watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6895 Lượt

nói to: ” Anh! Lại đây! Tôi phải đánh bại anh! Để các vị thừa nhận! Các vị rất kém!”

Nhược Bạch từ từ đứng lên.

Anh cao tới hơn một mét tám, dáng người cao lớn, Kim Mẫn Châu chưa tới mười tuổi, cố gắng ngẩng đầu cũng chỉ đến thắt lưng của anh, hai người đứng đối diện trông rắt kỳ quặc, thật khiến người ta cảm thấy cho dù Nhược Bạch chỉ cần một tay đánh bại cô ta thì cũng là chuyện nực cười, chẳng có vẻ vang gì.

“Một mình cô cũng đáng để đại sư huynh của chúng ta xuất chiến sao!” Hiểu Huỳnh nóng ruột, mắt đảo lia lịa, đột nhiên trong lúc cấp bách lại trở nên mưu trí, hét lên: “ngay cả Bách Thảo, cô cũng không thắng nổi, đại sư huynh của chúng tôi không chấp nhận thách chiến của cô”.

“Bách… Thảo…”, Kim Mẫn Châu nghoảnh lại nhìn Hiểu Huỳnh,”… là ai, bảo anh ta ra đây!”

“Chính là… cô ấy!”, Hiểu Huỳnh giơ tay chỉ.

Một cô bé khoảng mười bốn tuổi, tay cầm chổi cán dài, quần áo còn dính vụn cỏ đứng trên sân võ quán lọt vào tầm mắt Kim Mẫn Châu. Cô ta chính là Bách Thảo ư? Kim Mẫn Châu tức giận trợn mắt, hét lên với Bách Thảo:

“Cô! Lại đây! Tôi thách đấu với cô!”

“Tôi không phải là đệ tử của võ quán Tùng Bách”, Bách Thảo trả lời.

“Đúng! Bách Thảo không phải là đệ tử của võ quán này, cô ấy chỉ hằng ngày quét dọn vệ sinh, tiện thể xem sư phụ dạy chúng tôi tập Taekwondo. Nhưng dù vậy cô cũng không thắng nổi cô ấy!” Hiểu Huỳnh cười đắc ý nói. “Nói thực với cô, ba người vừa thách đấu với cô là ba đệ tử kém nhất của võ quán này, bởi vì chúng tôi coi thường cô! Cô đã đánh bại ba đệ tử đó, vậy bây giờ chúng tôi sẽ cử đệ tử đúng thứ tư từ dưới lên đấu với cô, thật không may người đứng thứ tư lại là Bách Thảo, nếu cô đánh bại cô ấy, chúng tôi mới cử người thứ năm từ dưới lên…”

Kim Mẫn Châu nghe một hồi dài, đầu óc rối tinh, lập tức ngắt lời, hét lên với Bách Thảo.

” Cô! Ra đi! Dám không?”

Lúc đó, các đệ tử của võ quán Tùng Bách đã hiểu ý đồ của Hiểu Huỳnh.

Kim Mẫn Châu thách đấu Nhược Bạch, nếu Nhược Bạch ứng chiến, bất luận thắng thua đề trở thành trò cười. Còn nếu Thích Bách Thảo đấu với Kim Mẫn Châu, cho dù thắng thua thì võ quán Tùng Bách đều không mất mặt. Huống hồ, nghe nói Bách Thảo từng đánh bại Tú Đạt, mặc dù chuyện này thực hư thế nào vẫn chưa rõ, bởi sau đó Bách Thảo lại bị Tú Đạt đánh trọng thương. Nhưng tóm lại vẫn còn cơ hội cứu vãn.

Nhưng Bách Thảo có dám không?

Các đệ tử nín thở nhìn Bách Thảo lúc đó tay vẫn cầm cây chổi.

Thấy Bách Thảo nhìn Kim Mẫn Châu mấy giây, sau đó bỏ cây chổi xuống, ngồi trên thềm phòng tập cởi tất xắn cao ống quần, chân trần bước lên tấm đệm đấu hình vuông mỗi chiều tám mét, tiến đến trước mặt Kim Mẫn Châu.

Bách Thảo không mặc võ phục. Bên trên áo phông trắng hơi cũ, bên dưới quần dài màu xanh sẫm, người vẫn còn dính vụ cỏ. Cô hít một hơi thật là sâu, nắm chặt nắm đấm, triển khai tư thế, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào Kim Mẫn Châu đang hầm hầm tức giận.

“Hây!”

Kim Mẫn Châu trừng mắt, hét một tiếng, tung người bay lên, tiếng gió tít theo chân đá về phía Bách Thảo! Dám nói Taekwondo không phải của Hàn Quốc mà bắt nguồn từ Trung Quốc, phải cho những người võ quán Tùng Bách chứng kiến Taekwondo là thế nào! Bất luận bắt nguồn từ đâu, bây giờ Hàn Quốc là lợi hại nhất, người các nước khác không có tư cách so tài với chúng ta!

“Hây!!!”

Kim Mẫn Châu hét to, trong khoảng khắc, cú đá chân sắp trúng Bách Thảo, trong đầu Châu Mẫn thoáng có ý nghĩ đó. Nhưng to tiếng chẳng ích gì, phải đá nó bay khỏi phòng này mới được!

“Hây!”

Tiếng chân xé gió cũng vang như tiếng sấm!

Trong tiếng gió xe không khí đó, mấy tiểu đệ tử Tùng Bách sợ hãi nhắm nghiền mắt, tiếng gió mạnh đến mức cánh cửa giấy phòng tập rung lên.

Bóng người bị đá văng ravạch thành đường vòng cũng cao vút!

Bay vọt qua phòng tập!

“Bịch” một tiếng.

Rơi thẳng xuống bãi cỏ trước sân!

Ngã sấp xuống đám cỏ ẩm ướt, mắt Kim Mẫn Châu tối sầm như có ngàn vạn tia vàng lấp lánh, kinh hoàng không hiểu biết chuyện gì đã xảy ra, cũng không kịp thấy đau, ngơ ngác bò dậy, thứ chất lỏng từ miệng nhổ ra hình như có mùi đất lẫn với mùi cỏ tươi, vừa đắng vừa chát.

Một lúc lâu, mới cảm thấy choáng.

Trong lúc tri giác phục hồi, Kim Mẫn Châu nghe thấy tiếng cười bùng lên như pháo nổ, nhìn thấy ba sư đệ, sư muội cùng đoàn hốt hoảng chạy về phía mình.

“Òa!”

Kim Mẫn Châu vừa tức vừa xấu hổ, khóc rống lên, chưa bao giờ cô phải chịu nhục thế này, bị đá văng ra ngoài gặm đất một cách thảm hại!

Tiếng cười càng rộ lên như sóng biển,

Các đệ tử của võ quán Tùng Bách cười nghiêng gả, dùng tay đấm thình thịch xuống đất, xuýt xoa tiếc rẻ đã không kịp dùng máy ảnh ghi lại giây phút kinh điển đó!

***

Trong thời gian còn lại của ngày hôm đó, Hiểu Huỳnh luôn săng sái bên cạnh Bách Thảo. Các đệ tử của võ quán Tùng Bách ai đi qua cũng nhìn Bách Thảo một cái. Bách Thảo vẫn như mọi ngày, quỳ trên nền dùng giẻ ẩm lau từng tấm đệm đấu trong phòng tập, hàng mi rủ xuống, không hề có biểu hiện vui vẻ hay đắc ý nào hết.

“Này, sao cậu bỉnh tĩnh thế!”

Hiểu Huỳnh phấn chấn loanh quanh bên cạnh Bách Thảo, nói một thôi một hồi: “Cậu đã đánh bại Kim Mẫn Châu! Kim Mẫn Châu kiêu căng không coi ai ra gì lại bị cậu đá bay ra ngoài! Ha ha ha,cô ta vênh váo nữa đi! Khinh người nữa đi! Cậu xem, cái kiểu khóc rống của cô ta sau khi bị đá bay ra ngoài, ôi chao, thật là mát mặt quá đi. Đúng là đồ nhãi ranh, thua là lăn ra khóc, huấn luyện viên đến vẫn còn khóc mãi! Lần này thì danh tiếng của Tùng Bách vang dội rồi đây, đánh cho võ quán Xương Hải khóc sướt mướt, ha ha ha!!”
Bàn tay cầm giẻ hơi ngừng lại.

Bách Thảo cúi đầu tiếp tục lau đệm, cảm giác trong lòng thực khó diễn tả. Thực ra, cô định không chỉ đá ngã Kim Mẫn Châu, mà phải đá cô ta rơi đúng chỗ Bình Bình, Hiểu Huỳnh, Tú Đạt bị ngã.

Cô không thích cái vẻ dương dương tự đắc của Kim Mẫn Châu, không thích cái cách cô ta đá văng Bình Bình, Hiểu Huỳnh, Tú Đạt như cố tình sỉ nhục vậy.

Nhưng…

Cô đá bay Kim Mẫn Châu, chẳng phải cũng đang cố tình hạ nhục cô ta? Vậy hành động của cô và cô ta có gì khác đâu?

“Bách Thảo, thực sự bái phục cậu! Võ công của cậu lợi hại đến thế! Một cú đá ngang, một cú đá ngang đơn giản như vậy đã có thể đánh bại Kim Mẫn Châu! Công bằng mà nói, cú song phi đó của Kim Mẫn Châu quả thật là không tồi, tốc độ và sức mạnh đều rất tốt, nhưng cậu còn lợi hại hơn cô ta!”

“Giống như… giống như trong tiểu thuyết võ hiệp, Kim Mẫn Châu tung các chiêu khiến người ta hoa mắt, còn cậu ta chỉ cần một cú thiếu lâm trường quyền! Oa, thì ra cậu mới đích thực là cao thủ tiềm năng! Hi hi, chưa biết chừng sư tỷ Tú cầm cũng không phải là đối thủ của cậu!”

“Kim

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT