watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6883 Lượt

đối thủ. Sư phụ đã dạy cô như vậy.

“Ha ha, ôi trời, cứ nghĩ tới cuộc tranh tài thứ bảy tới là xúc động quá đi! Không được, mình cũng không ngồi yên được, Bách Thảo, mình với cậu đi tập đi.” Hiếu Huỳnh bật dậy, mặc võ phục.

Để chuẩn bị cho cuộc thi tuyển thứ bảy tới, các đệ tử của Tùng Bách đều thức khuya dậy sớm tập thêm, Bách Thảo là một trong những người chịu khó nhất.

Trời chưa sáng cô đã dậy.

Đêm rất khuya, mọi người đều ngủ cả, Diệc Phong quả thực không chịu nổi, cũng đã đi ngủ, cô vẫn một mình luyện tập trong phòng tập.

Đèn phòng tập dường như sáng thâu đêm.

Có mấy lần, Nhược Bạch đứng trong bóng tối ngoài cánh cửa giấy, nhìn cô gái vận võ phục đã cũ đứng trên đệm đấu.

Mặt đầy mồ hôi.

Mái tóc đen dính bết, dán vào thái dương.

Đôi mắt kiên cường, tinh thần tập trung cao độ, nhìn đăm đăm một điểm, hình như điểm đó chính là mục tiêu tấn công của cô! Tung người, phi chân!

Bách Thảo không hề hay biết sự xuất hiện và bỏ đi của Nhược Bạch.

Chỉ tiếc thời gian quá ngắn.

Giá như thời gian một ngày dài thêm chút nữa thì tốt nhưng thời gian vẫn vùn vụt trôi.

Hôm nay đã là thứ sáu.

Tan học, Bách Thảo vội vàng cầm cặp sách rảo bước đi ra, về sớm bao nhiêu là có thể tập sớm bấy nhiêu. Không biết tại sao, cô đột nhiên cảm thấy hết sức căng thẳng với cuộc thi đấu ngày mai, luôn cảm thấy đòn ra chân của mình không đủ nhanh, không đủ mạnh.

Cô vẫn phải tập thêm.

Đây là cơ hội chờ đợi bao năm, cuối cùng đã có hy vọng tham gia cuộc thi giữa các võ quán, dẫu là hy vọng mong manh, cô cũng sẽ không bỏ qua!

Nhưng, tại sao hôm nay trường lại đông đúc như vậy, người đông nghịt, cả một đám đông chen chúc, không đi nổi, Bách Thảo hơi cuống.

“Có chuyện gì thế?”

Hiếu Huỳnh cũng muốn nhanh chóng quay về võ quán, tranh thủ tập. hôm nay, không biết xảy ra chuyện gì, các lớp cấp Hai và cấp Ba ở những địa điểm khác nhau, tuy cuối cùng đều phải theo con đường chính ra ngoài cổng, vào giờ tan học dòng người luôn đông đúc, nhưng chưa bao giờ đông đúc và chen chúc như vậy!

Hít một hơi thật sâu, Bách Thảo nén nỗi sốt ruột, sư phụ đã nhiều lần nhắc nhở, tính cô quá nóng nảy, dễ xúc động, là điều đại kỵ trong thi đấu.

“Chỗ kia kìa.”

Bình tĩnh lại, nhìn thấy nguyên nhân gây ùn tắc. Ở một chỗ cách cổng trường mười mấy mét có một đám đông học sinh tụ tập chen chúc, hình như vây quanh ai đó, người mỗi lúc càng đông khiến đường tắc nghẽn.

Từ xa, thỉnh thoảng có thể nghe thấy những tiếng nói cười phấn khích và xúc động từ đám đông.

Hình như có ngôi sao nào đó xuất hiện.

Có lẽ đúng là ngôi sao, bởi vì mặc dù đứng cách khá xa, cũng hoàn toàn không nhìn thấy người bị đám đông bao vây là ai. Nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí hâm mộ cuồng nhiệt của đám đông.

Cuối cùng, khi cô cùng Hiếu Huỳnh cố chen ra khỏi cổng trường, về tới võ quán, thay xong võ phục, chạy suốt dọc đường đến gần phòng tập, lại một lần nữa chứng kiến bầu không khí tương tự.

Bách Thảo ngơ ngác nhìn vào bên trong phòng tập.

Thấy các đệ tử mấy ngày lao vào tập luyện căng thẳng chuẩn bị cho cuộc thi tuyển thứ bảy tới lại chưa triển khai tập luyện, mà cũng vây quanh một người nào đó như đám học sinh ngoài cổng trường, hào hứng náo nhiệt, tranh nhau nói.

Bách Thảo không nhìn rõ hai người bên trong, nhưng có thể nhận ra đó là một thanh niên và một thiếu nữ. Nhìn thoáng qua cũng có thể biết đó là những nhân vật xuất chúng, quanh họ như có lớp hào quang tỏa sáng, ánh mắt nóng bỏng như ánh nắng hè.

Nhược Bạch đứng ngoài đám đông đó.

Dáng người thẳng tắp, thanh tú như thân tùng, vẫn vẻ lãnh đạm thường ngày, hình như không mấy quan tâm tới hai người đang được đám đông vây quanh, nhưng Bách Thảo cảm thấy anh có gì đó rất khác.

Cô bất giác nhìn anh chăm chú.

Một Nhược Bạch rất khác người mà cô nhìn thấy hàng ngày, mặc dù thoạt nhìn vẫn có vẻ lạnh lùng xa cách cố hữu, nhưng hình như từ ngón tay đến sống lưng, mỗi tế bào trên cơ thể anh đều căng thẳng.

Nhược Bạch ngẩng đầu.

Anh nhìn cô, ánh mắt hững hờ, lạnh lùng.

Bách Thảo vội cụp mắt, đột nhiên cảm thấy mình vừa xúc phạm đến bí mật riêng tư của người khác.

“Cho cậu biết nhá, thì ra là anh Đình Hạo và chị Đình Nghi!” Lời nói vui vẻ của Hiếu Huỳnh từ vòng trong cùng đám đông vọng ra. “Thảo nàomà chấn động cả trường học, lần này hai người đi Hàn Quốc một thời gian dài, nhất định đã học được rất nhiều điều ở võ quán Xương Hải!”

“Có thể học được những gì từ võ quán Xương Hải.” Đó là giọng của Sơ Vy sư tỷ. “Người của Xương Hải hoàn toàn không thể là đối thủ của anh Đình Hạo.”

“Đúng thế! Đúng thế!”

Các đệ tử của võ quán Tùng Bách nghĩ đến trận đấu lần trước với Kim Mẫn Châu, đệ tử của Xương Hải.

“Võ quán Xương Hải cũng chẳng có gì ghê gớm!”

“Mấy hôm trước Xương Hải cũng từng giao hữu với bọn em, bị bọn em đá cho lăn lóc!”

“Một nữ đệ tử của Xương Hải không đánh được bọn em, còn òa khóc hu hu!”

“Đúng thế! Đúng thế!”

“Với trình độ của họ, thách cả bốn, năm người cùng ra tay cũng hoàn toàn không phải là đối thủ của sư huynh Đình Hạo! Chưa biết chừng, có khi võ quán Xương Hải phát hiện trình độ Taekwondo của chúng ta tiến bộ quá nhanh, có thể không địch nổi nên mới mời sư huynh Đình Hạo và sư tỷ Đình Nghi đến giao hữu để ăn trộm cao thủ của chúng ta!”

“Đúng, chắc chắn là thế!”

“Trước khi tôi và anh trai đến đây, lúc ở võ quán Xương Hải cũng đã nghe nói.” Giọng thiếu nữ trong trẻo, nhẹ nhàng như làn gió xuân lướt trên mặt nước: “…Có một cô bé tên là Thích Bách Thảo đã đánh bại Kim Mẫn Châu, đúng không?”

“Ôi, chị Đình Nghi cũng biết rồi!” Hiếu Huỳnh vui vẻ nói: “Chính là Thích Bách Thảo đánh bại cô Kim Mẫn Châu đó. Bách Thảo giỏi lắm, cô ấy là…”

“A, Bách Thảo cậu đến rồi!” Ngoái đầu nhìn thấy Bách Thảo đứng ngoài đám đông, Hiếu Huỳnh vội vẫy tay gọi. “Mau vào đây! Nhanh lên! Đây là anh Đình Hạo và chị Đình Nghi của võ quán Hiền Võ! Chắc chắn trước đây cậu đã nghe đến tên các anh chị ấy, đúng không?”

Cùng với cái vẫy tay của Hiếu Huỳnh, các đệ tử của Tùng Bách cũng dạt ra chừa một lối đi, Bách Thảo nhìn thấy hai nhân vật truyền thuyết, Đình Hạo của võ quán Hiền Võ và em gái Đình Nghi.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy họ.

Chàng trai tuấn tú, chói lọi như ánh mặt trời, đôi mắt sáng đang nhìn cô. Bách Thảo ngây người, bối rối cụp mắt, anh ta lại mỉm cười, như nhìn thấy một nhân vật hết sức thú vị.
Cô thiếu nữ lại mang vầng hào quang khác, đó là hào quang của ánh trăng, nhu mì và thanh tĩnh, mỉm cười với Bách Thảo đang đứng ngây ra bên ngoài đám đông, hỏi:

“Em chính là Bách Thảo?”

Thiếu nữ toàn phong 1 – Chương 17
“Trước khi về nước, Mẫn Châu

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT