watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6873 Lượt

của Kim Mẫn Châu. Mặc dù Mẫn Châu mới mười tuổi, nhưng tư chất thông minh, lĩnh hội kỹ thuật rất tốt, các nữ đệ tử bình thường hơn bốn, năm tuổi đều không phải là đối thủ của Mẫn Châu, ngay cả Sơ Vy xuất chiến cũng rất khó một chiêu đá bay Mẫn Châu ra ngoài.

Lúc này, xem mấy trận đấu của Bách Thảo trong nhóm đai lam, cô phát hiện, lực ra chân và tốc độ của cô gái này quả thực rất tốt, rất có khả năng xuất đầu lộ diện trong giới Taekwondo.

“Ồ, tố chất rất tốt nhưng quá căng thẳng.”

Trận đấu của nhóm đai hồng đã kết thúc, Tú Cầm chiến thắng dễ dàng. Ánh mắt Đình Hạo lại quay về trận đấu đang diễn ra trong nhóm đai lam, thấy Bách Thảo đang tấn công quyết liệt, không tiếc sức, những cú đá chân tràn đầy sức mạnh, toàn thân đẫm mồ hôi, nhưng vẫn duy trì thế tấn công cao ngạo.

“Thế lực hình như đặc biệt sung mãn.”

Hoàn toàn là lối tấn công thục mạng, Đình Nghi mỉmmôi cười, cảm thấy rất hứng thú. Thường thường trong các cuộc thi đấu chỉ thấy các tuyển thủ nam sử dụng lối đánh thục mạng đó, rất hiếm thấy ở các tuyển thủ nữ.

Tú Cầm dùng khăn lau mồ hôi, vừa đón nhận những lời khen ngợi của các đệ tử trong trận đấu vừa rồi, vừa thầm quan sát Bách Thảo đang thi đấu. Xem chừng trong nhóm đai lam, Bách Thảo sẽ thắng. Cô không ngạc nhiên bởi kết quả này, ngay từ lầu đấu với Kim Mẫn Châu, Bách Thảo đã thể hiện thực lực vượt trội so với các nữ đệ tử khác của võ quán.
Chỉ có điều…

Lối đánh đó.

Nhìn mảng mồ hôi ướt đẩm sau lưng bộ võ phục của Bách Thảo, Tú Cầm cười khẩy, để khăn mặt sang một bên. Thực ra hôm nay, cô rất hy vọng được quyết một trận thắng thua với Sơ Vy, chứ không phải với Thích Bách Thảo chỉ biết lao vào tấn công thục mạng.

Tú Cầm đã mười bảy tuổi, sang năm vào lớp mười hai, lúc đó không thể không tập trung học hành, không có nhiều thời gian cho Teakwondo, cuộc thi giữa các võ quán năm nay có lẽ là cơ hội duy nhất của cô. Trước đây, trận cuối cùng trong cuộc thi đấu lựa chọn đại diện tham dự cuộc thi hàng năm giữa các võ quán thường là Tú Cầm thua Sơ Vy, mặc dù thua một cách tâm phục khẩu phục, nhưng trong lòng vẫn có chút không cam tâm. Năm ngoái, sau một lần nữa thất bại, cô đã lao vào tập luyện một năm ròng, mỗi lần tập đều tưởng tượng đối thủ là Sơ Vy, cô đã nghiên cứu rất kỹ mỗi động tác ra chân của Sơ Vy.

Hôm nay, cô tràn đầy tự tin, chờ đơiij cuộc đấu với Sơ Vy!

Nhưng Sơ Vy lại bất ngờ rút lui.

Tú Cầm lặng lẽ, dửng dưng nhìn Diệc Phong tuyên bố Bách Thảo chiến thắng trong nhóm đai lam. Mặc dù tham gia cuộc thi đấu giữa các võ quán hằng năm là mơ ước bấy lâu của cô, nhưng không qua trận quyết chiến với Sơ Vy đã giành tư cách tham gia cuộc thi này quả thực là hụt hẫng và đáng buồn, không ai cần một chiến thắng không cần động thủ như vậy!

“Quá lợi hại! Bách Thảo! Cậu có thể chiến thắng trong nhóm đai lam!”

Nghe sư huynh Nhược Bạch tuyên bố, sau giải lao mười lăm phút sẽ là trận thi đấu giữa đại diện nhóm đai hồng và đại diện nhóm đai lam, cũng chính là trận chung kết giữa sư tỷ Tú Cầm và Bách Thảo, Hiểu Huỳnh hưng phấn xông ra ôm chặt Bách Thảo xoay một vòng trên cao.

Thắng rồi…

Mãi đến khi ngồi trên chiếu trúc, tay cầm bình nước Hiểu Huỳnh nhét cho, ngơ ngẩn uống, tim cô mới bắt đầu đập thình thịch! Có đúng là cô đã chiến thắng trong nhóm đai lam? Thắng lợi này hình như đến quá nhanh khiến cô cảm thấy như đang nằm mơ, mỗi trận đấu vừa rồi, cô đều căng thẳng đến mức gần như hơi hoảng hốt, thậm chí không nhớ mình đánh như thế nào để chiến thắng đối thủ!

Đây là lần đầu tiền cô tham gia thi đấu từ khi bắt đầu tập Taekwondo.

Cô chiến thắng thật sao?

Cô…

Chỉ cần chiến thắng một trận nữa, là có thể tham gia cuộc thi đấu giữa các võ quán sao? Sư phụ, sư phụ, chẳng lẽ hy vọng bao lâu của sư phụ đối với cô không phải là ảo tưởng, là điều mà cô thực sự có thể làm được sao? Thắng lợi! Bách Thảo căng thẳng tay nắm chặt cổ chai nước khoáng, bên tai là tiếng tim đập thình thịch, tiếng máu đang trào dâng trong huyết quản, thì ra đó chính là mùi vị của chiến thắng.

“Bách Thảo, Bách Thảo!”

Tiếng gọi liên hồi làm Bách Thảo định thần trở lại, nhìn thấy Hiểu Huỳnh bên cạnh đang xoa bóp chân cho mình, ngẩng đầu hỏi: “Bách Thảo, cậu không sao chứ, sao cơ bắp cứng thế?”

“Hả?”

“… Có phải cậu căng thẳng quá không?” Hiểu Huỳnh vừa xoa bóp mạnh tay hơn vừa nói: “Thả lỏng đi, căng thẳng quá

chỉ khiến cơ bắp cứng lại, ảnh hưởng đến việc triển khai kỹ thuật, thắng nhóm đai lam đã cừ lắm rồi, có thể chiến thắng sư tỷ Tú Cầm hay không tất cả phải trông chờ vận may!”.

Thắng nhóm đai lam là đã là quá giỏi rồi ư?

Nhưng…

Không được!

Cô còn muốn thắng nữa!

Giống như đứa trẻ chưa từng được ăn kẹo, ngạc nhiên sung sướng phát hiện, thì ra mùi vị của kẹo lại tuyệt vời đến thế, thì ra mùi vị của chiến thắng lại tuyệt vời đến thế, máu toàn thân như sôi trào, nỗi xúc động căng tràn lồng ngực, và một cảm giác say sưa choáng ngợp chưa từng có.

Chỉ cần chiến thắng sư tỷ Tú Cầm…

Không nén được, Bách Thảo liền ngẩng đầu nhìn, Tú Cầm từ xa hình như cảm nhận được ánh mắt cô, cũng ngẩng đầu nhìn, chỉ thoáng một cái rồi lập tức ngoảnh đi, hình như không vui.

Ánh mắt đó…

Bách Thảo ngây người.

Mười lăm phút sau trận chung kết nữ của võ quán Tùng Bách bắt đầu!

Nhược Bạch đích thân làm trọng tài. Ánh mặt trời trong veo như thủy tinh từ sân võ quán chiếu lên người hai nữ tuyển thủ Tú Cầm và Bách Thảo, tiếng hoan hô lúc dậy lên lúc lắng xuống, tiếng gió rít từ những cú ra chân, xé không khí, tấn công như vũ bão. Trong ánh nắng xuân, thân hình hai tuyển thủ giao nhau trên không trung, liên tục trập trùng như sóng biển!

Các đệ tử ngồi vây xung quanh chăm chú theo dõi, mặc dù đây thực ra là trận đấu không có mấy kịch tính.

“Sao vẫn lối đánh đó!”

Đình Nghi cảm thấy hơi tiếc.

Cũng như mấy trận đấu trong nhóm đai lam vừa rồi, Bách Thảo vẫn lối tấn công thục mạng, toàn thân bừng bừng như có ngọn lửa bị đốt từ bên trong, hai chân không ngừng đá về phía Tú Cầm. Còn Tú Cầm trầm tĩnh, cẩn trọng, không nôn nóng tấn công, chỉ nhẹ nhàng né tránh mỗi cú ra chân của Bách Thảo, chờ cơ hội phản kích.

“Hình như cô áy chỉ biết mỗi cách đánh đó”, Đình Hạo buột miệng thốt lên, “Như một con thú hoang dã, hoàn toàn không có kỹ xảo sách lược gì hết, chỉ biết cắm đầu xông lên muốn cắn một miếng vào cổ họng người đi săn”.

“Cứ tưởng cô ấy là người trầm tĩnh, biết kìm chế.” Đình Nghi lắc đầu, không hiểu lần đó Kim Mẫn Châu bị cô ta đánh bại như thế nào, chẳng lẽ cũng cách đánh thục mạng thế này. “Không ngờ khi giao đấu cô ấy lại hoàn toàn không biết kìm chế, một mực tấn công, nóng nảy, bộp chộp, chẳng có quy tắc gì hết.”

“Em tưởng cô ấy là người trầm tĩnh hay sao?”, Đình Hạo bật cười.

“Là sao?”

“Em nhìn mắt cô áy xem.” Trong khi liên tiếp tấn công, khuôn mặt Bách Thảo mồ hôi đã vã đầy, ánh mắt trời phản chiếu, sáng lóa mắt, những giọt mồ hôi trên người cô lại chói mắt hơn cả ánh mặt

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT