|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Thảo nhíu mày.
Nhìn Tú Đạt cơ hồ ngã đúng chỗ của Hiểu Huỳnh, trong lòng Bách Thảo bùng lên cơn thịnh nộ. Chắc chắn cô ta cố tình! Lúc đầu còn chưa khẳng định, nhưng liên tiếp ba lần đều như vậy,chắc chắn Kim Mẫn Châu kia cố tình đá bay đối thủ ra ngoài, còn cố tình để các đối thủ rơi cùng một chỗ.
Trong thi đấu Taekwondo, thắng bại không nên cay cú, dẫu tuổi nhỏ cũng có thể chiến thắng người lớn tuổi, điều đó không phải là hiếm, tuy nhiên…
Cố tình sì nhục người khác là không thể chấp nhận!
“Ha ha ha!”
Kim Mẫn Châu cười khanh khách, càng đắc ý nhìn khắp lượt các đệ tử của võ quán Tùng Bách nét mặt vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ. Cô ta nói tiếng Hán bằng một giọng cứng nhắc:
Tôi đã nói rồi mà! Một mình tôi hoàn toàn có thể! Các huynh đệ cứ việc đi dạo phố! Không cần ra tay! Trình độ các vị ở dây quá kém! Taekwondo là của Hàn Quốc! Các vị! không học nổi đâu!”
“Mẫn Châu!”
Võ sư Phổ hơi cao giọng quát, hình như muốn ngăn cản Kim Mẫn Châu, nhưng giọng lại chậm rãi, dừng dưng, ánh mắt nhìn Dụ quán chủ thậm chí đượm vẻ giễu cợt. Dụ quán chủ vẫn điềm tĩnh như thường, hình như ba trận giao đấu vừa rồi cũng chỉ như những tập luyện thông thường.
“Sư phụ sao thế?” Giọng Hiểu Huỳnh vẫn còn hơi nức nở, đầy căm phẫn nói: ” Đây đâu phải là giao đấu, rõ ràng là võ quán Xương Hải đến đánh võ quán chúng ta! Sao sư phụ…”
Nếu ở võ quán Toàn Thắng, mấy vị sư bá đã đùng đùng nổi giận rôi, Bách Thảo thở dài.
Lúc đó, thím Phạm từ bên ngoài đi vào, đến bên Dụ quán chủ, nói nhỏ; “Phu nhân hỏi giao đấu đã kết thúc chưa, phu nhân đang đợi khách ở phòng trà”.
“Phu nhân?”
Võ sư Phổ hình như nghe hiểu, mắt lóe sáng vẻ ngạc nhiên.
“Kết thúc rồi, thím nói với phu nhân, chúng tôi sẽ đến ngay”, Dụ quán chủ gật đầu nói. Sau đó, ông lại quay sang dùng tiếng Hàn nói với võ sư Phổ. Võ sư Phổ lập tức đứng lên, hình như chuẩn bị đi ra, lại ngập ngừng, dặn dò mấy đệ tử đi theo, bốn đệ tử bao gồm cả Kim Mẫn Châu đồng thanh trả lời.
Dụ quán chủ nhìn lướt qua các đệ tử võ quán Tùng Bách đang bwngf bừng lửa giận, hạ giọng nói: “Mục đích tập luyện Teakwondo là tu thân dưỡng tính, không phải là để ỷ mạnh hiếu chiến, càng không phải để khoe khoang. Kim Mẫn Châu dù tuổi còn nhỏ nhưng rất xuất sắc, đáng để các trò học tập. Thời gian còn lại các trò thhwr giao hữu một chút, nhưng phải nhớ không nên ôm hận trả thù”.
Các đệ tử của võ quán Tùng Bách buồn rầu nhìn ông.
“Rõ chưa?”, Dụ quán chủ nghiêm mặt hỏi.
“Rõ, sư phụ.”
Các đệ tử đồng thanh trả lời, cúi đầu ủ rũ, lúc đó Dụ quán chủ mới cùng võ sư Phổ rời phòng tập.
Không khí trong phòng im lìm như chết.
Mắt nhìn theo bóng Dụ quán chủ và võ sư Phổ đi xa dần, Kim Mẫn Châu trở lại vẻ cao ngạo lúc trước, chẳng nói chẳng rằng đi lại trước mặt các đệ
tử võ quán Tùng Bách, cao giọng nói: “Ra đi! Còn ai nữa! Ra đấu với tôi! Không nói gì hả? Chẳng lẽ! Các vị đều sợ cả rồi!”.
Hiểu Huỳnh giận sôi người, phủi nhưng vụn cỏ dính trên quần áo, hùng hổ xông vào, hét to: “Ai thèm sợ! Chúng tôi… không thèm đánh với cô! Cô cũng chỉ mới đai lam, thắng cô chúng tôi không bỏ động thủ!”.
Nói rồi, Hiểu Huỳnh đưa mắt nhìn các sư huynh, sư tỷ nhưng lại nhận ra họ cũng có mối em ngại như mình. Thấy Tú Đạt cũng không phải là đối thủ của cô ta, vậy thì nhưng người cùng lứa, có đánh cũng không thắng nổi. Trừ phi, sư huynh Nhược Bạch, sư huynh Diệc Phong, sư tỷ Sơ Vy, sư tỷ Tú Cầm ra tay, nhưng họ đều là những đệ tử đai đen, nghênh chiến với đệ tử đai lam, dù có thắng cũng bị chê cười, huống hồ đó chỉ là đứa con gái khoảng mười tuổi.
“Ha ha! Rõ ràng nhá! Các vị không dám!” Kim Mẫn Châu như đứa trẻ được nuông chiều, mũi một tấc phổng lên trời. “Hừ, các vị! Các vị không xứng luyện Teakwondo! Teakwondo! Báu vật của Hàn Quốc! Các vị có tập bao lâu! Cũng không phải đối thủ của chúng tôi!”
“Cô!”
“Cô quá đáng rồi!”
Bị sỉ nhục ngang nhiên như vậy, các đệ tử của võ quán Tùng Bách không kìm nén được nữa, các đường gân xanh trên thái dương hằn lên, giật liên hồi, ngay đến Nhược Bạch ngày thường luôn điền tĩnh, ánh mắt cũng sa sầm đáng sợ!
“Ai nói Taekwondo là của Hàn Quốc!”
Một giọng nói lảnh lót từ bên ngoài vọng vào phòng tập, Bách Thảo đang cầm chổi định ra về, vì sợ ở lại sẽ không kìm nổi tức giận, không ngờ câu sỉnhục vừa rồi của Kim Mẫn Châu giống như giọt nước tràn ly, đập tan nỗ lực kìm chế cuối cùng của cô!
“Teakwondo bắt nguồn từ Trung Quốc, từ võ thuật Trung Hoa biến hóa mà ra, lưu truyền đến bán đảo Triều Tiên, dần dần phát triển thành Teakwondo hiện nay! Nếu không có võ thuật Trung Hoa, thì làm gì có cái gọi là Teakwondo báu vật của Hàn Quốc như cô nói!”
Nắm Chặt cán chổi trong tay, mắt nhìn Kim Mẫn Châu đang đắc thế chằm chằm, nỗi tức giận sôi sục trong lòng cô như một con rồng lửa lồng lộn.
Mặc dù nghe không rõ lắm, nhưng Kim Mẫn Châu cũng hiểu đại khái, cô gái bên ngoài có vẻ là người dọn vệ sinh đang nói linh tinh gì đó hình như Taewondo không phải của Hàn Quốc, mà là của Trung Quốc! Tức đỏ mặt, cô ra hét lên với Bách Thảo:
“Láo! Láo! Nói Láo!”
” Không phải là nói láo! Các người lúc thì cái này của các người, lúc thì nói cái kia của các người, chẳng lẽ đều là của các người? Giờ lại muốn cướp cả Taekwondo nữa?”, Hiểu Huỳnh cười khẩy thầm nghĩ.
Mặc dù không biết tại sao Bách Thảo lại khẳng định Teakwondo là của Trung Quốc, nhưng Bách Thảo đã nói vậy, chắc không sai, hơn nữa Kim Mẫn Châu này cũng quá huênh hoang!
“Chính các vị cũng từng
gọi Taekwondo là Đường thủ đạo không đúng sao?”, Bách Thảo nhìn chằm chằm Kim Mẫn Châu, nói.
Kim Mẫn Châu mặt đỏ bừng, tức giận nói: ” Đúng! Đường thủ đạo! Là của chúng tôi”.
“Chữ Đường có nghĩ là gì? Hình như cô cũng hiểu một ít tiếng Hán, chữ Đường nói lên điều gì, nói lên Taekwondo từ đâu truyền đến, không hiểu thật sao?”
“Cô… Cô…”
“Cho nên, xin đừng nói Teakwondo là của ai, ai xứng đáng tập, ai không, cô nói vậy, chứng tỏ không hiểu những kiến thức tối thiểu!”, Bách Thảo nói ràng mạch từng tiếng.
Yên lặng.
Yên lặng.
Yên lặng.
Các đệ tử của Võ quán Tùng Bách sửng sốt như hôm nay mới lần đầu tiên nhìn thấy Thích Bách Thảo, Tú Đạt ngây người nhìn, Nhược Bạch cũng nhìn cô mấy giây, Diệc Phong dụi mắt ngáp liền mấy cái rõ dài, Bình Bình mở to đôi mắt vẫn còn đỏ vì khóc nhìn Bách Thảo vẻ khâm phục.
Hiểu Huỳnh chỉ muốn lao ra ôm Bách Thảo thật chặt!
Bách Thảo đáng yêu quá đỗi!
” Hả! Nói láo! Dù thế nào! Các vị! Rất kém! Không đấu lại được chúng tôi”. Kim Mẫn Châu tức lồng lộn bước đến
Trước mặt Nhược Bạch, nhìn thấy trên đai lưng màu đen của anh thêu biểu tượng cấp tam đoạn, trợn mắt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




