|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Vậy tối nay tớ sẽ giết hắn! – Trân Trân chỉ chờ có vậy là liền gật đầu kiên quyết, cái tên bác sĩ chết tiệt đó!
– Mà cậu định giết ai?? – Minh Tâm tò mò hỏi, khó lắm mới thấy Phùng tiểu thư lại có thái độ ghét một người như thếm quả thật phải chiêm ngưỡng dung nhan người này một cái à.
– Hoàng Duy Dương! – Trân Trân phun ra 3 chữ một cách đầy tức giận.
– UY! Đừng để tớ đoán đúng, là bác sĩ Hoàng Duy Dương à??? – Minh Tâm hết sức ngạc nhiên, làm quái gì con nhỏ này lại có thể hận Hoàng Duy Dương như thế?
– Cậu biết tên đó sao?? – Trân Trân ngạc nhiên nhìn Minh Tâm.
– Biết sao không, là chủ tịch hội sinh viên học sinh của trường mình, đã ra trường năm ngoái với tấm bằng tiếng sĩ khi mới chỉ 25 tuổi phá kỉ lục chàng tiến sĩ trẻ nhất của trường, vậy mà cậu cũng không biết?! – Dẫu biết là cô bạn này của mình rất chi là vô tư nhưng có cần phải vô tư đến vô tâm như thế không?!
– Học nhiều quá hèn gì hư óc là phải! Đáng chết! – Trân Trân hầm hầm bực tức cho nên không thèm để ý đến giảng viên đang giảng bài mà tự nhiên đẩy bàn đứng dậy rồi rời khỏi lớp, Minh Tâm không còn cách nào khác đành phải sách cặp chạy theo.
– Cậu định đi đâu thế?? – Minh Tâm đuổi theo Trân Trân mà hỏi.
– Tớ đi tìm chị Đăng – Trân Trân trả lời, bây giờ chỉ có Đăng mới giúp được cô nhóc mà thôi.
– Có như vậy mà cậu cũng phải đi tìm chị Đăng sao??? – Minh Tâm chán nãn, có lẽ là Trân Trân đã quá ỷ lại Đăng rồi.
– Tớ không biết tớ phải ouch!!!!! – Trân Trân đang tức giận mà càng bước nhanh hơn nhưng lại không may mắn ngay ngõ quẹo đụng phải một người nào đó, may mà hôm nay mang giày thể thao với lại người kia đỡ lại cho nên mới không bị té.
– Xin lo……uy! Sao lại là anh?! – Trân Trân đang định lên tiếng xin lỗi nhưng khi nhìn ra người đỡ mình là ai thì chỉ có 1 ý nghĩ duy nhất trong đầu cô nhóc đó là ….MA ÁM!
– Chúng ta thật có duyên – Duy Dương để cho Trân Trân đứng thẳng lại rồi mới lên tiếng cùng với nụ cười chết rùi.
– Hai người quen biết nhau sao?? – Người đàn ông đi bên cạnh thấy vậy liền hỏi, bây giờ Trân Trân mới nhận ra là anh ta đang đi với……hiệu trưởng.
– Chào thầy! – Minh Tâm với Trân Trân cùng cuối đầu chào thầy hiệu trưởng, ai không biết vinh hạnh được gặp thầy hiệu trưởng có nghĩa là gì chứ?! là hết số đó!
– Ba à, quên giới thiệu, đây là bạn của Trần Kim Đăng đấy – Duy Dương quay qua thầy hiệu trưởng mà giới thiệu.
– Ba biết, đây là hai tiểu thư nhà họ Phùng và Đặng mà – người thầy hiệu trưởng cũng chẵng có lạ gì hai cô tiểu thư này, tuy là tiểu thư nhưng chưa bao giờ thấy hai cô nhóc này không bao giờ có việc gì gây hấn với ai càng không bao giờ tuột hạng và hạnh kiểm luôn luôn tốt, nhưng có một cái duy nhất là ít khi đến lớp, chỉ có 2 năm trở lại đây thì mới thấy mặt thôi chứ còn ngoài ra là không bao giờ thấy mặt cả.
– Ếh ếh, chờ chút, Hoàng Duy Dương, Hoàng Ngọc Chiến, hai người đều họ Hoàng, nhìn cũng giống giống! Hèn gì! – Minh Tâm nãy giờ nghe vậy thì hết sức bất ngờ nhưng nghĩ lại cũng thấy chẵng có gì lạ, cha giỏi thì con giỏi thôi, nhìn kĩ lại mới thấy hai người này có nụ cười cực kì giống nhau, tính sát thương quá cao mặc dù thầy hiệu trưởng đã bước vào tuổi 50.
– Mà hai em, giờ này không ở trong lớp ra đây làm gì?? – Thầy hiệu trưởng cũng không thèm để ý đến thái độ dí dỏm của Minh Tâm mà hỏi.
– Có thầy ở đây càng tốt, em đang bị một người quấy rối, người đó cũng từng ở trong trường này, chắc thầy có thể giải quyết cho em – Trân Trân chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt luôn cười của ai kia là thấy thật chướng mắt nên mới nói thẳng với thầy hiệu trưởng.
– Có chuyện như vậy sao?? Là người nào?? – Thầy hiệu trưởng cũng hết sức quan tâm mà hỏi lại.
– Là con trai của ba chứ ai – Duy Dương vui vẻ trả lời thay cho Trân Trân, còn thầy hiệu trưởng với Minh Tâm thì phải nói là há hốc mồm, thật không ngờ, thật sự không ngờ được.
– Là thật sao?? – Thầy hiệu trưởng cứ tưởng con trai mình nói đùa nên mới quay qua hỏi Trân Trân.
– Vâng – Trân Trân cương quyết gật đầu, cũng không muốn giữ thể diện cho tên kia, đáng chết đáng chết đáng chết! Dám đụng chạm tới cô thì kẻ này thật sự không muốn sống nữa, thế thì giữ lại làm gì cho chật đất.
– Nghĩa là, đây là con dâu tương lai của ba sao?? – người thầy hiệu trưởng vừa được Trân Trân khẳng định thì liền như bắt được vàng mà hỏi lại đứa con trai mình, thằng lớn của ông (Duy Anh) đã bị cái người tên là Khánh Nam dụ dỗ, ông chỉ còn trông chờ mỗi đứa nhỏ này để có cháu bồng nhưng con ông chỉ có học với học, bây giờ thấy cậu có ý với con gái thì ông đương nhiên mừng, thêm nữa ông cũng đã để ý tới hai cô nhóc này rồi, bây giờ thì tốt cả rồi.
– Hả?!?!? – Trân Trân với Minh Tâm thì muốn rớt cằm ra ngoài, người này là ở đâu rớt xuống đây?!?! Hiệu trưởng kiểu gì vậy?!
– Ba đừng có mơ, không nghe người ta nói là con trai ba đang làm phiền người ta sao – Duy Dương khoang tay để trước ngực rồi đứng tựa lưng vào tường một cách lười biếng, nhìn thật sự rất mê người mà trả lời ba mình.
– Con lại làm gì con dâu của ba rồi!? – vừanghe như vậy thì người thầy hiệu trưởng đáng kính liền ủ dột mà làm mặt đáng thương, cái đứa con này của ông thật không nên thân nên hình gì hết, nếu cứ như vầy thì chắc con gái đều ghét hắn hết mất, không được, ông phải ra tay!
– Con dâu này, đừng để ý đến hắn, con đang muốn đi đâu vậy??? – ông quay qua mà nhìn Trân Trân đầy nhiệt tình mà hỏi.
– Thưa thầy, Trân Trân đang định đi giết người nào muốn làm phiền cậu ấy đấy ạ – Minh Tâm thấy Trân Trân đang bị ai kia hút hồn thì liền đáp thay, cô rất hiểu cảm giác của Trân Trân, ngay tới chính cô cũng bị cái cách tựa lưng vào tường lười biếng của cái người kia làm cho điêu đứng, nhưng nhờ nhìn quen rồi một người cũng không khác mấy cho nên có thể cho là miễn nhiễm đi.
– Là muốn đi giết con trai ta sao??? – thầy hiệu trưởng đầy ngạc nhiên, mồ hôi trán tuôn xuống, ai ngờ nhìn cô bé này trong chân yếu tay mềm thế mà lại có một tinh thần mạnh bạo như thế chứ?!
– Vâng, hay là chúng ta đi bàn việc thông gia để cho sấp trẻ bọn họ nói chuyện đi – Minh Tâm khôn khéo mà kéo thầy hiệu trưởng đi về phía văn phòng của thầy, nghe nói từ trước tới giờ chỉ có 2 tuýp người có được “vinh hạnh” để bước vào văn phòng thầy hiệu trưởng là thứ nhất: học sinh mới vào trường. Thứ 2 là học sinh bị đuổi học cho nên cô rất tò mò muốn biết được phòng của thầy hiệu trưởng đáng sợ tới cỡ nào, chứ đâu có tốt lành gì. Thầy hiệu trưởng đâu có hiểu được mưu toan của Minh Tâm cho nên vẫn còn bị cái tin mừng con dâu kia làm cho mất hết cảnh giác mà cho Minh Tâm bước vào văn phòng của mình.
– Nhìn đã chưa?? – sau khi để cho ba mình cùng với cô nhóc ranh mãnh kia
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




