|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
tuyệt đối không phải là kẻ đã làm chuyện nhục nhã. Bây giờ còn chưa kịp làm sư phụ có thể tự hào khi đứng trước mặt người khác thì cô đã làm cho sư phụ khó xử.
“Bách Thảo, tạm thời con cứ ở lại võ quán Tùng Bách, đợi Trịnh sự bá nguôi giận, sư phụ sẽ xem có cách nào đưa con về không.”
Ông vỗ nhẹ cánh tay cô, nhưng bàn tay lạnh ngắt ấy khiến cô bỗng thấy hốt hoảng.
“Vâng, sư phụ!”
Đau khổ, bàng hoàng, lòng trống trải, trước kia dù bị các đệ tử của Toàn Thắng ghét bỏ xa lánh, cô cũng không quan tâm, bởi đã có sư phụ. Sư phụ đã dạy cô không nên quá quan tâm đến dư luận bên ngoài, chỉ cần giữ vững nguyên tắc và niềm tin của mình, nhưng bây giờ…
Trong ánh chiều chạng vạng.
Bách Thảo lặng lẽ rời khỏi phòng sư phụ, bỗng có một bóng người đứng chắn trước mặt cô.
“Hối hận rồi hả?”
Trong ráng chiều vàng nhạt, Quang Nhã trừng mắt nhìn cô, cười khẩy nói:
“Hai người nói chuyện gì tôi đều nghe hết. Ha ha, cuối cùng cô cũng biết mình nực cười thế nào! Mọi người đều khinh ghét ông ấy, chỉ có cái đồ đần độn là cô mới sùng bái ông ấy, nhận ông ấy là sư phụ! Năm ngoái, Trịnh sư bá định thu nhận cô làm đệ tử, cô lại từ chối ngay trước mặt mọi người, để sư bá mất mặt!”
“Thích Bách Thảo, có phải cô luôn cho rằng mình rất vĩ đại khi trung thành đi theo người mà ai cũng khinh ghét, dẫu vì người đó cô bị mọi người trong võ quán này cô lập và xa lánh, không được thi đấu, cũng không có cơ hội đại diện võ quán tham gia các giải đấu. Cô cảm thấy mình rất vĩ đại đúng không?!”
“Còn bây giờ? Thế nào, thất vọng rồi chứ gì? Khi cô gặp khó khăn, vì sự yên ổn của bản thân, ông ấy đã bỏ rơi đệ tử yêu quý nhất của mình không thương tiếc! Cho nên, ông ấy là người xấu xa không hơn không kém, còn cô là kẻ ngu ngốc nhất thiên hạ! Cuối cùng khi đã nhìn rõ con người ông ấy, cô vẫn tin tưởng, ha ha, cô không thấy mình quá ngu ngốc hay sao?”
Tiếng cười khinhmiệt, khô khốc của Quang Nhã vang lên trong ánh chiều tà. Bách Thảo lặng lẽ nhìn, chờ đến khi Quang Nhã không cười được nữa, mới chậm rãi nói:
“Ông ấy là cha cậu.”
“Không phải, ông ấy là kẻ vô liêm sỉ!” Mặt Quang Nhã trắng bệch, rít lên: “Tôi không nhận ông ấy, ông ấy đã làm chuyện nhục nhã, còn hại chết mẹ tôi, ông ấy không phải cha tôi!”
“Quang Nhã, sư phụ rất yêu cậu, cậu thật sự không biết sao?” Bách Thảo hít một hơi, bình tĩnh nói tiếp: “Nhưng xưa nay cậu không thèm để ý, không hề nói chuyện với ông, cũng ghét bỏ, khinh rẻ ông như những đứa khác trong võ quán, sư phụ đau lòng thế nào cậu có biết không? Những chuyện xảy ra ngày trước, mặc dù sư phụ không nói, nhưng tôi không nghĩ sư phụ là người như bọn họ nói. Tôi là đệ tử, tôi còn tin tưởng sư phụ, cậu là con gái mà lại không tin ông sao?”.
“Ha ha, cô tin ông ấy, kết quả của lòng tin đó là cô làm theo lời dạy của ông ấy, bị đuổi đi nhưng ông ấy không nói được một câu cho cô!”, Quang Nhã nói với vẻ bất cần, “…Nếu ông ấy dám vì cô mà xung đột với Trịnh sư bá, dẫu vì vậy mà ông ấy bị đuổi đi thì còn có thể có chút tôn trọng!”.
Nói xong, Quang Nhã nhìn về phía căn nhà của Khúc Hướng Nam hừ một tiếng.
Khi Bách Thảo trở về võ quán Tùng Bách thì trời đã tối. Cô không về phòng ngay mà đi lấy chổi bắt đầu quét con đường nhỏ cạnh sân tập, đây là công việc lẽ ra phải làm buổi chiều. Các đệ tử của Tùng Bách đi qua đều nhìn cô bằng ánh mắt kỳ dị, sau đó có người chạy đến, hét lên:
“Bách Thảo, sao giờ cậu mới về?”
Đó là Hiếu Huỳnh.
Thấy khuôn mặt đỏ hồng như đang có chuyện vui của Hiếu Huỳnh, Bách Thảo thấy lòng se lại, nếu lúc đó Hiếu Huỳnh không giúp đỡ thì lúc này cô đang ở đâu? Nhưng cô còn có thể ở lại võ quán này bao lâu nữa, võ quán Tùng Bách sao có thể dung nạp cô mãi.
“Ái chà, lúc cậu chưa về, ở đây đã xảy ra một sự việc kinh thiên động địa! Cái con bé Kim Mẫn Châu bị cậu đá bay hôm qua, lại đem các đệ tử của Xương Hải đến trả thù, rõ ràng là muốn đánh võ quán chúng ta! Nhưng đợi mãi mà cậu không về, hình như phải vội lên máy bay về nước, họ đành bỏ đi, khi đó cậu không thể tưởng tượng được sắc mặt họ hậm hực khó coi thế nào đâu!” Hiếu Huỳnh nói một mạch như bắn súng liên thanh, đang phấn khởi nên cô hoàn toàn không chú ý tới vẻ khác thường của Bách Thảo.
“Sung sướng quá! Cuối cùng, võ quán Xương Hải không dám coi thường chúng ta nữa, ha ha ha! Ai bảo ngay từ đầu họ đã không cử những đệ tử xuất sắc đến giao hữu với chúng ta, kiêu quá mà, ha ha ha, đáng tiếc vừa rồi cậu không về, nếu không đã lại đánh cho họ một trận tơi bời nữa!”
Ồ mà thực ra Bách Thảo chưa chắc đánh được anh chàng da đen đứng cạnh Kim Mẫn Châu, anh chàng này xem ra có vẻ rất lợi hại, Hiếu Huỳnh lập tức nghĩ lại.
“Nhưng cậu không ở nhà cũng tốt, hình ảnh cao thủ thần bí đã tạo nên rồi, bọn họ nhất định không thể nào quên cậu, họ sẽ còn bàn tán về cô gái nhỏ dọn vệ sinh của võ quán Tùng Bách nhưng võ công cao siêu thần bí. Tùng Bách đúng là ngọa hộ tàng long! Ha ha!
“À, sư huynh Nhược Bạch.”
Thấy Nhược Bạch đang đi đến, Hiếu Huỳnh lập tức ngừng cười, đứng thẳng người, lễ phép cúi đầu chào:
“Chào sư huynh Nhược Bạch!”
Bách Thảo đang quét đường cũng đứng thẳng lên, lặng lẽ cúi chào.
Ánh mắt Nhược Bạch dừng lại trên người Bách Thảo.
Anh nhìn như lần đầu tiên thấy cô, vẻ thăm dò, đánh giá trong ánh mắt đó khiến cô bất giác ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt anh. Đó là đôi mắt vừa sáng như trăng rằm, lại vừa như ánh trăng xa xăm, mênh mang.
Cô hơi sững người.
Ánh mắt Nhược Bạch đã chuyển sang nhìn cây chổi trong tay cô, nói: “Từ nay không phải làm những việc này nữa”.
“…”
“Tôi thay mặt Tú Cẩm xin lỗi em, Tú Cẩm không nên nói dối đó là yêu cầu của sư phụ bảo em làm vệ sinh, tôi lại không biết chuyện, xin em bỏ qua”. Giọng Nhược Bạch cũng hư ảo như ánh trăng.
“Cái gì, sư tỷ Tú Cẩm đã nói dối, bảo đó là yêu cầu của sư phụ để băt Bách Thảo làm vệ sinh ư?!” Hiếu Huỳnh ngẩn người, rồi phẫn nộ: “Sao sư tỷ Tú Cẩm có thể làm như vậy chứ? Bách Thảo rất tốt bụng, không cản trở sư tỷ Tú Cẩm lại còn nói tốt cho Tú Đạt, sao sư tỷ lại…”
“Là do em thích làm những việc này, không liên quan đến sư tỷ Tú Cẩm.”
Ngay từ đầu cô đã biết Tú Cẩm cố ý làm khó mình, nhưng chỉ có những lúc lao động vất vả, cô mới thấy hơi yên lòng, nếu không cô luôn cảm thấy mình là kẻ vô dụng, ăn không ở không của võ quán.
“Xin cứ để em tiếp tục làm việc này.”
Cô nín thở nhìn Nhược Bạch.
Nhược Bạch nhìn cô mấy giây, thấy vẻ cầu khẩn ẩn chứa trong mắt cô, lạnh nhạt nói:
“Tùy em.”
Bóng Nhược Bạch mất hút phía cuối con
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




