watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6881 Lượt

một trận là bị loại, năm ngoái ngay vòng trong cũng không vào được. Trong mắt các võ quán, võ quán Tùng Bách cũng rớt xuống võ quán hạng hai.” Hiểu Huỳnh cúi đầu thở dài: “Nếu sư huynh Sơ Nguyên vẫn còn tiếp tục thi đấu, võ quán Tùng Bách nhất định được các võ quán khác tôn trọng. Ôi…”.

“Ôi dào, không nói nữa, nói cũng chẳng ích gì! Nếu lần thi năm nay có thể đạt thứ hạng tốt, Tùng Bách có thể lấy lại được danh tiếng!” Hiểu Huỳnh đứng dậy, nói với Bách Thảo lúc này đang đứng sững ngơ ngác. “Nhanh lên, chúng mình tập tiếp, ngày mai đã thi rồi!”.

Bách Thảo và Hiểu Huỳnh còn tập thêm một tiếng nữa. Các đệ tử đã về hết, Hiểu Huỳnh cũng về đi ngủ, Bách Thảo vốn định ở lại tập thêm như mấy ngày vừa rồi, nhưng cảm thấy cơ thể mình càng tập càng cứng, hình như động tác cũng biến hình, lòng bỗng hoang mang cực độ. Giống như một việc chờ đợi đã lâu, bây giờ sắp đến, lại thấy hốt hoảng, chỉ sợ không nắm được cơ hội.

Thu chân về sau cú đá, cô ngây người đứng trên đệm.

Xung quanh yên tĩnh.

Muốn cho lòng mình yên tĩnh nhưng đầu óc lại suy nghĩ miên man. Hít một hơi thật dài, cố xua đuổi mọi ý nghĩ, cô quyết định không tập nữa, đi lấy dụng cũ, bắt đầu lau đệm. Ngày mai ở đây sẽ diễn ra cuộc thi tuyển trong võ quán, chỉ người chiến thắng mới giành được tư cách đại diện cho Tùng Bách tham gia cuộc so tài với các võ quán khác, mà trong toàn võ quán chỉ có một suất. Dụ quán chủ và sư huynh Nhược Bạch đã cho cô cơ hội giành suất đó, còn cô…

Có thể thắng không?

Cô có thể chiến thắng sư tỷ Sơ Vy và sư tỷ Tú Cầm không?

Đệm đã lau sạch bóng, nhưng tâm trạng cô không sao bình yên được. Tắt đèn, đóng cửa phòng tập, cô cầm chổi bắt đầu quét bên ngoài.

Đêm lạnh như nước.

Bất giác, Bách Thảo nhận ra mình đã quét gần đến căn nhà gỗ của Sơ Nguyên. Dưới ánh trăng, tiếng nước suối chảy êm đềm, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy cửa sổ căn nhà đó, ánh đèn trong phòng ám áp, tiếng cười nói của bốn người trong đó còn ám hơn ánh đèn.

Anh em Đình Hạo vẫn còn ở đó.

Nhờ ánh trăng, quét con đường nhỏ xung quanh căn nhà, Bách Thảo thậm chí có thể nghe thấy tiếng cười ám áp của Sơ Nguyên, nhưng không nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của anh, chỉ thấy Đình Nghi ngồi bên cạnh, khuôn mặt kiều diễm, thanh tao, đang nghiêng đầu nói thầm gì đó với Sơ Nguyên, trông hai người có vẻ rất thân thiết.

Bách Thảo cúi đầu lặng lẽ quét.

Sau khi chính thức hỏi, quét dọn xung quanh nhà không quấy rầy sự yên tĩnh của anh và được cho phép, cô thường đến đây. Mỗi lần chỉ cần đến gần căn nhà, nhẹ nhàng quét trên mặt đường, quét sạch từng hạt bụi, lòng cô đột nhiên trở nên vô cùng yên ả
Hiểu Huỳnh nói cô là người trầm tĩnh, luôn chê cô ít nói.

Nhưng sư phụ đã dạy.

Sư phụ nói, Bách Thảo, tính cách con quá quyết liệt, nếu không kìm chế, có thể sẽ gây chuyện, cho nên phải thận trọng trong từng lời nói, hành động, cố gắng bình tĩnh, mọi việc phải suy nghĩ thấuđáo.

Vậy là cô cố gắng im lặng, ít nói.

Cô càng lặng lẽ, không nói, sư phụ càng tán thưởng. Dần dần cô đã quen im lặng, tính cách cũng trầm hơn nhiều so với lúc được sư phụ mang về nuôi. Chỉ có những lúc, khi ngọn lửa trong ngực bị đốt cháy, không thể kìm chế, như lúc đánh lại Tú Đạt, lúc chứng kiến việc làm của Trịnh sư bá và lúc Kim Mẫn Châu khiêu chiến.

Từ sâu trong lòng cô như có một con rồng vùng vẫy.

Cô thường lo lắng, sợ nhỡ có ngày mình thật sự không kìm chế được, khi quá xúc động sẽ gây ra chuyện gì không thể cứu vãn. Còn bây giờ, chỉ cần yên lặng quét ở đây, nhìn thấy con đường đã được quét sạch như lau, trong lòng cô mới thấy bình yên thư thái.

Cô thích quét.

Từng động tác lặp lại, hình như tâm trạng căng thẳng đến mấy cũng có thể trở nên nhẹ nhàng.

Ánh trăng sáng…

Không biết bao lâu, Bách Thảo quét đằng trước, đằng sau căn nhà, lại không biết bao nhiêu thời gian, từ sau căn nhà quét đến gốc cây đa đó.

Đó là một cây đa cổ thụ.

Cành lá rậm rạp, cành cây to, thô ráp, xù xì, rễ dài rủ xuống, cắm vào lòng đất. Ánh trăng mờ ảo lọt qua kẽ lá, lốm đốm, láp lánh như ánh sao.

“… Nghe nói, Ân Tú của võ quán Xương Hải là tuyển thủ rất giỏi. “Giọng nói của Sơ Vy bỗng vang lên từ phía sau thân cây: “Có đúng như vậy không?”.

“Đúng, cô ấy rất có tư chất”, giọng chàng trai

âm vang, rõ ràng.

“Nghe nói, cô ấy cũng rất đẹp?”, giọng Sơ Vy thoáng ngập ngừng.

“Rất đẹp.”

Hình như Sơ Vy ngây người ra, không biết là do cô gái tên Ân Tú đó đẹp thật hay do câu trả lời thành thật của chàng trai.

“… Vậy, cô ấy đẹp hay là em…” Hình như thấy mình lỡ lời, Sơ Vy lập tức nói chữa: “… Hay là chị Đình Nghi đẹp hơn?”.

” Ha ha ha…”, chàng trai cười phá lên, “tại sao lại quan tâm chuyện đó, chẳng lẽ khi các cô lên sàn đấu, cũng phải nhìn xem đối thủ có đẹp bằng mình không à!”.

“Anh Đình Hạo!”

Sơ Vy tức giận giậm chân, nhưng khi nói tiếp, lại trở nên có gì băn khoăn và bất an, giọng nói hình như không tự nhiên, bối rối và thấp thỏm.

“Anh Đình Hạo…”

Bách Thảo nín thở, nhẹ nhàng cầm chổi ra khỏi gốc cây, cản thận không giẫm lên lá khô dưới gốc. Thì ra Sơ Vy thích Đình Hạo, khi nghe thấy Hiểu Huỳnh nói vậy, mọi người có vẻ không tin, đều cho rằng Sơ Vy và Nhược Bạch là một đôi rất đẹp, một cặp thanh mai trúc mã, cũng lạnh lùng kiêu ngạo như nhau.

A, mình đang nghĩ gì nhỉ.

Bách Thảo vừa đi vừa lắc đầu, xua đuổi ý nghĩ kỳ lạ vừa nảy ra trong đầu, đột nhiên cảm thấy có bóng người phía trước liền ngẩng đầu lên nhìn.

Là Sơ Nguyên và Đình Nghi.

Hai người sánh vai trên con đường nhỏ, ánh trăng mờ ảo, tinh khiết, tỏa ánh bạc bao phủ lên người họ. Lúc này, trông họ giống như từ một bức tranh bước ra, đẹp, thanh cao, xa vời không vướng bụi trần.

Hai người đang khẽ nói cười gì đó.

Khóe miệng Đình Nghi ẩn hiện nụ cười, đôi mắt nhìn Sơ Nguyên êm đềm, dịu dàng. Cách mấy bước nên Bách Thảo không nghe rõ Đình Nghi nói gì, chỉ cảm thấy giọng nói đó hay như nghe tiếng suối chảy.

Sơ Nguyên nhìn thấy Bách Thảo.

Mặt anh lộ vẻ ngạc nhiên, nhìn cây chổi trong tay cô, nói: “Sao muộn thế này còn quét?”.

“Xong ngay đây ạ.”

“Nghỉ đi, em đã quét rất sạch rồi”, Sơ Nguyên dịu dàng nói.

“Vâng, xin lỗi.” Bách Thảo cúi đầu, cảm thấy mình là người thứ ba chen vào phá vỡ khung cảnh thần tiên vừa rồi.

“Cô bé ngốc, xin lỗi gì?” Anh cười, giơ tay xoa đầu cô như một người anh. “Ngày mai chẳng phải đã phải thi tuyển rồi sao? Mấy ngày tập luyện vất vả rồi, tối nay nên nghỉ sớm đi.”

Anh…

Sao anh biết cô luyện tập vất vả, Bách Thảo nghi hoặc nhìn.

“Người cuối cùng rời khỏi phòng tập hằng đêm không phải là em sao?”, Sơ Nguyên mỉm cười nói. Mỗi tối thức khuya đọc sách, khi mệt

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT