
– Không sao – Trân Trân lắc đầu định bước đi nhưng vì không quen đi giày cao gót với lại chân đau cho nên thế là nếu không nhờ người kia ôm lại thì chắc có lẽ đã được hôn ông thổ địa rồi.
– Có thật là không sao không? Chứ tôi thấy là cô có sao rồi đấy – anh chàng lại kiên nhẫn mà dìu cô lại cái ghế gần đó để cô ngồi xuống rồi quan tâm hỏi.
– Anh thật là phiền quá đi! – cuối cùng cũng phải ngẩng đầu lên để nhìn cái người nhiều chuyện kia là ai thì Trân Trân Trân bị đứng hình mất vài giây, trước mặt cô nhóc là một anh chàng khá điển trai khoảng 24 25 tuổi trong bộ vest màu xám, đeo kiếng trong rất tri thức nhưng mái tóc màu vàng nâu rối như ổ quạ thì lại không hợp với cái mặt thư sinh kia.
– Xin lỗi, chỉ là bệnh nghề nghiệp – anh chàng vẫn không bỏ qua mà tiếp tục, càng ngày anh càng thích cô gái trẻ này rồi.
– Xin lỗi nhưng chỉ cần có liên quan tới bác sĩ đều là kẻ thù của tôi cho nên phiền anh tránh xa một chút! – Trân Trân không hề kiên dè gì mà mắn, trong đời cô nhóc ghét thứ nhất là bệnh viện, ghét thứ hai là bác sĩ, thà chết chứ cũng không làm bạn với hai thứ đó!
– Vậy sao?! – anh chàng kia nhướng mày rồi ngồi xuống cạnh cô, – Nhưng biết làm sao được, bây giờ thì tôi lại muốn em đền bộ đồ này cho tôi bằng một cuộc hẹn, đây là danh thiếp của tôi – ành chàng gian tà mà cười.
– Anh đang đùa tôi đấy à?! – Trân Trân tức muốn điên, cái người này quả thật là muốn chết.
– Duy Dương, Duy Anh đang tìm cậu kìa – Nguyễn Tuấn không biết từ đâu đi tới gọi người con trai đang ngồi cạnh Trân Trân, thì ra tên anh ta là Duy Dương.
– Nhớ đấy, em còn nợ tôi một cái hẹn – quay qua Trân Trân anh ta nháy mắt rồi mới đứng dậy.
– Áo cậu bị gì thế?! – Thấy nguyên bộ đồ tây của anh ta bị dính một màu đỏ thì Nguyễn Tuấn mới ngạc nhiên hỏi, cái người này không phải lúc nào cũng rất chuộn sự sạch sẽ và là kẻ thù của những thứ dơ bẩn sao?!
– Anh hỏi cô gái này này, em đi thay đồ đây – Duy Dương nói với Nguyễn Tuấn rồi quay lại nháy mắt với Trân Trân thêm cái nữa mới chịu rời đi.
– Trân Trân, chuyện gì thế?? – Nguyễn Tuấn khó hiểu hỏi Trân Trân, cô nhóc này là người không bao giờ thích dính vào người khác mà lúc này đang hầm hầm như thịt bằm nấu cháo nhìn Duy Dương còn Duy Dương kia là một người cũng khá giống cô nhóc này mà tại sao lại có thể lại có hứng thú?! Không hiểu được!
– Không muốn nhắt tới anh ta nữa, mà anh ta là ai vậy?? – Tuy không thích Nguyễn Tuấn cho lắm nhưng cũng đã làm bạn được 2 năm cho nên cô nhóc cũng không có bài xích Nguyễn Tuấn như những ngày đầu nữa nênhỏi.
– Àh, là em trai của Duy Anh, một chàng bác sĩ trẻ đầy triển vọng nhưng cực kì khó tính – Nguyễn Tuấn chỉ thả lại cho cô nhóc mấy câu rồi rời đi bỏ lại cô nhóc với cái danh thiếp của người con trai có tên Hoàng Duy Dương.
__________
Sau đám cưới của Nguyễn Tuấn thì mọi chuyện lại trở về với bình thường, người đi làm thì đi làm, người đi học thì đi học, chỉ có mỗi Trân Trân là lúc này chẵng thể nào tập trung được khi điều cô nhóc muốn làm duy nhất vào lúc này là lôi cái người tên Duy Dương kia ra dần cho một trận.
– Này, cậu bị gì mà mấy ngày nay cứ như ngồi trên lửa thế?? – Nhân lúc giảng viên không để ý Minh Tâm liền ghé tai Trân Trân mà hỏi nhỏ.
– Nếu bây giờ tớ giết một thằng bác sĩ cậu nghĩ có chuyện gì không?? – Trân Trân cố gắng kìm nén giọng nói mà hỏi.
– Không, nhưng tại sao lại là bác sĩ?? Tớ biết cậu ghét họ nhưng tại sao lại có ý nghĩ
đó trong lúc này?? – Minh Tâm khó hiểu, mấy ngày nay thường hay thấy Trân Trân cứ có tin nhắn là chỉ muốn đập điện thoại, và tình trạng này cứ lập đi lập lại đã mấy ngày rồi.
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




