|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
dần lộ ra những tia sáng đầu tiên. Chim chóc bắt đầu ríu rít trên ngọn cây.
Không biết có bao nhiêu đệ tử của võ quán Tùng Bách suốt đêm không ngủ, nhưng sau buổi tập sáng, khi tập trung trên sân chờ đợi võ quán Xương Hải, tất cả đều hết sức phấn chấn. Ai cũng đứng thẳng, ánh mắt tràn trề khi thế và khát vọng, chờ đợi trận đấu.
Dụ quán chủ cũng thay bộ võ phục mới trắng tinh, dưới ánh nắng sớm rạng ngời, tư thế quán chủ ung dung, cao đạo như một tiên nhân.
Nhược Bạch đứng trước đội ngũ.
Nét mặt vẫn như ngày thường, dường như tinh thần không một chút xao động. chỉ có ánh mắt càng sáng hơn.
Diệc Phong và Sơ Vy đứng sau Nhược Bạch.
Hình như tối qua Diệc Phong mất ngủ, ngáp liên tục khiến Sơ Vy bực mình, lừ mắt ra hiệu.
Có lẽ võ quán Xương Hải sắp đến.
Bách thảo vừa quét con đường nhỏ phía sau sân tập vừa tò mò ngoái nhìn về phía cổng lớn của võ quán. Chưa bao giờ cô cảm kích Tú Cầm như thế này, nếu như Tú Cầm không giao cho cô công việc quét dọn thì hôm nay cô không thể đường hoàng xem trận so tài giữa Tùng Bách và Xương hải.
Hơn nữa, tối qua Tú Cầm còn đến nói riêng với cô, hôm nay không cần phải lau từng phiến đá lát đường, vì thế bây giờ cô có thể thoải mái cầm chổi đứng xem.
Nhưng, thực ra cô đã lau kỹ từng phiến đá ấy rồi, dưới ánh mặt trời mỗi phiến đá long lanh phát sáng.
Bỗng có tiếng xe hơi rất gần từ phía ngoài cổng võ quán vọng vào.
Người của Xương Hải đến rồi sao?
Bách Thảo nắm chặt cán chổi, nhìn ra, thấy phía xa có hai chiếc xe hơi đang tiến dần về cổng võ quán, tim đập thình thịch, tay nắm cán chổi càng chặt, đột nhiên toát mồ hôi, đây là lần đầu tiên cô được tận mắt xem một trận thi đấu trình độ cao!
Sau lưng co có tiếng bước chân đều đặn, cô quay người nhìn rồi lập tức để chổi sang một bên, cung kính đứng lùi sang lề đường, mắt dõi theo Dụ quán Chủ dẫn các đệ tử ra cổng lớn đón khách.
Từng đệ tử của võ quán Tùng Bách lần lượt đi qua trước mặt cô, trên mặt cô, trên mặt họ hiện rõ niềm vui không giấu giếm, hầu như chẳng ai để ý đến cô, chỉ có Hiểu Huỳnh khi đi ngang qua đã cảm kích chớp mắt cô. Đoàn người đi hết, Bách Thảo lại nhìn về phía hai chiếc xe hơi ngoài cổng.
Nhưng…
Tại sao lại có hai chiếc?
Bách Thảo băn khoăn, võ quán Xương Hải chẳng phải sẽ cử mười lăm, mười sáu võ sinh đến sao, hai chiếc xe làm sao đủ chỗ.
Đang suy nghĩ thì hai chiếc xe đã dừng lại, một chiếc đã mở cửa. Một người đàn ông trung niên người hơi béo, vận võ phục màu trắng, đai đen cùng một cô bé không quá mười tuổi, nét mặt non choẹt cũng vận võ phục bước ra.
Hai, ba đệ tử nữa từ chiếc xe còn lại bước ra, cũng toàn trẻ con, đứa lớn nhất cũng chưa tới mười hai tuổi, bé nhất chỉ khoảng sáu tuổi.
Sau đó…
Chẳng còn ai nữa.
Tất cả chỉ có năm người.
Bách Thảo kinh ngạc nhìn bốn đứa trẻ vận võ phục đứng ở ngoài cổng lớn của võ quán, lẽ nào võ quán Xương Hải lại đưa bốn đệ tử tí hon này ra đấu với võ quán Tùng Bách?
Cánh cửa giấy phòng tập của võ quán Tùng Bách mở toang, ánh nắng mặt trời chan hòa trên những tấm rèm và đệm đấu sạch bóng, đai lưng của đệ tử hai võ quán bay phất phớt trong gió sớm.
Dụ quán chủ và võ sư của võ quán Xương Hải ngồi xếp bằng phía trước.
Thái độ ông rất thản nhiên, hình như không hề ngạc nhiên chuyện võ quán Xương Hải chỉ phái mấy tiểu đệ tử đến thi đấu. Ông bình thản mỉm cười nói chuyện với võ sư Hàn Quốc, thỉnh thoảng lại dịch những lời nói của ông ta cho các đệ tử phía dưới nghe.
Dường như có một bầu không khí nặng nề đang bao trùm khiến phòng tập yên tĩnh khác thường, các đệ tử của Tùng Bách mặc dù đều ngồi xếp bằng rất chỉnh tề nhưng trong mắt ai đấy vẻ băn khoăn, thất vọng, cảm giác bỗng trống rỗng và tức tối, khác hẳn tâm trạng náo nức mong chờ mấy ngày vừa rồi.
Dụ quán chủ biết nói tiếng Hàn.
Nghe thấy trong phòng tập thấp thoáng vọng ra khi thì tiếng Hàn, khi thì tiếng Hán, Bách Thảo thầm nghĩ, lặng lẽ tiếp tục quét…
Cô cũng thấy hơi thất vọng, đang rất hy vọng được xem một trận đấu trình độ cao, ai ngờ đối phương lại cử đến mấy đệ tử tuổi quá nhỏ.
Dưới con mắt của võ quán Xương Hải, võ quán Tùng Bách và Hiền Võ khác nhau đến thế sao? Khi đấu giao hữu với Hiền Võ, họ đã cử ra những đệ tử thực sự rất mạnh, nhưng thi đấu với Tùng Bách lại chỉ cử vào đệ tử nhỏ tuổi như vậy. Thái độ ấy là thế nào?
Cô thầm thở dài.
Nhưng, đệ tử của võ quán Tùng Bách còn tức hơn cô.
“Sao lại thờ dài?”
Một giọng nói nhẹ vang lên bên cạnh khiến Bách Thảo giật mình, ngẩng đầu thì thấy Sơ Nguyên đứng bên từ lúc nào. Hình như anh vừa đi đâu trở về, tay ôm một mô hình người bằng nhựa dẻo, trên vẽ hệ thống sơ đồ huyệt vị, anh nhìn cô vẻ hài lòng, vết sưng tấy trên trán cô cuối cùng đã tan.
“… Không sao ạ!”, Bách Thảo lắc dầu.
Sơ Nguyên nhìn theo ánh mắt cô lúc trước, thấy các đệ tử ngồi thành hàng ngay ngắn trong phòng tập, cha anh và võ sư có vẻ là người Hàn Quốc cũng đứng dậy, mấy đệ tử người Hàn ưỡn ngực tiến mấy bước về phía trước, dáng vẻ cao ngạo.
“Vâng, là võ quán Xương Hải của Hàn Quốc đến thi đấu giao hữu.”
“Võ quán Xương Hải?”, anh nhắc lại, giọng nói có gì rất khác thường.
“Em đã nghe tiếng võ quán Xương Hải chưa?”
Bách Thảo ngơ ngác, trước giờ chưa bao giờ thấy anh tập Taekwondo, cô tưởng anh chẳng liên quan đến Taekwondo, lẽ nào anh đã từng nghe nói đến võ quán Xương Hải?
“Vâng, đã nghe qua…”
“Các vị! Không dám! Cùng tôi! Thi đấu?”
Giọng nói rắn đanh, cao ngạo từ phòng tập vọng ra, Bách Thảo kinh ngạc ngoái nhìn. Trên tấm đệm màu vàng nhạt, một cô bé có vẻ chưa đến mười tuổi nói tiếng Hán, ưỡn ngực hỏi các đệ tử Tùng Bách đang ngồi xếp bằng trước mặt. Cô ta tuynhỏ
tuổi nhưng ánh mắt rất quyết liệt. Bách Thảo nhớ ra, đó chính là người bước ra từ chiếc xe thứ hai cùng với võ sư võ quán Xương Hải lúc mới đến.
Nhưng lúc này vẻ kiêu ngạo, vẻ khinh khi hiện lên trong ánh mắt của cô ta khiến Bách Thảo bất giác cau mày.
Trong phòng tập, các đệ tử của võ quán Tùng Bách kinh ngạc, trố mắt nhìn đứa bé mà đôi mắt hình như mọc trên đỉnh đầu này. Thế nào là không dám đấu với cô ta? Cô ta chỉ thắt đai lam, chỉ là trình độ dưới cấp đai đen, mới là cấp bốn trong mười cấp từ thấp đến cao là: Đai trắng, đai trắng vàng, đai vàng, đai vàng lục, đai lục lam, đai lam, đai lam hồng, đai hồng, đai hồng đen.
Mặc dù võ quán Tùng Bách chưa coi là võ quán Taekwondo hạng nhất nhưng nhiều đệ tử đã là võ sĩ đai đen như sư huynh Nhược Bạch đã là võ sĩ đai đen cấp ba, ngay cả Tú Đạt chưa tròn mười lăm tuổi cũng chuẩn bị thi cấp đai đen nhất phẩm!
Không dám đấu với cô ta?!
Lẽ nào võ quán Tùng Bách cử một đệ tử đai đen đi thi đấu với một đứa trẻ mười tuổi chỉ mang đai lam ư? Cứ coi như đánh bại một con bé đó đi thì võ quán Tùng Bách chẳng phải cũng trở thành trò cười cho thiên hạ sao!
Hiểu Huỳnh muốn vỡ ngực!
Võ sư họ Phổ của võ quán Xương Hải quở trách
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




