watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6893 Lượt

của Xương Hải.

Chẳng phải nghe nói tối nay họ đã phải về nước hay sao? Giờ này lẽ ra họ đang giao hữu với quán chủ các võ quán lớn của Ngạn Dương tại khách sạn mới phải chứ, sư phụ cũng đã đến đó. Các đệ tử của võ quán Tùng Bách nhìn nhau, đầu Hiểu Huỳnh lóe lên ý nghĩ, trời ơi, liệu có phải bọn họ đến đánh võ quán chúng ta!

“Bách Thảo! Gọi cô ta ra đây!”

Kim Mẫu Châu mặt hầm hầm đứng giữa sân, khuôn mặt non nớt lộ rõ vẻ phẫu nộ không thể kìm nén, ánh mắt lướt qua các đệ tử của Tùng Bách nhưng không tìm thấy đứa con gái đánh bại mình hôm trước.

“Cô!”

Chỉ tay vào Hiểu Huỳnh trong đám đông, Kim Mẫn Châu trừng mắt quát lên: “Cô! Bách Thảo! Gọi ra đây! Tôi phải đánh bại cô ta!”.

Lúc này, các đệ tử của Tùng Bách mới phát hiện, Thích Bách Thảo hằng ngày vẫn dậy sớm quét dọn xung quanh phòng tập, lúc này chẳng thấy tăm hơi.

“Hả, cô tìm Bách Thảo, sao không nói trước một tiếng?” Hiểu Huỳnh trong lòng hơi sợ, nhưng vẻ ngoài vẫn tỏ ra cứng cỏi, cười hì hì:”Bách Thảo đi chơi rồi, cô tìm Bách Thảo làm gì? À, cô muốn đánh bại cô ấy đúng không? Lẽ ra cô nên hẹn trước, Bách Thảo sẽ đợi cô. Nhưng, cô khôi phục cũng nhanh đấy nhỉ, nhìn cô hôm qua ngã đau như vậy, tôi cứ tưởng phải cần kha khá thời gian nghỉ ngơi cô mới lại thì đấu được chứ!”

“Hì hì!”

Một số đệ tử của Tùng Bách bật cười. Mặt Kim Mẫn Châu lúc trắng bệch, lúc đỏ lựng, đang định ghét hét lên thì Mân Thắng Hạo đã nắm lấy cánh tay cô ta. Kim Mẫn Châu không chịu, giằng co một hồi, cuối cùng mới chịu im.

Nghe tiếng ồn ào bên ngoài, Nhược Bạch và Diệc Phong ngừng tập, đi ra. Diệc Phong uể oải liếc nhìn đám đệ tử mặt mày hầm hố, lạnh tanh của võ quán Xương Hải, anh mắt dừng lại trên người Mân Thắng Hạo.

“Tôi là đại đệ tử của võ quán tùng Bách, không biết các vị đến có gì chỉ giáo”, Nhược Bạch điềm tĩnh nói với Mân Thắng Hạo.

“Hôm qua, sư muội Mẫn Châu bị thua Thích Bách Thảo của quý quán.” Mân Thắng Hạo nói tiếng Hàn, nhưng nhận ra người thanh niên có dáng người khỏe mạnh, khuôn mặt tuấn tú này hình như có thể hiểu nên nói tiếp: “Chúng tôi khâm phục võ công của Thích Bách Thảo, muốn đấu giao hữu với cô ây một chút, có thể không?”.

Nhược Bạch trầm ngâm giây lát, nhìn về phía Hiểu Huỳnh hỏi:

“Bách Thảo đâu?”

“Em… em không biết”. Hiểu Huỳnh lắc đầu, hình như vào giờ chơi buổi học chiều nay, Bách Thảo đi gặp Quang Nhã của võ quán Toàn Thắng. Không biết Quang Nhã nói gì mà suốt thời gian sau đó, Bách Thảo có vẻ bất an.” Buổichiều vừa tan học, Bách Thảo vội vã đi, nghe nói công việc vệ sinh sẽ làm buổi tối, cô ấy nhờ em xin phép sư tỷ Tú cầm”,

Nhược Bạch nhìn Tú Cầm.

Tú cầm cúi đầu.

“Không được, gọi cô ta! Ra đây! Tôi phải đánh bại cô ta!” Kim Mẫn Châu tức giận mặt đỏ lên, cô không thể trở về Hàn Quốc như thế này, cô sẽ bị mọi người chế giễu, cô nhất định đánh Bách Thảo kia một trận tơi bời mới được!

“Chúng tôi đợi cô ấy trở về.”

Mân Thắng Hạo nhìn chàng thanh niên lạnh lùng trước mặt, đôi mắt kiên nghị, tĩnh lặng như mặt nước. Không hiểu sao, đột nhiên muốn thử xem bản lĩnh của anh ta thế nào.

“Xin mời!”

Nhược Bạch thản nhiên, quay lưng dẫn họ vào phòng tập. Võ quán Toàn Thắng. Một căn nhà nhỏ vắng vẻ.

Người đàn ông tóc hoa râm đang cúi người thu dọn đồ đạc trong chiếc va ly mở nắp. Chạy một mạch đến đây, Bách Thảo thở không ra hơi, dừng lại bên cánh cửa khép hờ, nỗi tủi hờn dâng trào, nước mắt chực ứa ra, như đứa trẻ bơ vơ lưu lạc bên ngoài quá lâu, cuối cùng người thân đã trở về.

“Sư phụ!”

Cô lao vào lòng ông, nghẹn ngào.
“Trịnh sư bá không nên lừa đối để được sự công nhận và tôn trọng của người khác, vả lại con chỉ hỏi riêng ông ấy, không hỏi trước mặt mọi người, như vậy là đã suy nghĩ cho danh dự của Trịnh sư bá và võ quán Toàn Thắng rồi. Chỉ có điều không may bị phóng viên kia nghe được, đó cũng là điều con không mong muốn.”

Khúc Hướng Nam chậm rãi nói:

“Con là đứa trẻ ngoan, con không làm sai.”

Nghe những lời của sư phụ, hòn đá tảng đè nặng trong lòng Bách Thảo

bấy lâu bỗng chốc như được nhấc đi, đột nhiên thấy nhẹ nhõm vô cùng. Mặc dù luôn tự nhủ rằng mình không sai, người sai không phải là mình, nhưng đêm nào Bách Thảo cũng không ngủ được, luôn day dứt, băn khoăn, liệu mình có sai không.

“Vậy con có thể trở về không?”

Khóe miệng Bách Thảo nhếch lên, vui vẻ, cố gắng kìm chế nỗi xúc động trong lòng, mắt sáng long lanh. Nếu cô đã không sai, vậy có thể trở về võ quán Toàn Thắng rồi.

“Bách Thảo…”

Khúc Hướng Nam nhíu mày, tránh ánh mắt của cô. Lúc còn ở quê, ông đã nghe nói chuyện này, cũng đã nói chuyện điện thoại với Trịnh sư huynh khi đó vẫn đang trong cơn thịnh nộ.

“Có phải Trịnh sư bá không muốn con…”

Nhìn vẻ mặt đau buồn của sư phụ, Bách Thảo lặng người. Vậy là cô đã gây tai họa nên đêm nào cũng ngủ không yên. Đã biết Trịnh sư bá xưa nay đối xử với sư phụ thế nào, vậy mà vẫn gây chuyện như vậy khiến sư phụ khó xử.

“Con đồng ý xin lỗi Trịnh sư bá! Con chấp nhận mọi hình phạt! Chỉ cần Trịnh sư bá tha thứ cho con, cho phép con trở về võ quán Toàn Thắng, dù bắt con làm gì, con cũng…” Thấy sư phụ mãi

không nói gì, cô cũng chưa bao giờ hoảng sợ như vậy, bởi vì cảm thấy đó chỉ là tạm thời, chỉ cần sư phụ trở về là cô có thể quay trở lại, cô luôn tin như thế!

“Là sư phụ đã liên lụy đến con.” Khúc Hướng Nam thở dài, giọng cay đắng: “Con là đứa trẻ có tư chất, nếu không phải do lỗi của sư phụ thì con đã có thể tham gia các giải đấu, cũng đã có thể tự khẳng định trong giới Taekwondo rồi. Chỉ vì sư phụ mà con bị người ta coi thường, chịu bao bất công, tủi nhục. có lúc ta đã nghĩ, nếu ngày trước con không nhận ta là sư phụ, tiền đồ của con nhất định đã sáng sủa hơn nhiều”.

“Sư phụ!”, Bách Thảo đau đớn kinh ngạc kêu lên.

“Sư phụ bất tài, rõ ràng biết con phải chịu tủi nhục, thiệt thòi cũng không có cách nào giúp con lấy lại công bằng”. Khúc Hướng Nam đau xót thở dài, nhưng bản thân ông cũng phải nương nhờ võ quán Toàn Thắng. Nếu rời khỏi đây sẽ không một võ quán nào thu nhận ông, người bị coi là nỗi ô nhục của giới Taekwondo, lại còn Quang Nhã, con gái ông, nếu ông rời đi, nó cũng không thể ở lại võ quán Toàn Thắng. Ông đã nợ nó quá nhiều, sao có thể nhẫn tâm phá vỡ cuộc sống ổn định của nó.

“Con hiểu, sư phụ, xin lỗi, tất cả là do con đã gây chuyện… Con… con sẽ tự tìm cách, sư phụ đừng lo cho con.” Lòng vừa đau đớn vừa hoảng loạn, mắt đã mờ vì nước mắt, nhưng không dám để mình khóc nữa, cô cắn chặt môi để không bật thành tiếng!

Từ nhỏ, Bách Thảo đã chăm chỉ tập luyện, chỉ mong có ngày trở nên vẻ vang rạng rỡ, để mọi người biết sư phụ Khúc Hướng Nam là một võ sĩ chân chính,

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT