|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Shssh, tới rồi – Suhz ra hiệu cho tụi nó im lặng rồi chỉ qua hai nhân vật chính, tất cả đều im lặng chờ cho hai người kia tới gần.
– AWWWWW!!!!!! Trân Trân thật là hư nhaaaaa! – cả đám cùng aw lên làm cho Trân Trân giật bắn mình, còn Duy Dương thì phải bịt tai lại vì tiếng hét của bọn nó.
– Uy! Mấy người làm gì vậy, hết cả hồn! – Trân Trân ôm ngực mà la, dù đã quen nhưng vẫn bị mấy trò này hù cho đứng tim.
– Cái này có phải là có tật giật mình không đây? – Nguyên Khánh trêu, 1 năm trở lại đây vì đi chơi chung với tụi nó cũng khá nhiều cho nên Khánh cũng mở lòng hơn, và được Đăng rèn luyện nên bây giờ cũng phá như ai.
– Ai có tật giật mình chứ – Trân Trân nhăn nhó.
– Vầngggggg, thì không có – cả đám gian xảo nhìn hai nhân vật chính.
– Thôi đừng phá họ nữa – Đăng đưa tay lên ngăn cảng sức tấng công của bọn Minh Tâm, chờ cho cả bọn im lặng rồi thì mới quay qua Trân Trân với Duy Dương, mặt bỗng dưng trở nên gian còn hơn tụi kia nữa, – Duy Dương anh ngồi xuống đây, khai báo anh đã làm gì Trân Trân nhà tụi này, không thì sẽ no đòn đấy – Đăg đưa tay ngoắt ngoắt Duy Dương rồi vỗ vỗ xuống cái ghế cạnh mình mà nói.
– Sackkkk, chị quả là cao tay đấy Đăng – Minh Tâm cười cười, đưa ngón cái lên với Đăng, nó cũng te tởn cười lại rồi đưa tay ra hiệu như muốn nói “chuyện thường ở huyện” rồi lại quay qua Duy Dương vẫn còn đứng im ở chỗ của mình.
– Nhanh đi còn ăn, em đói lắm rồi à – Đăng lại gọi.
– Từ khi nào em lại biết gọi anh xưng em thế? – Duy Dương châm chọc.
– Nếu anh không muốn thì tôi anh cũng không sao, xưng hô với tôi cũng không có quan trọng – Đăng cũng không vừa, đã muốn chơi thì chơi cho tới luôn.
– Cũng may hồi đó anh chỉ là cảm nắng chứ chưa có thật sự yêu em, không thì đời anh sẽ khổ rồi – Duy Dương lắc đầu bó tay kéo Trân Trân lại ngồi xuống hai cái ghế cuối cùng, Trân Trân ngồi cạnh Đăng, anh ngồi cạnh Duy Anh.
– Thôi bớt nhãm đi,trả lời đi chứ – Duy Anh cũng muốn biết em trai mình đã làm gì cho nên cũng tham gia, với lại đấu khẩu giữa Đăng với Duy Dương anh đã xem đến chán rồi.
– Her, em là nạn nhân, đây mới là người mấy người cần hỏi nhé – Duy Dương nhếch miệng cười đểu rồi đổ hết tội qua người Trân Trân, người đang ngồi im lặng một bên, – Em nói đi chứ – Duy Dương khều tay cô nhóc.
– Chuyện gì cơ? – Trân Trân đang thả hồn đi đâu đó thì bị cái khều của Duy Dương kéo về với thực tại nên ngơ ngác hỏi.
– Ghê chưa ghê chưa, cậu hư quá rồi đấy nha Trân – Minh Tâm cười gian chọc bạn mình.
– Cậu đang nói cái gì vậy Tâm? – Trân Trân thật tình không hiểu Minh Tâm đang nói gì, nãy giờ cô còn đang nghĩ tới chuyện lúc nãy Duy Dương nói với cô mà, chuyện đó có thể nào sao?
– Thôi cậu đừng giả vờ nữa – Minh Tâm lại chọc, chơi với Trân Trân từ nhỏ tới lớn không lẽ cô không hiểu Trân Trân, chỉ là muốn thử xem cái người kia có quan tâm tới bạn cô không thôi.
– Thôi thôi em đừng chọc Trân Trân nữa, tôi khai là được rồi chứ gì – Duy Dương bênh Trân Trân, lúc nãy đổ qua cô chỉ là muốn làm cô khó xử thôi, ai dè Minh Tâm kia cao tay quá, anh chịu thua keo này.
– Uy, từ khi nào em lại bênh vực con gái như thế hả Dương? – Khánh Nam cũng tham gia mà chọc em trai mình, anh thật sự thấy mừng khi cái đứa em trai này của anh đã biết quan tâm cho người khác.
– 25 năm sống trên đời mới tìm được, mất đi rồi làm sao mà tìm được nữa chứ – Duy Dương hiểu ý anh trai mình muốn nói gì nên cười cười nhìn người con gái bên cạnh mình, anh thật sự thấy rất vui vì cuối cùng đã có thể chinh phục được cô, mất hết 5 năm chứ đâu có ít.
– Oẹ oẹ! Coi ai nói kìa, da gà nổi hết rồi này!!! – Đăng vờ mắc ói mà chọc Duy Dương, không thể nói là quá thân nhưng nó cũng quen với anh ta 10 năm hơn rồi nhưng chưa bao giờ nó nghĩ là anh ta cũng có ngày sến như thế này, sức mạnh tình yêu quả thật là không thể ngờ tới được. Chuyện Duy Dương để ý tới 1 người con gái thì nó cũng có biết sơ sơ vì một lần tình cờ nghe anh ta nói chuyện với Duy Anh, chỉ không ngờ cô gái đó lại là Trân Trân, đúng là trái đất tròn.
– Mặc kệ tôi đi – Duy Dương vòng tay kéo Trân Trân lại gần mình hơn vừa nói, cái đứa nhỏ ngốc kia lúc nào cũng phải chọc anh mới được, quen rồi còn gì.
– Ghê quá đi – mấy đứa con gái cùng vờ che mắt lại mà la làm cả bọn lại có dịp cười vui vẻ, còn Trân Trân nhà mình thì mặt đỏ hơn cà chua chín nữa.
…
– thôi thôi, mấy anh đừng nói nữa, đau bụng chết được! – Mấy người con trai đang nói chuyện hôm bữa Phong (Phantom) với Bảo Lộc (Demon) có buổi diễn và đã bị bọn Minh Thanh chơi đến tơi tả thế nào làm cả đám được dịp cười no nê. Vì cười nhiều quá đứa nào cũng muốn thắt bụng lại nên liền lên tiếng kêu họ ngừng lại.
– Chưa kể tới chỗ Phong nhém chút nữa là chụp ếch trên sân khấu thế nào mà – Hữu Duy vờ mất hứng mà nói.
– Thôi đi, gần 12h quán chuẩn bị đóng cửa rồi, còn phải về nghỉ ngơi ngày mai đi làm nữa – Suhz lắc đầu bó tay với bọn này luôn, mỗi lần có dịp tụ họp là lại quên hết giờ giấc.
– Hơ, tưởng còn tăng hai nữa chứ? – Minh Tâm cụt hứng.
– Không nổi, mai còn có bữa tiệc nữa, lần này thì kíu đi – Đăng lắc đầu, dạo này mệt quá nó chơi không nổi nữa rồi.
– Bên CA phải không chị? – Trân Trân hỏi và được cái lườm từ Duy Dương nhưng cô nhóc không để ý.
– Uhm, vì dì Hoà đi không được cho nên chị với anh Thanh đều phải đi thay, em cũng biết mà, công ty lớn mình làm sao dám không nể mặt – Đăng chán nãn mà gật đầu, nó thật không muốn dính dáng gì tới nhưng không có cách nào khác.
– Em cũng phải đi này – Minh Tâm đứng một bên cũng nhăn nhó, đó cũng là lí do tại sao cô muốn đi tăng 2 vì nếu uống nhiều một chút mai lại có cớ không cần phải đi.
– Vì vậy mà em đòi đi đợt 2 á??? – Nhật Lâm đứng một bên lườm, đứa nhỏ này hư quá đi!
– thôi thôi đừng có than ngắn thở dài nữa, nguyên đám đứa nào cũng phải đi hết mà, nhiều lắm thì mai diện cớ về sớm được thì anh đãi cả đám đi Bar chơi nguyên đêm được chưa?? – Khánh Nam thấy tụi nó ỉu xìu như vậy thì mới xua xua tay mà nói, xong lại mới thấy mình đã nói quá nhiều nhưng may là vì tụi nó đang chán cho nên không ai để ý tới.
– Ok, vậy thôi có gì mai gặp, nếu kíu được sớm thì anh Khánh Nam cứ chuẩn bị sẵn tiền đi – Đăng vui vẻ gật đầu mà pha trò, cố gắng làm bầu không khí vui hơn một chút.
– Tới bar của tôi đi giảm cho anh 20% – Minh Thanh cũng tham gia vào.
– Tôi có chỗ cho cả đám đi miễn phí, không cần tốn một đống tiền cho cậu đâu – Khánh Nam cười đểu.
– Sackkkk, bótay với mấy người rồi, thôi chúngta mạnh ai về nhà nấy đi – Đăng lắc đầu bótay với Khánh Nam, nó luôn phải đầu hàng anh ta mỗi khi anh ta lên tiếng, có nhiều lúc nó nghĩ đâu phải chỉ có con gái mới miệng lưỡi chứ.
– Ok, mai gặp lại, chỗ này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




